Tiểu Mai - Quyển 2

Phần 147
Phần 147

Sau câu hỏi của tôi, Tiểu Mai khẽ khựng lại một chút rồi nàng vuốt tóc khẽ cười:

– Không, chị em song sinh gì chứ, anh chỉ có mình em là Tiểu Mai thôi đấy !
– Ừm, tại nãy anh mơ thấy vậy nên hỏi vậy thôi, chứ nếu mà có thêm một người giống em thì mệt lắm á ! – Tôi gật gù.
– Hứ, giống em thì làm sao ? Anh lộng giả thành thật à ? – Nàng bĩu môi.
– Bậy… ý anh là xem mấy phim có chị em sinh đôi ấy, nhầm nhọt rắc rối lắm ! – Tôi gãi đầu cười cười.

– Hì, nhầm gì chứ, trên thế gian này mỗi em mới có hương hoa bạch mai thôi, anh sợ nhầm được à ?
– Hay thế, ngoại em không tặng cho ai khác à ?
– Dĩ nhiên là không rồi, bạch mai biểu trưng cho cốt cách quý phái mà !
– Em quý phái á ?
– Anh nói chứ em không nhận à nghen !
– Uầy, anh cũng không vừa đâu nhá, đừng có mà xem thường, cả họ nội lẫn họ ngoại anh đều có tiếng tăm lắm đấy !
– Vậy à ? Sao em không nghe mọi người nói gì hết ?
– Thì… chỉ nổi tiếng trong xóm, còn ngoài xóm ai mà biết được, hê hê !
– Quỷ, nghi nghi rồi !
– Cơ mà….. !
– Hi hi, em sắp biết anh nói gì rồi !
– Nói gì ?
– Ý anh định bảo, nhờ dòng họ mà mới sinh ra nhân tài kiệt xuất như anh chứ gì ?

Tiểu Mai khúc khích cười mà tôi nghe như sấm động Nam bang, nhưng cố làm bộ bình tĩnh không để tâm đến lời trêu chọc như đi guốc trong bụng mình của nàng, tôi húng hắng giọng:

– Bậy… ý anh là… ba anh giỏi, nên anh cũng giỏi !
– Em biết, nhưng ba em cũng giỏi không kém nhé ! – Tiểu Mai khẽ véo má tôi.
– Vậy à ? Ừ thì… vậy nên em mới giỏi chứ ! – Tôi khụt khịt mũi thừa nhận.

Tiểu Mai lại bật cười, nàng lắc đầu nói:

– Nhưng ai cũng bảo em giống mẹ em cả, ba em cũng nói y như vậy !
– Là sao ? – Tôi ngẩn người thắc mắc.
– Anh thấy em ra sao ? – Nàng hấp háy mắt.
– Ừ thì… xinh xắn, giỏi giang ! – Tôi trả lời.

– Vậy thì mẹ em còn hơn thế nữa cơ, mẹ xinh đẹp lắm, lại giỏi nữa !
– Ghê thế ?
– Chứ sao, anh mà gặp mẹ em thôi là thấy bị áp đảo liền, mẹ nói chuyện sắc sảo lắm, lại rất đẹp !
– Ha, thế ba em sao mà cưới được mẹ em hay vậy ?
– Em cũng không biết, chắc do ba giỏi, với biết lo cho gia đình !
– Vậy lúc mẹ em quen biết ba em thì sao ? Có gì kể cho anh nghe với !

Tiểu Mai nheo mắt hỏi:

– Anh nghe làm gì ?
– Thì… học hỏi ! – Tôi cười đáp.

– Ba em nói… anh giống ba hồi nhỏ lắm !
– Hả ?

Trông thấy tôi đần mặt ra thắc mắc, Tiểu Mai nhíu mày nói:

– Em cũng không rõ, ba chỉ nói là nhìn anh thì ba thấy hình ảnh của ba ngày xưa !
– Ha ha, ba anh không nói thì thôi, chứ ba em cũng thấy như vậy à ? – Tôi bật cười.

– Không hẳn, ba nói là anh điếc không sợ súng !
– HẢ ?
– Ý của ba là anh không sợ trời ngại đất, dám tán tỉnh một tiểu thư, hi hi !
– Tiểu thư thì cũng phải lấy chồng, anh không tán thì… để đứa khác nó tán em à, anh đâu có ngu đâu chứ !

– Ha ha, nhớ là anh nói đó nha, đồ háo sắc ! – Tiểu Mai cười rũ rượi.
– À… khát nước rồi ! – Tôi húng hắng giọng, lảng sang đề tài khác để tránh lún sâu vào cái vụ “háo sắc” này, không khéo tí Tiểu Mai nhớ lại chuyện tôi đạp cửa xông vào phòng nàng thì khổ.
– Để em đi pha trà, anh ăn bánh không ? – Nàng đứng dậy.
– Thôi, trà thôi được rồi ! – Tôi nhún vai đáp.

Thoắt rồi Tiểu Mai đi xuống phía bếp, tôi đưa tay nhìn đồng hồ thì mới nhận ra giờ đã hơn 11 giờ đêm, bình thường thì lúc này ở nhà tôi đã ngáp lên ngáp xuống rồi gục mặt luôn trên bàn học rồi. Ấy thế mà tối nay ngủ lại nhà Tiểu Mai thì tôi lại chẳng buồn ngủ chút nào, hoặc giả là lúc nãy tôi đã ngủ một giấc rồi nên giờ tỉnh táo hẳn ra, mặc dù là nằm mơ thấy ác mộng.

Ngồi một mình trong phòng khách, tôi thở hắt ra thầm nghĩ Tiểu Mai sống một mình cũng gần hai năm ở đây rồi thì đúng là hay thật. Không kể buổi ban ngày, chứ vào ban đêm mà không khí cô liêu tịch mịch như thế này thì hơi bị nhàm chán, chưa kể là có phần hơi sờ sợ ấy chứ. Đành rằng là ban đêm thì phải yên tĩnh chứ chả ai muốn ồn ào hầm bà lằng đủ các loại âm thanh như ban ngày cả, nhưng tôi cảm giác không khí về đêm ở khu phố này khác với khu phố nhà tôi, cũng như nhà Tiểu Mai khác với nhà tôi vậy. Chỉ có tiếng gió đưa cành lá hoa sữa xào xạc, rì rào một cách vừa yên bình vừa tĩnh lặng càng làm khung cảnh sân trước lúc này thêm phần liêu trai.

Một chốc sau, Tiểu Mai bê ấm trà ra rồi đặt khay xuống bàn, nàng chậm rãi đưa những ngón tay thon dài trắng muốt của mình rót trà, dòng nước trong suốt xen lẫn màu xanh mát đang đổ xuống từng tách trà bằng gốm nhỏ xíu.

Nhìn Tiểu Mai lúc này tôi chỉ muốn phán một câu nàng đúng là vợ hiền dâu thảo, đảm đam thục nữ yêu kiều hết mực. Không để ý đến ánh mắt đang mê đắm của tôi, Tiểu Mai thoáng ngạc nhiên thắc mắc:

– Anh không tự lấy uống đi, trà lúc này đang là thơm nhất đấy !
– À… ừm ! – Tôi giật thót người.
– Hay… muốn em phải dâng trà cho chàng thưởng thức nữa đấy ? – Nàng nheo mắt tủm tỉm.
– Được vậy thì càng tốt, hơ ! – Tôi toét miệng cười toe.
– Thôi, được voi đòi tiên, cưng quá sinh hư à ! -Tiểu Mai bĩu môi.

Thoáng bật cười vì lời nói này của Tiểu Mai, bởi nàng nói cứ như là vợ quản chồng vậy, tôi bèn phì cười rồi đổi chủ đề:

– Nè, thường thì giờ này lúc ở nhà, em hay làm gì ?
– Thì học bài chứ làm gì ! – Nàng nhún vai đáp.
– Hơ… em giỏi nhất lớp mà, học gì lắm thế ! – Tôi sửng sốt đặt tách trà xuống.

Thở hắt ra, Tiểu Mai vuốt tóc trả lời:

– Anh ơi, giỏi thì nhờ cố gắng học chứ sao, em là người ngoại quốc mà, lúc vừa về Việt Nam thì một ngày là em học suốt đấy, mới bắt kịp trình độ mấy người chứ !
– Vậy hả ? – Tôi đần mặt ra.
– Chứ sao, anh tưởng chương trình học của Nhật giống với Việt Nam hay sao ? – Nàng lắc đầu.
– Thế… khó hơn à ? – Tôi tò mò hỏi.

– Không khó, cũng không dễ, nhưng ít bài tập hơn so với ở đây !
– Sao hay vậy ?
– Thì ngoài thời gian học ra, nhà trường còn tạo điều kiện cho học sinh có thời gian tham gia các câu lạc bộ nữa chứ !
– Thích nhỉ, ở trường mình chỉ có mỗi bóng đá là nổi bật !
– Ừa, ở Nhật thì một trường học có nhiều câu lạc bộ lắm, Nhu Đạo, Không Thủ Đạo, bóng chày, bóng đá, bóng rổ, chủ yếu dành cho con gái thì có quần vợt, bơi lội, cắm hoa…. Nhiều lắm, nói chung ở Nhật thì bọn em chú trọng sinh hoạt ngoại khóa hơn, một tuần có khi chỉ cầm một phong bì bài tập nhỏ về nhà !
– Sướng quá rồi, ở Việt Nam làm bài mệt nghỉ luôn!
– Nhưng bù lại thì vào đại học sẽ học khó hơn !

Rồi tôi chợt thắc mắc:

– Thế hồi ở Nhật, em tham gia câu lạc bộ nào ?
– Bắn cung ! – Tiểu Mai đáp thản nhiên.
– Hả ? Con gái sao chơi mấy trò bạo lực vậy ? Anhtưởng em vào CLB cắm hoa chứ ! – Tôi chưng hửng.
– Ôi… cắm hoa thì ở nhà em cắm chán từ nhỏ rồi, còn bắn cung là cả một nghệ thuật đấy ! – Tiểu Mai lắc đầu ngao ngán trước vẻ mặt đần thối của tôi.

– Vậy… CLB có con trai chứ ? Hay toàn con gái không ?
– Hì, có duy nhất một cậu con trai thôi !
– Nó… nó bị pê-đê hả ?
– Bậy, cấm anh nói bạn em như thế !
– Bạn em á ?
– Ừa, không có cậu ấy thì em cũng chẳng biết FingerStyle mà dạy cho anh đâu !

Đến đây thì tôi ngã bổ ngửa ra:

– Á à… nói thật đi, hồi cấp II em thân với mấy tên con trai ? Mà khoan đã… sao lại có dính đàn Guitar trong đây nữa ? Em kể là ba em dạy còn gì ?
– Hứ, ba em chỉ dạy căn bản thôi, còn lại là em tự học đệm hát. Chỉ sau khi gặp Matsui thì em mới biết là đàn Guitar còn có trường phái FingerStyle ! – Tiểu Mai nguýt dài.
– Cái gì… Sui… sui gì ? – Tôi ngọng nghịu nhắc lại.
– Là Yuki Matsui, bạn thân của em ! – Nàng nhăn mặt đáp, vẻ như không vừa ý.

– Hơ… sao cái hồi kia lại bảo Akira mới là bạn em?
– Anh hay nhỉ, thì em ít chơi với con trai, chỉ có Akira với Matsui thì em mới khá thân thôi !
– Ừm… thân thế nào ?
– Akira thì em kể anh nghe rồi, còn Matsui cũng thân với Akira, cậu này chơi Guitar giỏi lắm, cũng khá nổi tiếng ở trường. Hì, hai cậu bạn này y như hot boy vậy đó, nhiều bạn nữ ngưỡng mộ cặp bài trùng này lắm, một người là tuyển thủ bóng chày tài năng, người kia thì là nghệ sĩ Guitar tài không đợi tuổi !
– Ờ… thì hot boy, thế em có thích không ?

Liền tức thì, Tiểu Mai nheo mắt nhìn tôi, nàng nghiêng mái đầu cười như trêu:

– Anh đang ghen !
– Không có ! – Tôi hừ mũi đáp, dù rõ ràng là có. – Thế sao Matsui phải dạy Guitar cho em ?
– Thì em thấy thích nên muốn học, nhờ vậy mới về dạy lại cho anh chứ ! – Nàng nhún vai nói, đồng thời lắc đầu bất lực vì cái bộ sĩ diện của tôi.
– Ừm….. ! – Tôi thẫn thờ đáp, cảm giác như mình giống như là tiểu đệ tử nhỏ nhoi của cái tên con trai tên Sui sui gì vậy, nghe mà bất mãn quá sức, hơn hết là tôi hơi bị khó chịu vì thái độ Tiểu Mai nhắc về hai tên Akira và Matsui như là lòng ngưỡng mộ nhiệt thành.

Danh sách chương (209 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209