Tiểu Mai - Quyển 2

Phần 72
Phần 72

Dọc đường vào bãi gửi xe, tôi tự dưng cảm thấy hãnh diện và vô cùng tự hào, bởi sáng nay tôi đã đường hoàng vinh dự sánh bước cùng một đại mỹ nhân, khiến cho mọi người xung quanh không khỏi trầm trồ bàn tán, chấp luôn cả những ánh nhìn ghen tị của mấy thằng con trai đang soi mói chỉ trỏ, bỏ qua luôn cả những lời xì xào của thế gian:

– Con nhỏ đẹp quá mày ạ… !
– Hoa có chủ rồi, đệch, xui vật vã !
– Em này tao biết nè, hồi diễn văn nghệ năm trước !
– Xinh dữ vậy trời !

Hê hê, đúng là giàu nhờ bạn, sang nhờ vợ, đi cạnh Tiểu Mai quý phái, tôi cảm thấy mình cũng tự nhiên biến thành Trí Nam sang trọng. Thế nhưng tôi chỉ phổng mũi được ít phút, kế sau đó là thiếu điều phồng mang trợn má lên mà chửi đám người nhiều chuyện nếu không có Tiểu Mai ngăn lại:

– Thằng kia lăng nhăng thật, năm trước thì cặp với Vy bí thư, năm nay là với em này !
– Tao thấy cái mặt nó ghét ghét sao ấy, lại còn dán Salonpas trên người, nó tưởng nó là mấy thằng anh hùng trường lớp trong manga hay sao vậy cà !
– Chắc nó quen em này cũng được hết năm, rồi lại nghía em khác thôi, có khi nhảy sang A2 tán luôn nhỏ Minh Châu gần đó không chừng !

– Châu Châu cái…… ! – Tôi nóng gáy định chửi bậy.
– Thôi anh ! – Tiểu Mai kéo tay tôi lại.
– Ừm………. ! – Tức thì tôi xuôi xị ngay như lửa bị tạt nước.

Vậy là cố phớt lờ những ánh nhìn soi mói của mấy đứa rảnh hơi xung quanh, tôi nghiến răng dắt xe vào bãi gửi, đồ rằng nếu không phải đang bị đau khắp người thì chấp hết cả đám khi nãy tôi cũng dư sức đập tơi bời hết, đừng nói gì là loe nghoe một vài thằng lẻo mép thích bàn chuyện người khác.

– Mấy thằng tọc mạch, chuyện chả phải của nó cũng đem ra nói ! – Tôi sầm mặt.
– Nóng tính vậy, có gì đâu ! – Tiểu Mai thở hắt ra.
– Thì… tụi nó bảo anh… lăng nhăng… rồi lại còn sắp tán nhỏ khác ! – Tôi bối rối chống chế.
– Anh không lăng nhăng là được rồi, ai nói gì kệ họ ! – Nàng mỉm cười đập vai tôi.
– Ừm… ! – Tôi miễn cưỡng gật đầu, trong bụng vẫn chưa hết ấm ức.

Kể cũng lạ, hồi trước khi đi cùng với Khả Vy xuống căn-tin, cũng vẫn là những ánh mắt soi mói và lời đàm tiếu này nọ, thế mà tôi thản nhiên cho qua chả bỏ lọt tai câu nào, chỉ cười vênh mặt với đám tụi nó. Ấy vậy mà hôm nay khi cạnh bên Tiểu Mai, nghe mấy đứa nhiều chuyện nói nhảm trù dập chúng tôi tan vỡ là chỉ muốn lao vào đấm vỡ mồm tụi nó cho xong. Lại còn bảo tôi sắp qua A2 tán luôn con nhỏ tên Minh Châu gì nữa chứ ? Rõ là vớ vẩn thật !

Ủa, mà Minh Châu là nhỏ nào ? Hồi qua tạm trú bên A2, tôi có biết nhỏ nào tên vậy đâu kìa ?

Lúc đi lên hành lang phòng học, ngang qua 11A2, tôi bèn quay sang hỏi Tiểu Mai:

– Này em, Minh Châu là nhỏ nào bên A2 thế ?
– Anh không nhớ à ? Là cán sự Anh ngữ bên đó đấy, hồi thi ” Hái hoa học tập ” của trường có qua lớp mình đó, nhìn dễ thương lắm ! – Nàng trả lời.
– Không nhớ, lúc đó thì biết ai ra ai đâu chứ, mà anh chả để tâm lắm, làm gì có ai xinh đẹp bằng Diệp Hoàng Trúc Mai, nói gì Minh gì Châu gì chớ, hê hê ! – Tôi vung tay cười khoái chí.
– Giỏi nịnh đầm, anh yêu bằng mắt à ? – Tiểu Mai phì cười.
– Không, yêu bằng cả con tim, é hé hé ! – Tôi thè lưỡi làm bộ mặt đê tiện.

Thế nhưng trong lúc tôi đang giở giọng cười dê xồm ra thì từ trong phòng học 11A2 một bóng người vụt tới:

– Rào…. !

Theo phản xạ, tôi vội lách người sang bên để tránh, thế nhưng lúc này có cả Tiểu Mai cạnh bên, vậy nên tôi chỉ kịp kéo Tiểu Mai theo mình, và vô tình chân trụ phải của mình ở nguyên chỗ cũ vì lấy đà lướt đi:

– Ah…. mình xin lỗi ! – Giọng nữ the thé vang lên.

-………. ! – Tôi đần mặt ra vì một bên ống quần mình giờ đã bị ướt gần cả chân phải.
-……. ! – Tiểu Mai nhất thời cũng chưa biết nói gì.

Vâng, trước mắt tôi lúc này vẫn là con bé hậu đậu hôm nào đã xém tạt nước vào người tôi ngày trước, và bây giờ ngày hôm nay cũng chính cô ta tay ôm chậu nước lau bảng chạy vụt ra ngoài, hậu quả là đâm sầm vào tôi. Theo lẽ thường thì tôi có thể tránh được, thế nhưng tôi còn phải đỡ cho Tiểu Mai, vậy là một thân gánh hoạ.

– Cho… cho mình xin lỗi… hai bạn ! – Con nhỏ bối rối cụp mắt xuống.
– Sao mà… ! – Tôi ức chế thở phì phò, thầm nghĩ nếu không phải nó là con gái thì tôi đã tát vêu mồm rồi, đây là lần hai rồi nhé, hậu đậu.
– Được rồi, không sao đâu bạn ! – Hổng dè Tiểu Mai lại mỉm cười hoà nhã.
– Có… có sao không ? – Con nhỏ vẫn chưa chịu thôi, lắp bắp hỏi tôi.
– Không, lần sau cẩn thận chút đi ! – Tôi đâm quạu.

– Ừ… mình xin lỗi nha ! – Con nhỏ lại xụ mặt.
-……… ! – Tiểu Mai huých tay tôi, nháy mắt ý bảo tha cho người ta đi.
– Rồi, không sao ! – Không còn cách nào khác, tôi đành thở dài cho qua.

– Cảm ơn nha, mình… không vậy nữa đâu ! – Con nhỏ hậu đậu lại xin lỗi tiếp.
– Rồi mà ! – Tôi khó chịu gắt.
– Hi ! – Được tha bổng, con nhỏ cười toe rồi quay đi.

Chỉ mất hai giây đồng hồ thôi, một giây là tôi đứng hình nhìn con nhỏ đang cười, một giây còn lại là để tôi sắp xếp lại danh sách đánh giá cuộc thi ” Hoa hậu hoàn vũ ” trong số những người con gái mà mình từng gặp.
Ở vị trí độc tôn nữ sắc, dĩ nhiên là Tiểu Mai vượt trội hơn hẳn, kế sau đó là… con nhỏ hậu đậu này, khi mà mới chân ướt chân ráo ghi danh đi thi hoa hậu đã vươn lên nhì bảng chiếm lấy vị trí của bé Trân, đồng thời gián tiếp đẩy Khả Vy cùng LyLy xuống thứ hạng bốn và năm, lần trước gặp chắc có lẽ đang vội nên tôi không để ý kĩ con nhỏ này lắm.

Nếu đúng như lời Tiểu Mai nói rằng tôi yêu bằng mắt, vậy không lẽ con nhỏ vừa nãy lợi hại đến vậy sao kìa ? Tôi là tôi…. sợ con gái đẹp lắm đấy !

Tiểu Mai không biết những gì tôi đang suy nghĩ, nàng chỉ tủm tỉm trêu:

– Điềm tốt nè, vừa sáng đã được tạt nước !
– Uầy… anh quê rồi đó ! – Tôi than thở.
– Mà cũng linh ghê, nhắc người có người, chính anh hỏi chứ ai ! – Nàng phì cười.
– Hả ? Hỏi gì ? – Tôi thắc mắc.
– Thì hỏi Minh Châu là ai đó, vừa gặp đấy thôi ! – Tiểu Mai đáp.
– Thật… thật à ? Con nhỏ hậu đậu đó à ? Lần trước nó cũng tạt nước anh một lần đấy ! – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
– Ừa, Nguyễn Tú Dạ Minh Châu, cán sự Anh của 11A2 đó, cũng giỏi lắm ! – Nàng cười trả lời.

Thế nhưng Tiểu Mai không chỉ đơn thuần là cười, nàng còn trao tôi ánh nhìn như… xuyên thấu những gì tôi vừa nghĩ trong bản danh sách hoa hậu khi nãy, làm tôi vội tảng lờ… chống chế:

– Hây dà, tên thì dài, người thì đẹp mà lại bị khùng, hậu đậu hết biết !

Tiểu Mai thoáng sửng sốt và phì cười ngay sau đó, đồng thời buông lại một câu xanh rờn đầy ẩn ý rồi mới ôm cặp bước vào phòng:

– Đã ai nói gì mà anh chê người ta ghê thế !

Ngay tức khắc tôi đần mặt ra đứng bất động trước cửa lớp, rùng mình cảm nhận được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, thầm nghĩ rằng cái bản chấm điểm hoa hậu lá cành vớ vẩn gì đó kia chắc đến lúc đốt quách xé quách nó đi được rồi, không khéo lại bị Tiểu Mai… treo cổ thì tôi có mà vĩnh bất siêu sinh, vạn kiếp bất phục.

Danh sách chương (209 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209