Tiểu Mai - Quyển 2

Phần 44
Phần 44

– Mày định leo lên đây á ? – Tụi nó chưng hửng.
– Ừ ! – Tôi nhún vai đáp.
– Điên, vách núi đó con, là vách núi đó, leo lên rồi trượt chân té gãy cổ à ? – Tụi nó méo mặt.
– Không phải vách đá đâu, là cát đỏ đấy, ở đây gần biển mà, bám chân sâu vào cát là được, leo lên tao cho tụi mày xem cái này ! – Tôi nói rồi leo lên trước.

Quả thật là những dãy núi ở Suối Tiên thì vách núi đều là cát, thế nên mặc sức mà leo lên trên thật cao, nhóm 7 thằng bọn tôi cứ leo mãi cho đến khi ở giữa vách núi lại có một khoảng đất trống rộng nữa thì mới dừng lại. Và nhìn xuống bên dưới lúc này thì đã thấy dòng suối chúng tôi bì bõm lội khi nãy giờ đã chỉ còn bé xíu lại như một con rắn nhỏ đang uốn lượn, và những con người thì đã bé li ti như kiến bò. Đứng ở trên cao, phóng hết tầm nhìn ra xa là có thể thấy biển Mũi Né tuyệt đẹp với hàng dừa xanh rì cùng bờ cát trắng mịn, gió thổi lồng lộng khiến cho con người luôn cảm thấy thư thái:

– Tuyệt, sao mày biết hay quá vậy ? – Luân khùng quệt mồ hôi.
– Hồi nhỏ tao có đi với nhà tao rồi ! – Tôi trả lời.
– Nhỏ mà leo lên được đây rồi à ? – Nó ngạc nhiên.
– Ừ, ông anh núm đầu tao lên đây đó, sợ khóc quá chừng, mà lên tới đây thì nín luôn ! – Tôi bồi hồi nhớ lại, thầm ước gì cũng có ngày mình và Tiểu Mai cùng đứng tại nơi này.
– Ừm, cảnh đẹp quá mà ! – Thằng Xung gật đầu đồng tình.

Đứng chơi tán dóc một hồi rồi bọn tôi mới tính chuyện trở xuống:

– Giờ… sao ? Vách núi dựng đứng thế này bố thằng nào xuống được ? – Thằng Chiến rụt cổ.
– Chắc lăn xuống quá ! – Tuấn rách bàn lùi.
– Không, cái này mới hay nè, bữa nay tụi mày sẽ biết thế nào là khinh công ! – Tôi cười đáp.

Rồi không đợi giải thích thêm, tôi phóng xuống vách núi, cứ một lần phóng một quãng ngắn nhưng vừa đủ lực để nhấn chân xuống cát, sau đó lại phóng theo hình zic zắc mà từ từ nhảy dần xuống núi, cảm giác bay nhảy cực kì thống khoái mà lại chẳng sợ té chút nào, vì dù gì ở đây cũng chỉ toàn là cát mịn. Cứ thế chẳng mấy chốc tôi đã ” bay ” xuống dưới chân núi hệt như cao thủ võ lâm thứ thiệt.

Xong xuôi đâu đó, tôi ngước mắt lên nhìn bọn bạn thân cũng đang bắt chước theo mà phóng xuống:

– Phê quá mày ơi, đã quá ! – Tụi nó cười tít mắt khi đã xuống tới bờ suối.
– Tái tê, leo lên rồi phóng xuống lại đi ! – Thằng Quý đề nghị.
– Điên, leo cho chết à ? Leo mệt thấy bà ! – Thằng Chiến sừng sộ.

– Ủa ? Thằng Xung đâu ? – Tôi ngạc nhiên.

Và không cần câu trả lời, khi mà chỉ ngay sau đó tôi nghe tiếng nó la bài hãi, vừa la vừa lăn từ giữa vách núi rồi rơi tòm xuống suối:

– Ùm !

Lạy hồn, thằng này nhảy sào dở tệ mà tôi quên mất, cây sào thấp tè mà nó nhảy còn không qua thì đừng nói gì nhảy… từ trên núi xuống.

– Sao không mày ? – Tôi khiếp vía chạy tới đỡ nó dậy.
– Ặc… sụa…. ! – Nó phun phì phì nước lẫn cát trong miệng ra ngoài, áo quần ướt đẫm và dính màu đỏ cam của cát.
– Dậy nào, sao thế ? – Tôi hoảng hồn vì không khéo bể kế hoạch kết thân với thằng này.
– Đã quá, lăn sướng ghê mậy ! – Hổng dè nó quệt mũi cười toe.

– HẢ ? – Không hẹn mà cả đám tụi tôi cùng há hốc mồm ra trơ mắt nhìn nó.

Lại lội nước thêm một hồi nữa thì tụi tôi mới về đến chỗ nghỉ của lớp, tới nơi thì thấy đám bạn đang chia tụ ra, nhóm thì chơi bài, nhóm thì ngồi nói chuyện, nhóm thì lăn cả ra đất mà ngủ. Riêng Tiểu Mai thì lại ngồi nói chuyện với thằng Huy và Khả Vy, vẻ như là lại bàn công tác lớp gì đó.

– Nãy giờ đi đâu đó ?

Rồi trước vẻ mặt ngơ ngác và tiếc rẻ của tụi bạn, đám thằng Luân thi nhau kể lại đặc vụ leo núi của tụi tôi khi nãy. Đến cả là chịu thua khi lúc chiều về, nhóm con gái cứ nằng nặc đòi bọn tôi dẫn lại lên chỗ ban trưa cho được, thế nhưng lúc nhìn thấy vách núi cao sừng sững là nhỏ nào nhỏ nấy xuôi xị ngay tắp lự:

– Về thôi, mệt rồi, còn đi thăm thầy cô nữa ! – Nhỏ Huyền quệt mồ hôi.
– Ừm, mới 2 giờ thôi mà, về thành phố là 3 giờ chứ mấy, sớm chán ! – Khang mập đáp.

Dự định là vậy, về đến thành phố là sau 3 giờ chiều lớp tôi sẽ lại đạp xe đi thăm thầy cô, và buổi đi dã ngoại hôm nay rất vui và thoải mái, nếu như không tính đến tình huống thót tim sau đây. Và đầu đuôi không ai khác, lại vẫn là thằng Minh Huy. Số là khi đi ngang qua một đoạn suối nước ngập đến đầu gối, khi mà tụi con trai đã phóng một phát là lên đến bờ bên kia thì nhóm con gái xem ra khá chật vật để bước qua bởi chẳng thể nào bay nhảy như tụi con trai được. Thế là nhè ra cái màn con trai chìa tay cho con gái nắm, dĩ nhiên mấy thằng tụi tôi chả ai dám nắm chị đại Yên ù, bởi nắm tay nhỏ này mà kéo lưới lên thì có khi bị kéo ngược đầu xuống luôn không chừng, chỉ có tranh nhau mà nắm tay mấy nhỏ khác, đặc biệt là Tiểu Mai và Khả Vy. Thằng Luân thì vui vẻ chìa tay cho Khả Vy, riêng Tiểu Mai thì nàng thoáng mỉm cười chọn tay nhỏ Huyền được Khang mập kéo lên trước mà đi theo.

Thế là thằng Huy ôm cục tức trong người vì bị nhỏ Huyền phá đám, chả biết nghĩ sao mà nó sửng cồ tiện chân sút luôn hòn đá trên bờ xuống suối:

– Tùm… !
– Thằng mất dạy nào vậy ?
– Thằng nào đó ?

Ngay sau khi phát hiện thủ phạm là nhóm lớp bọn tôi, thì những nạn nhân bị hòn đá tai vạ của thằng Huy sút xuống suối làm ướt mem là những… thằng mặt rô gần như côn đồ đã vây lớp bọn tôi lại, quả thực đúng là tai bay vạ gió, dây trúng côn đồ:

– Tụi mày thích giỡn đúng không ? – Một thằng to con mặt mụn quát lớn.
-……. ! – Thằng Huy nhất thời chẳng biết nói gì, nó lừ mắt lùi lại.
– Nhưng….. ! – Và cả lớp tôi thì lại càng không biết phải nói gì, bởi một số vẫn còn không hiểu là tại sao mình lại đang bị bao vây.

Chợt một thằng khác lùn nhỏ con nhưng vẻ mặt thì khá gian ác, trên cổ nó đang vắt vẻo một con rắn nước đã chết, tiến lại gần nhóm con gái:

– Ái chà, mấy em này dễ thương quá tụi bây !

Mấy đứa con gái vừa nhìn thấy rắn là đã hồn vía lên mây, chỉ biết đờ người đứng tụm lại vào nhau mà trông chờ vào bọn con trai cũng đang bị quây lại ở phía trên. Quả thật là thằng lùn kia rất biết tạo ấn tượng sợ hãi, khi mà cái mặt gian xảo của nó lại đi kèm với một con rắn chết đang tròng qua cổ, tôi nhìn xác con rắn cũng thoáng rùng mình:

– Tụi tui lỡ thôi… không cố ý ! – Lúc này thằng Huy mới lên tiếng. – Tui đại diện cả nhóm xin lỗi mấy anh !

Vâng, nó đểu giả hết cỡ, chính nó sút hòn đá xuống suối làm bắn nước gây sự đám côn đồ kia thì giờ lại giả giọng can đảm thay mặt cả lớp mà xin lỗi.

– Hê ? Mày tưởng xin lỗi là hết chuyện à ? Chặt đầu mày xuống rồi xin lỗi, gắn lại được không ? – Một thằng khác hất hàm.

– Ê, mấy em có sợ rắn không ? Sợ thì biết điều chút đi ! – Thằng lùn kia giơ xác con rắn nước về phía nhóm nữ nói giọng đê tiện làm đám con gái líu ríu cả lên.

Tôi thì ngay từ đầu đã đứng cùng với tụi thằng Chiến, Khang mập, nhỏ Huyền cùng Tiểu Mai và Khả Vy, tức là ngoài vòng chiến. Thế nhưng cặp mắt gian ác của thằng lùn kia không từ chỗ nào, nó đảo ngay lên trên và nhìn thấy cùng một lúc hai người đẹp 11A1:

– Ối… hai em này xinh ghê ta ! – Rồi nó lù lù bước lên bờ.

Thằng Chiến ngay tức thì đứng chắn trước mặt cả bọn, nhỏ Huyền vội lùi ra sau lưng Khang Mập, riêng Khả Vy thì đứng trơ trọi phía ngoài. Giây phút đó, tôi cảm nhận rõ cái níu tay của Tiểu Mai từ đằng sau, nàng dù đang cố trấn tĩnh nhưng cũng run lên vì sợ. Ngay lập tức tôi siết chặt tay nàng rồi khẽ lùi lại:

– Không sao ! – Tôi nói nhỏ.
-……. ! – Tiểu Mai líu ríu nép vào sau tôi.

Như nhận thấy sự việc rõ ràng trước mắt là chỉ có Khả Vy đang sợ hãi đứng một mình, thằng côn đồ nhỏ con kia ngoác miệng cười khệnh khạng rồi bước tới chỗ em ấy.

– Khà khà, tụi mày thấy sao ? – Nó nheo mắt nhìn Vy.
– Được đó, nhỏ đằng sau của tao, hé hé ! – Thằng mặt rổ ở phía bên kia nói vọng lại, rõ là nó đã nghía Tiểu Mai từ nãy giờ.

Thằng Huy bị vây một mình ở bờ bên kia chưa biết thực lực nó ra sao, nhóm thằng Luân thì bị cản lại bởi tụi mặt rổ, thằng Chiến thì đứng chắn lại bên nhỏ Huyền cùng Khang mập, Tiểu Mai thì lùi lại đứng nép sau lưng tôi.

Chỉ mỗi Khả Vy là đang trơ trọi một mình trước thằng lùn đeo rắn đang lù lù tiến lại, vai em ấy run lên vì sợ hãi, môi mấp máy không thành lời !

Và… tôi đang siết chặt tay Tiểu Mai… !

Danh sách chương (209 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209