Thời học sinh oanh liệt

Phần 55
Phần 55

– Tao về rồi… – tôi gõ cửa bước vào phòng…
– Ê… ê… đứng lại… – tôi bị thằng Công chặn lại…
– Gì nữa… để tao vào đi…
– Nghe tụi tao hỏi đây… – nó nhìn tôi đầy nghiêm túc…
– Sao… mày tính hỏi gì…
– Lúc nãy trên trường mày đã làm gì…
– Sax… tao làm gì thì kệ tao… may hỏi vớ vẩn gì thế…
– Á… cái thằng… nó bố láo kìa bay…
– Sax… ý mày là sao đây…
– Sờ má con nhà người ta mà còn chối hả mày… khửa khửa…
– Sao… mày biết… – tôi nhìn nó ngạc nhiên…
– Vậy là mày nói nhá… đúng rồi đó bay… hố hố… – mấy thằng đằng sau thì cứ phá lên mà cười…
– Bay thấy thằng Thành chưa… đầu tiên là phải ăn đấm đến sưng cả mũi mới gặp được nhỏ Dương… đến con nhỏ Nhi thì… thì sao nhỉ… – Long phẩn chau mày suy nghĩ…
– Nhỏ Nhi thì thấy hết rồi còn gì nữa… khửa khửa… – Hưng ghẻ chơi đểu tôi…
– Đã thế còn bị mẹ vợ cho ăn nguyên một núi triết lý về đạo làm con nữa chứ… hố hố… mày chết đi Lộc à…
– Xem nào còn ai nữa không bay… à… còn con bé Thảo nữa…
– Đúng roài… nhỏ này thì nó suýt chết vì lũ trâu bò kia… nhưng không sao… cũng may là có anh đây cứu nó… không thì giờ Thành em đã núp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân rồi…
– Còn cuối cùng là con bé hồi sáng… ơ… mà nó tên gì vậy mày…
– Dm tao không biết… – tôi cáu lên… mà cũng phải méo cả mặt vì lời bọn nó nói ra thật sự là chả sai chỗ nào cả…
– À con bé này sao thằng Thành nó quen được ta…
– Đúng rồi… hôm bữa tao thấy nó với con bé đó ngã ngửa ra đất… chắc là bị em nắm quần rồi… hố hố…
– Tao bóp chết mày.

Sao nó đoán mò mà toàn đúng không thế này…

– Chí lý chí lý… đường đường là con trai mà lại để gái nó túm quần…
– Ơ bay cái này hay nè… – thằng Quang chêm vào…
– Em ơi buông quần anh ra… quần anh bẩn lắm nắm vào dơ tay… khà khà… – nó nhìn tôi cười đê tiện… trời ơi bay giết tao đi…
– Không… phải như vầy… em ơi đừng nắm quần anh… quần anh… rách rưới… đụng vào… ngày mai lấy gì mà anh mặc…
– Em ơi đừng sờ quần anh… quần anh… làm sao nhỉ… ơ… ơ… sao nhể… đủ má đối thơ như con c***…
– Bay thấy chưa… học hỏi Thành em đi… muốn có bạn gái là bay phải lăn xả như nó… tao nói có sai đâu… giờ cả khối con xinh tươi theo nó…
– THÔI… – tôi hét lên…
– Bay để tao yên…

Chắc phải chuyển trọ chứ ở với mấy cái thằng này… không sớm thì muộn… không tổn thọ chắc cũng hóa điên…

Tối đó… tôi bắt đầu trở lại việc dạy thêm…

– Nay anh đến sớm thế… hì…
– Uk… sao. Đi chơi vui không… – Tôi hỏi…
– Vui ạ… – nhỏ nhìn tôi cười…
– Ơ thế có mang về gì cho anh không…
– Hở mang gì là mang gì… – Nhỏ nhìn tôi ngơ ngác…
– What… vậy là lo đi chơi mà không nhớ đến anh à…
– Mà thôi anh nói đùa đấy… học nhé…
– Hì… sao mà em quên được chứ… nhỏ cười tít mắt nhìn tôi… – nói rồi em tiến lại gần cái tủ…
– Tặng anh nè… – nhỏ chìa cho tôi cây kèn saxophone…
– Ủa… anh nói đùa vậy mà… em cũng làm thật hả… – Tôi ngạc nhiên…
– Hì… sao. Anh chê hả…
– Sao mà anh chê cho được… quà của người đẹp tặng mà… hì hì… hix… mà mình có biết chơi loại nhạc cụ này đâu cơ chứ…

Nói rồi tôi nhận lấy cười toe với em…

Kết thúc buổi học hôm đó… tôi đang chuẩn bị ra về thì bác gái có gọi tôi lại…

– Thành nè… – bác gọi tôi…
– Dạ… có gì không hả bác… – Tôi hỏi…
– Ukm… cũng qua tháng rồi…

Bác không nói hết mà chỉ chìa cho tôi một cái phong bì… có lẽ chữ tiền nói ra ở đây hơi bất lịch sự…

– Sao cháu không nhắc bác… – Bác gái nhìn tôi cười…
– Ơ… dạ… dạ tai cháu quên mất ạ… hiz… thời gian trôi nhanh quá… thoáng cái mà đã sang tháng rồi…
– Quên… vậy nếu bác không nói thì cháu tính ở đây dây không công cho con bé nhà bác à… – Bác trêu tôi… nhưng có vẻ lời nói hơi đầy ý tứ…
– Ukm… về nhà rồi hãy mở cháu… – bác nói…
– Mà này… từ lúc cháu kèm con bé… sao bác thấy nó chịu học lắm… mới có hơn tháng mà nó đã thay đổi hẳn rồi…
– Dạ cái này…

Tôi chỉ biết gãi đầu… mà chẳng biết nói gì…

– Thôi… thời gian về sao cháu cứ ráng giúp bác nhé… năm nay là con bé Thảo nó cũng phải thi đại học rồi… – nói tới đây thì tôi mới ngớ ra…
– Ơ dạ… thi đại học… – tôi lỡ lời buột miệng…
– Ừ… thì con bé năm nay cũng đã 12 rồi mà cháu…
– Ơ dạ không bác ơi… ý cháu không phải vậy ạ…
– Hà… chứ vậy là sao… – bác gái nhìn tôi ngạc nhiên…
– Dạ… ý cháu là… nếu bác muốn bé Thảo thi đại học thì… thì cháu nghĩ bác nên thuê giáo viên về luyện thi cho bé đi ạ… – tôi nói ngập ngừng…
– Sao vậy cháu… bác gái thắc mắc…
– Dạ… cháu xin lỗi… cháu chỉ có thể giúp bé nhà nắm vững được kiến thức cơ bản… hay nói khác là kiến thức trong sách giáo khoa ạ… còn về luyện thi thì lượng kiến thức sẽ hoàn toàn khác và khó hơn… cháu nghĩ bé nhà nên cần người giỏi hơn…
– Sao… vậy cháu không tự tin à…
– Chuyện này không thể nói là tự tin được bác ơi… đây là cả bước ngoặt đời người… thi đại học thật sự là rất khó thưa bác…
– Nếu cháu nói vậy thì… không sao… vậy thời gian qua vất vả cho cháu quá…
– Dạ… – tôi đáp… nhưng rồi…
– Không… anh nói dối… em không tin đâu… huhuhu… – bé Thảo đã từ khi nào… bước ra chạy tới níu tay tôi…
– Anh ở lại đi… em sẽ cố gắng học mà… trời… nhỏ khóc rồi…
– Thảo… con phải nghe lời… – bác gái xoa đầu khuyên nhỏ…
– Nghe lời anh đi… hì… em có muốn học đại học không hả…
– Dạ muốn… nhưng…
– Ukm… vậy thì em phải cố lên nhé… anh xin lỗi nhưng anh nói thật là anh không đủ khả năng giúp em luyện thi đâu… anh không dối em đâu…
– Thật không… – Con bé giờ đã đỏ hoe cả đôi mắt…
– Thật mà… – sẽ là giả tạo nếu tôi tiếp tục…

Nói rồi con bé gật đầu… lau nước mắt…

– Thế có phải ngoan hơn không…
– Ra tới cổng… nè nè… em vào trong đi… không cần phải ra tới đây tiễn anh đâu…
– Anh ơi anh.
– Hả… sao vậy…
– Hì… anh chờ em nhé…
– Uk… mà chờ gì cơ… – Tôi ngẩn người không hiểu…
– Ngốc… em sẽ cố gắng… rồi thi vào trường anh đang học… anh chờ em nhé…
– Ơ… cái này… chết thật…
– Mà có chắc không đấy… – tôi cười đểu…
– Hử… anh không tin em hả… – Nhỏ nguýt dài tự tin nhìn tôi…
– Ukm… anh đùa đấy… vậy ráng nha…
– Thôi anh về đây…
– Anh ơi… – nhỏ chạy tới gần tôi…
– Hở… gì nữa…

Em nhìn tôi cười… đôi mắt vẫn còn ngấn lệ…

– Thơm em một cái đi…
– What… em nói sao… – Tôi đâm hoảng…
– Hử… thơm một cái vào má thôi mà… – em chỉ tay vào gò má hồng kiêu hãnh ấy…
– Ơ sao… sao lại… – tôi thắc mắc…
– Anh không thích hả… – nhỏ xị mặt lại cúi gằm xuống, thôi thì ta chiều vậy…
– Uk… hì… vậy em nhắm mắt lại đi… – tôi nói…
– Hở… sao lại nhắm mắt… – nhỏ thắc mắc…
– Uk… thì… thì… đó là phong cách của anh… – tôi nói bừa…
– Hì em biết rồi… – nói rồi nhỏ cũng nghe mà nhắm mặt lại…
– Chuẩn bị chưa… hì… anh anh sắp hôn đó…
– Hì nhanh lên đi…

“Cốc…”

“Ui da…”

Tôi khẽ cốc nhẹ vào trán em… làm con bé kêu oai oái…

– Sao anh lại ký vào trán em…
– Về ngủ đi cô nương… không hôn hít gì hết… anh phải về đây…

Danh sách chương (188 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188