Tiểu Mai - Quyển 2

Phần 90
Phần 90

Tiểu Mai tưởng tôi nói thật, nàng chỉ phì cười lắc đầu rồi ôm cặp bước vào chỗ ngồi. Tôi cũng không mong gì hơn thế, vội phóng xuống dãy bàn của mình mà nắm tai thằng mập:

– Mày chơi tao hả ? Muốn ăn Vịnh Xuân buổi sáng không ? – Tôi nói giọng như muốn ăn tươi nuốt sống thằng bạn.

– Ái… tao giỡn… ái thả ra…. ! – Khang mập la oai oái.
– Coi chừng mày đấy, tí tao trả tiền ! – Tôi dứ dứ nắm đấm vào đầu nó.
– Hê, mày mà gây sự là tao không báo tin mừng cho mày bây giờ ! – Thằng mập phủi tay.

– Tin gì ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
– Không nói ! – Nó hừ nhạt đáp.
– Á cái thằng này, nói mau không tao….. ! – Tôi gằn giọng vờ đe doạ.
– Tao nói, tao nói…. Để tao nói ! – Nhưng hổng dè thằng mập nhát như thỏ đế, vừa dằn mặt tí nó đã sợ vã mật.

– Sao ? Chuyện gì ?
– Tí nữa mày sẽ biết, tao thông báo trước lớp luôn !
– Cái.. đệch mày giỡn mặt tao à ?

Tôi rú lên thì phi thẳng vào người thằng mập, thế nhưng chưa kịp thực hiện ý đồ hành hung lớp trưởng thì Luân khùng đã ra tay cản lại:

– Dừng tay, đã có Triển hộ vệ, ai dám hành thích Bao đại nhân ?
– Triển cái đầu mày ! – Tôi méo mặt nhìn bộ dạng võ ruồi của thằng Luân.
– Tin tốt lành sẽ sớm được thông báo, mày nên ngồi yên đi ! – Nó húng hắng nói.
– Tin gì ? Sao mày cũng biết nữa à ? – Tôi hỏi dồn.
– Ờ, chỉ cán bộ lớp mới được biết thôi ! – Luân khùng cười đểu cáng.

– Tao cũng cán bộ lớp nè, sao tao không biết ?
– Mày là cán bộ quèn, tao mới là viên chức thứ thiệt !
– Ơ cái thằng này, mày cán sự Lí, tao cán sự Toán, hơn tao à ?
– Ngu thế, tao là lớp phó học tập, mày mới cán sự môn thôi, giống như thằng Khang trưởng lớp là chủ tịch nước, tao là… phó chủ tịch nước vậy đó !
– Thế tao là gì ?
– Mày…. là chủ tịch xã, ha ha !

Luân khùng dứt lời thì Khang mập cũng phá ra mà cười lăn bò càng, tôi quê quá bèn tức khí ngồi hẳn xuống ghế:

– Dẹp, tin vui quái gì, tao chả quan tâm !
– Hê, đảm bảo tí nữa tao thông báo, mày không quan tâm mới lạ đó ! – Khang mập ra vẻ bí mật.
– Vớ vẩn ! – Tôi nhếch mép đáp.

Và thằng mập nói đúng thật, khi mà tin tức nó sắp nói ra sau đây đúng thật là làm tôi không thể nào không quan tâm được. Ít phút sau, khi trống đánh báo hiệu vào lớp bắt đầu 15 phút đầu giờ thì Khang mập mới thủng thẳng bước lên bục giảng, nhìn xuống cả lớp rồi trịnh trọng tuyên bố:

– E hèm, mấy bạn chú ý nha, mình thông báo một chuyện quan trọng !

– Vụ gì ế ? Mới đầu năm có chuyện rồi !
– Chắc là bữa nay được nghỉ học !
– Điên, mắc quái gì nghỉ ?
– Thầy cô thích ăn Tết thêm vài ngày nữa đấy, làm gì nhau !
– Im nghe nó nói kìa, tụi bây ồn quá !

Phớt lờ những lời bàn tán đồn đoán bên dưới lớp học, thằng mập tiếp lời:

– Mình vừa nhận được tin từ cô chủ nhiệm, rằng Minh Huy cán sự Toán lớp mình đã chuyển vào Sài Gòn để chuẩn bị qua Mĩ du học !

– Quá cha, sao mà đi gấp gáp vậy ?
– Không lời từ biệt luôn, thằng này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh !
– Ôi… thần tượng của tui, hic hic !
– Từ giờ biết hỏi bài ai đây trời !

Lúc này chỉ riêng tôi, Tiểu Mai và hội bàn tròn mới biết được lí do tại sao thằng Minh Huy phải chuyển đi đột ngột như vậy. Nhưng cá nhân tôi cũng không ngờ rằng nó lại quyết định như thế, bởi sau trận đánh hôm nọ cả về mặt chiến tích lẫn tinh thần thì tôi dù toàn thắng nhưng cũng thọ thương không kém gì nó, cứ tưởng nghỉ Tết vào xong là lại một phen quyết chiến tiếp tục với những trò mèo của nó chứ. Tôi cũng nhơn nhơn tự đắc nghĩ rằng mình sắp được xem xem cái mặt thằng Huy sẽ như thế nào khi biết được Tiểu Mai giờ đã là bạn gái của tôi. Ấy thế mà thằng này sau trận thua tan tác ngày đó đã quyết định bỏ cứ mà đi hệt như thằng Phệ đầu lãnh năm nào.

– Quả này thì mình thắng toàn diện rồi mày ạ ! – Luân khùng quay sang tôi nói.
– Ừ, tao còn tưởng nó chưa chịu thua nữa chứ ! – Tôi gật gù đáp.

Đợi cho mọi người trong lớp bớt đi ồn ào tán chuyện vì tin giật gân này thì thằng Khang mới đưa tay ra hiệu im lặng để nói tiếp:

– Và chức vụ cán sự Toán nay đã bị bỏ trống, thế nhưng theo sự tiến cử của bạn Trúc Mai với cô chủ nhiệm thì….. ! – Thằng mập cố tình lấp lửng giữa chừng để tạo sự hồi hộp.
– Thì sao ? Nói lẹ lên ! – Cả lớp nhao nhao trở lại.

Thằng mập quay xuống nhìn tôi cười đểu, tôi quay nhìn về phía Tiểu Mai, nàng cũng khẽ gật đầu tủm tỉm. Như vậy… có lẽ nào….

– Chức cán sự Toán sẽ do bạn Trí Nam đảm nhiệm trở lại, vỗ tay ! – Thằng mập nói như hét.
– Quá đã, thánh Nam đã tái sinh ! – Dũng xoắn đập bàn đứng dậy.
– Bỏ xừ rồi, thằng Nam mà cán sự quái gì, nó bảnh thấy mồ ! – Một vài ý kiến không đồng tình.
– Hê, tao thấy nó làm được hơn, chứ thằng Huy giả tạo quá ! – Lại có người phản bác.

Tôi lúc này thì chả để tâm gì đến mấy lời nói xung quanh nữa, chỉ thấy như cả người mình lâng lâng sung sướng như đang bay trên mây vậy.

Tôi được phục chức rồi, tôi lại làm quan rồi….. !

Thành sự thật rồi, tôi là cán sự Toán, Tiểu Mai là cán sự Anh, cả hai đứa tôi từ đây sẽ trở thành cặp đôi quyền lực nhất A1 rồi, sẽ nắm quyền khuynh thế sự trong tay, chắc chắn luôn !

Mang tâm trạng khoái chí đó đến tận giờ ra chơi, gương mặt tôi vẫn tươi hơn hớn vì chỉ trong một ngày mà hai tin vui liên tục báo về, một là thằng Huy đã bị hội tụi tôi quất một trận đá luôn ra đảo chơi với chim với cá, hai là tôi lại được làm cán sự Toán bảnh bung xà beng.

– Cảm ơn em, tiến cử hồi nào vậy ? Anh không biết đấy ! – Tôi quay sang hỏi Tiểu Mai khi cùng nàng đi xuống căn-tin uống nước.
– Mới hôm qua thôi, cô Thảo gọi điện đến nhà em hỏi chuyện ! – Nàng cười đáp.
– Ừ, thế rồi lúc em nói cho anh làm lại thì cô có nói gì không ? – Tôi tò mò hỏi.
– Không, dù gì học kì vừa rồi anh cũng tiến bộ mà, cô cũng xem qua điểm của anh năm trước nữa ! – Nàng trả lời.
– Hì, vậy ổn rồi, khoái ghê ! – Tôi cười toe toét.
– Coi mà học hành cho đàng hoàng đó nghen ! – Tiểu Mai nhắc nhở khi thấy tôi đang có phần quá khích.
– Nhớ mà, yên tâm đi ! – Tôi gật đầu lia lịa.

Ngày hôm nay quả tình là vui hết biết, đúng là xuân đến thì cuộc đời tươi đẹp ngay tắp lự mà, dễ làm con người ta vui vẻ sảng khoái gì đâu. Đúng thật ấy chứ, lúc này thể chất tôi đang trên đà của phong độ tốt nhất luôn, bằng chứng là khi đi ngang 11A2, cảm giác rằng sắp có người vụt ra bất ngờ nên tôi vội kéo tay Tiểu Mai rồi lách người né sang một bên.

Biết ngay mà, lại con nhỏ hậu đậu này, may mà…..

– Hì, hôm nay mình không có bê chậu nước nữa, xin lỗi hai bạn nha ! – Dạ Minh Châu, hoa khôi 11A2 cười tươi bước vội ra, trên tay là quyển sổ đầu bài.
– Ờ, hên quá ta ! – Tôi đáp bằng cái giọng không thể bất lịch sự hơn.

-…….. ! – Minh Châu trông thế bèn sững người lại, rồi đứng yên ra vẻ áy náy biết lỗi.
– Có gì đâu, bạn nhắc hoài, hì ! – Tiểu Mai khẽ véo tôi rồi cười với Minh Châu.
– Ừm…. ! – Nhỏ này gật đầu mừng như được tha bổng.

Trong khi tôi còn đang lầm bầm rủa thầm, mặt nhăn như khỉ ăn ớt vì chỉ tại con nhỏ này mà giờ phải ăn véo của Tiểu Mai thì từ đằng sau, thằng Tuấn rách hối hả chạy tới:

– Ê… Nam… Trí Nam, tao nói nghe nè !
– Cái gì nữa ? – Tôi làu bàu quay lại.
– Nãy giờ gọi sao không nghe mậy ? Tao còn tưởng nhầm người, he he ! – Tuấn rách cười toét mang tai.
– Nhầm thế nào được mà nhầm, trên đời này chỉ có một không hai, chính tao đây chứ còn ai đâu nữa ! – Tôi vỗ ngực hống hách.

Vừa lúc đó thì Minh Châu cũng bất thần mở to mắt ngạc nhiên, rồi hỏi bằng một giọng như không tin được nhỏ này đang hỏi gì:

– Trí… Nam… ?

Cả tôi lẫn Tiểu Mai cũng nhất thời chả hiểu nhỏ này đang làm gì sất:

– Ừ, sao… ? – Tôi ngớ người hỏi.
– Bạn… có vết sẹo… gần bả vai sau lưng… phải không ? – Nhỏ lại hỏi tiếp.

Ngay sau đó đến lượt tôi điếng hồn vì đúng thật là tôi có một vết sẹo từ lâu ở đằng sau lưng của vai trái, thế nhưng việc này ngoài số ít người ra thì cả đám bạn thân lẫn Tiểu Mai đều không hề hay biết bởi tôi chưa nói chuyện này cho ai bao giờ.

Vậy thì… sao nhỏ Minh Châu này lại biết được chứ ? Vì rõ là tôi chả hề quen con nhỏ này một chút nào cả, không có ấn tượng gì luôn ấy chứ !

– Phải vậy… không ? – Nhỏ Minh Châu lại hỏi tiếp, giọng đã gần như run lên.
– Ừ… nhưng… sao bạn biết ? – Tôi trả lời mà trong lòng đã bắt đầu hoang mang tợn.

Cả Tiểu Mai lẫn Tuấn rách lúc này cũng đang ngơ ngác không kém gì tôi vì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thế nhưng sau khi nghe tôi gật đầu xác nhận đúng là tôi có vết sẹo ở bả vai thì nhỏ Minh Châu bèn nhìn tôi đầy căm ghét và buông một câu… không thể nào bất ngờ hơn được nữa:

– Đồ phản bội !

Rồi con nhỏ quay ngoắt bỏ đi thẳng một mạch, để lại cả ba đứa tôi lúc này đang thừ người ra như trời trồng giữa hành lang dãy lầu học.

Đếch… hiểu gì luôn !!!!

Danh sách chương (209 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209