Thời học sinh oanh liệt

Phần 86
Phần 86

– Cô ơi! [Tôi gõ cửa]
– Gì vậy cháu?
– À! Cho cháu đổi bình nước ạ! [Tôi lễ phép giọng đầy mệt mỏi]

“Ánh mắt bà chủ hơi giận bởi quán lúc này cũng đóng rồi”

– Sao lúc nãy không đổi luôn đi! Giờ cô đóng cửa rồi mới gọi’
– Dạ! Con xin lỗi ạ! Lúc nãy tại tụi con không biết, [tôi gãi đầu cười cầu tài]

Thái độ của bà chủ cũng nguôi dần…

– Đứng đó! Để cô vào lấy cho…
– Dạ [chúng tôi lễ phép]

Thằng Nam lắc đầu.

– Má! Tụi bay uống nước như heo vậy! Éo biết có phải con người không nữa. Đã thế còn phát sinh ra chuyện đánh bài haizz…

Nhận thấy tôi không quan tâm, nó vỗ vai…

– Mày sao thế? Sao hôm nay về mà ướt tèm lem vậy? Bộ lại có chuyện gì à?
– Tao mệt! [Tôi đáp đại khái]
– Bị cái lão anh của Dương củ hành chứ gì?
– Ừ [tôi đáp cho qua chuyện]
– Cái gì? Ổng củ hành mày thật à? Vãi! Thế mà tao cứ tưởng trông ngon zai vậy mà cũng cốt đột gớm!
– Thế rồi sao? Mày tính làm gì?

Tôi quay đầu sang nhìn nó.

– Mày không thể ngờ là tao đã gặp và vướng phải chuyện gì ngày hôm nay đâu! Tao nói vậy thôi! Chứ giờ mệt quá! Đừng có hỏi tao nữa…

Sáng mai đi học, tôi đi cùng đám bạn. Cả đêm trằn trọc mà chỉ ngủ được có vài tiếng…

Trong đầu lúc này vẫn không hỏi đầy ắp những hình ảnh của ngày hôm qua. Rắc rối quá!

Trường hôm nay nhiều cô dâu quá các bạn à! Nhưng chẳng có ai làm chú rể hết, sinh viên khoa thời trang đang trình diễn những sản phẩm của mình. Thế mà chúng tôi cứ tưởng họ suốt ngày vẽ vò gì đó trên giấy rồi lại ngồi đầy hành lang lấn chiếm đường đi, cũng chỉ vì mải đo đạc gì đó mà mải quên đi có người đang rất bực. Còn bây giờ khi nhìn sang thành quả của họ, tôi mới thán phục làm sao, họ thật đẹp trong bộ váy cưới.

– À hem! Thấy sao Lộc? Thích em nào thì lại hốt đi kìa? [Giọng thằng Phương khinh khỉnh]
– Anh có bồ rồi! Chú đừng có dụ dỗ, với lại mấy đứa này cao quá! Không yêu được.
– Còn mày? Chàng trai quảng Nam, lại xem có em nào cùng quê không luôn rồi làm quen hề hề [nó nhái giọng địa phương của thằng Quang]
– Mi im đi! [Thằng Quang đổ quạu] – chúng mày xem bằng mắt hay xem bằng võ mồm vậy hả mấy bố trẻ…
– Tội cho mấy cô dâu tương lai. Toàn bị đám con trai hiếp dâm tinh thần không à!

Vẻ đẹp đến ngẩn ngơ của mấy bạn nữ trong bộ trang phục váy cưới, làm ai đi qua cũng không thể liếc nhìn qua. Sắn tiện một số nam sinh không ngần ngại mà lại gần mong muốn chụp hình chung…

Nhìn mấy cái hình ảnh này thì cái đầu mình lại suy nghĩ đen tối hẳn lên. Không biết là do đâu nhưng chắc là cái tật trời ban luôn rồi.

Tôi về phòng. Và thằng nào cũng hỏi rằng. ” Sao mày không đi thăm nhỏ Dương vậy? “, Bộ bay giận nhau à?”.

Chúng nó hỏi là đúng thôi! Nhưng thật sự là bây giờ tôi cũng không muốn gặp em ngay lúc này, tôi vẫn chưa chuẩn bị tinh thần và vẫn chưa đủ can đảm để có thể gặp em, chuyện về Nhi đã khiến cho tôi phải suy nghĩ rất nhiều, Nụ cũng khỏe lại rồi, và cũng sắp ra viện trong nay mai, sắp gặp lại nàng mà tôi chẳng thấy vui gì hết, vì lần gặp này, tôi chờ gặp em giống như đang chờ đợi sự đùa cợt của trò đời vậy, chờ xem tôi, Nụ và cả Nhi nữa, chờ xem chúng tôi sẽ bị dòng đời hành hạ và làm khổ như thế nào. Ánh mắt cười đểu của chúng bạn xoáy sâu vào tâm can tôi, như thể tôi lại phải bắt đầu thực hiện hành động mà mình không muốn. Phải! “Tôi lại nói dối”. Nhưng có một sự thật mà đến cả tôi cũng phải công nhận rằng. Nói dối không phải là sở trường của tôi. Đầu óc tôi u ám, lòng rối tung như có ai vò, trong phòng thì bị tra hỏi bởi lũ bạn còn lên trường thì lại gặp chị Hằng, nhỏ Nhài và cả Nguyên. Dường như họ không hiểu được tôi, họ chỉ thấy được tâm trạng bình thản bên ngoài, nhưng lại không thấy được bão táp đang nổi lên trong lòng tôi lúc đó, nên thành ra những lời mà họ dành cho tôi khi ấy, nhẹ nhàng nhưng chứa đầy lòng vô cảm trách tôi vô tâm. Vì sở dĩ trước giờ trong mắt họ, tôi và Nụ luôn là một đôi bạn thân, chưa kể sau này có thể tiến xa được nữa hay không.

Hít một hơi thật sâu, tôi gắng giữ bình tĩnh thở nhè nhẹ, đáp lại cho qua chuyện. Và cố gắng tránh ánh mắt của họ.

Vậy là đã hai ngày rồi. Tôi lại không đến thăm Nụ, không biết rằng giờ này em ra sao? Có giận tôi không, có đang nghĩ về tôi như thể tôi đang nhớ về em bây giờ.

Một chuyện bề lề là khi đang nghỉ ở nhà tôi có nghe. Mình đã rớt sau cái hôm văn nghệ ở hội trường đêm ấy. Ngày đó, ruột gan tôi sốt sắng ao ước sao cho mình không lọt vào vòng trong vì cơ bản “tôi rất sợ đứng trước đám đông”. Nhưng bây giờ khi biết tin, lẽ ra tôi phải vui mới đúng, ấy vậy mà ngay lúc này tôi cũng không thể kiểm nổi một Nụ cười.

Ngày hôm sau, rồi lại ngày hôm sau nữa, cả đêm tôi cũng chẳng ngủ được bao nhiêu, cứ nằm chằn chọc mong trời nhanh sáng, tôi cũng không đến thăm Nụ như dự định, thế là lại lủi thủi vào bàn học, nhìn vào đống tài liệu trước mắt, cố gắng giữ cho lòng thanh thản, không phải nghĩ ngợi nhiều. Nhưng tôi càng tập trung thì sách lại càng đẩy tôi ra xa. Trán tôi nóng ran, bàn tay run lên nhè nhẹ, tôi đang nghĩ về Nhi, hình ảnh của cô gái ôm tôi bất ngờ của ngày hôm ấy giờ này đang xuất hiện tràn đầy trong tâm trí tôi. Tôi nhớ nhỏ, tôi biết! Tình cảm mà Nhi dành cho tôi là thật lòng, không có lừa lọc và dối trá trong đôi mắt ấy. ” Vẻ mặt ngoảnh lại nhìn tôi khi đó, mắt chắc hẳn đã đỏ hoe, nửa luyến tiếc, và nửa như căm giận kẻ vô tâm. ” Tôi ác ghê”

Đáng lẽ ra khi đó, sao Nhi không đẩy tôi ra, mà thay vào đó, hãy chửi tôi thật thậm tệ, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ như đang dành cho một người dối trá và phụ bạc, nếu được như thế thì nhỏ cũng sẽ vui và giờ này nỗi bứt rứt trong lòng tôi cũng có thể sẽ nguôi đi đôi phần.

Hình như những lúc, à không! Mà là lần đầu tiên lâm vào tình cảnh như thế này, bộ não tôi hoạt động gần như hết công xuất, nó nghĩ ra hằng trăm ngày câu chuyện linh tinh, muốn thoát ra ý nghĩ đó nhưng đó dường như là điều không thể.

Tôi nghĩ. Tự nguyền rủa rằng, tất cả quyết định đều do tôi cả, nếu mình không bày tỏ mình thích Nụ một cách đường hoàng và sớm hơn, phải chăng định mệnh sẽ thay đổi. Tôi càng nghĩ thì lại càng thấy mình tệ trách sao khi ấy dở quá trời, đôi lúc tôi tự cho những lý lẽ mình nghĩ ra là đúng là tốt cho cả ba người, nhưng nghĩ lại thì nó chỉ tốt riêng cho chính tôi, nhưng điều khiến tôi giày vò nhất, chính là Nụ, hình như em không biết chuyện gì đang xảy ra giữa tôi và Nhi. Mắt tôi giờ này đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Hầu như là không có ý gọi hay nhắn tin cho ai đó, mà cứ chốc chốc lại lấy ra nhìn. Khổ tâm thật!

Cứ ngày trôi qua vô vị, tôi gần như lâm vào tình trạng như người mất hồn nếu nói nặng hơn thì cũng có thể gọi là thần kinh giai đoạn cuối. Áy náy và bứt rứt ngày càng chất đầy trong đầu, chỉ chờ cho tới lúc phun trào. Và cũng ngay lúc đó, tôi chợt nghĩ tới thằng D. Sẽ có nhiều chuyện để nói lắm đây.

Tôi kể hết cho nó nghe, và cuối cùng chỉ còn trông chờ vào khóe môi đang bắt đầu mở ra từ nó, tôi đang hồi hộp chờ đợi cách giải quyết. Nhưng ấy thế thằng D nó lại không có cách như tôi vẫn mong đợi, nó nhìn tôi trầm ngâm. Cười nhẹ…

Lúc này thì tôi mới nhận ra, suốt cả buổi từ nãy cho đến giờ, người nói chỉ có mình tôi, còn thằng D thì vẫn chưa thốt ra lời nào, tôi chưa bao giờ thấy tình cảnh nào như thế này, nó nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cảm thông, nửa trách móc.

– Mày không nhớ tao đã nói gì hả thành? Giờ thì mày đã hiểu rồi chứ, không đơn giản như lần trước mày đã từng nghĩ đâu, mày nói “có được ắt có mất” nhưng! Mày nhìn lại xem, mày không muốn chấp nhận điều này mà.
– Tao nói rồi, sẽ không có cách giải quyết nào hoàn hảo cho mày đâu, mày phải đối mặt với sự thật, nhìn vào thời gian sớm nhất mà xem, vẫn thế, mày sẽ mất đi rất nhiều thứ, tình bạn. Nhưng! [Nó chép miệng]

Tôi ngạc nhiên chờ đợi lời nói thốt ra tiếp theo từ miệng nó, mà tim đập bình bịch.

– Nếu đã xác định là mày muốn toàn tâm toàn lực đến với con bé Dương, vậy thì…[giọng nó ngập ngừng như thể đang hối tiếc về lời mình vừa nói]
– Thì… thì tại sao mày lại không theo đuổi nhỏ Dương như lúc trước, hãy coi mọi thứ chứ chưa bao giờ xảy ra, sao không lập tiếp hành động nếu đã xác định là không thể xoay chuyển được gì.

Tôi há hốc mồm.

– Ý mày là…

Nó gật đầu.

– Phải! Giờ là lúc thích hợp nhất. Mày nói lời yêu với nó đi!

Thế thôi! Cũng chẳng có gì. Như được tiếp thêm sức mạnh, tôi hạ quyết tâm sáng ngày mai sẽ tới viện thăm Nụ.

Danh sách chương (188 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188