Thời học sinh oanh liệt

Phần 53
Phần 53

Về tới phòng là tôi đã tót vào nhà tắm trước rồi… đi học anh văn thôi… cuộc đời vẫn đẹp sao…

– Ơ… đậu… thằng nào đi cầu không xả… mọe nó nhìn tởm thấy bà nội… – tôi nói lớn…
– Be bé… cái mồm thôi thằng kia… hàng xóm người ta nói giờ…
– Nhanh lên thằng nào đi cầu không xối… vào xả gấp… để anh còn đi học…

Cằn nhằn một lúc sau thì thằng Hoàng mới… đứng dậy mặt đểu đểu nhìn tôi…

– Mọe… nhanh lên trễ giờ anh… – tôi cằn nhằn…

Dự là tôi băn khoăn là có nên tới nhà Nụ không… vì tôi sợ… cô ấy còn giận chuyện bữa trước… mà ngày hôm đó… có lẽ sẽ là ngày mà tôi buồn nhất trong tháng… sự khởi đầu cho chuỗi… sóng gió…

Ủa ai vậy… sao lại có oto ghé sát nhà của Nụ vậy… tôi… tròn mắt ngạc nhiên…

Một lúc sau thấy… có một người thanh niên trông cũng trạc tuổi tôi… nhìn cũng cao to… và khá là soái ca…

Anh ta đang cùng… haizz… cùng Nụ bước ra cổng… họ nói cười với nhau, và tôi cũng chưa bao giờ thấy Nụ như thế cả… hôm nay em đẹp quá… váy cotton sọc trắng. Để lộ đôi chân nhỏ nhắn trắng miên man… má em khẽ ửng hồng trong ánh sáng mập mờ… mỗi khi cậu thanh niên kia nói… chắc họ chỉ là họ hàng… hay chỉ là anh em thôi mà… tự nhiên tôi cảm thấy… tim mình… nó đang đập nhanh hơn… một cảm giác khó chịu vô cùng… tôi tự trấn tĩnh bản thân… và tự nhủ với mình rằng mọi việc trước mắt sẽ không như tôi nghĩ đâu… Nụ không phải là người như thế…

Hiz… buồn thiệt… tôi đứng trong góc khuất… theo len lỏi qua từng tán lá hình ảnh của nàng và anh thanh niên kia… trời hỡi… ai có thể giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra không… tay tôi lúc này đã siết lại thành nắm đấm… thật sự là tôi rất giận em… nhưng tôi lấy tư cách gì để giận cơ chứ…

Xe lăn bánh… đi ra khỏi tầm mắt của tôi… lúc này thì tôi cũng bước ra… tôi đang đứng trước cổng nhà em… đang mải nghĩ thì… kẹt… tiếng cửa mở… trời còn ai trong nhà nữa sao… tôi giật mình tính bỏ chạy nhưng cũng không kịp mất rồi…

– Ơ chú… tới rồi à… – nhỏ bắp nhìn tôi ngạc nhiên…
– Uk… hì… chú vừa mới tới… – tôi gãi đầu cười… và không cho bắp biết là mình đã chứng kiến cảnh lúc nãy…
– Dạ… vậy lúc nãy… chú… – nhỏ nhìn tôi lắp bắp…
– Hả sao vậy… lúc nãy có chuyện gì hả… sao không mở cửa cho chú vào vậy… – tôi cố gắng giả ngơ…
– Hì… không có gì ạ… mà chú ơi… nay cô Bông đi vắng rồi ạ…
– Hở… vậy hả… cháu có biết cô đi đâu không…
– Con không biết ạ… nhưng chú chờ con một chút nha… – nói rồi… nhỏ chạy vào trong nhà…

Một lúc sau thì trên tay nhỏ đã hai tay cầm một xấp giấy gì đó…

– Hì… có có nói với con là nếu nay chú tới thì… phải đưa tận tay thứ này cho chú ạ… – nói rồi bắp chìa về phía tôi…

Tôi không nói gì… mà chỉ cười mỉm nhận lấy… là tài liệu môn tiếng anh… tôi nhìn sơ cũng biết…

– Hì… vậy… không có gì… thì chú về nha… – tôi véo má bé bắp… quay đầu xe tính…
– Chú ơi… – nhỏ gọi tôi lần nữa…
– Hả… sao vậy…

Tôi quay đầu lại… như muốn biết nhỏ sẽ nói với mình về chuyện lúc nãy…

– Chú… chú… thích cô phải không ạ… – con bé ngập ngừng hỏi tôi…
– Ơ… sao con hỏi vậy… – tôi bối rối nhìn con bé… mà trả lời một cách… cực nhanh… cứ như là phản xạ tư nhiên vậy…

Thấy thái độ vừa rồi của mình… con bé tủm tỉm cười nhìn tôi đầy yêu thương…

– Vậy… vậy… thì chú phải cố lên nha chú hì…

Nói rồi nhỏ bỏ vào trong… đóng cửa cái rầm…

Sax… nhỏ nói gì vậy trời… nó có phải là con nít không vậy…

Tôi lắc đầu chán nản bỏ về…

Đi trên đường mà tâm trạng tôi cứ để đi đâu vậy… thật không thể tập trung được… loạng quạng tông phải người ta cũng chẳng chơi à…

Buồn quá… tâm trạng này đến khi nào mới dứt ra được đây trời… nó không yêu mày đâu mày ngu lắm… haha… cái cảm giác ngày ấy lại ùa về… cảm giác của nhiều năm về trước… tôi cũng đã từng lo sợ một điều rằng… sẽ có một ngày người ấy sẽ rời xa mình… nhưng liệu rằng… người ấy có bao giờ nghĩ rằng… sẽ lo lắng họ sẽ mất đi tôi hay không… ôi… tôi dừng lại… chờ đèn xanh… mà… nãy con bé bắp nó nói vậy là ý gì đây… chẳng lẽ cậu thanh niên kia… cũng là… tình địch sao… cũng phải thôi… em đẹp như vậy mà… đâu chỉ riêng mình mà còn cả khối người đang đeo đuổi…

Tôi gạt ngay những mớ suy nghĩ tùm lum trong đầu mình… cứ như thế này thì tôi sẽ điên lên mất… nhất định tôi sẽ làm sáng tỏ ra chuyện này…

Về tới phòng… tôi đang định mở cửa thì…

“RẦM RẦM…”

Tiếng bước chân tiến lại gần tôi ngày càng lớn…

“OÁI…”

Bay làm cái gì mà kéo ra kéo đây hết vậy…

– Im… đóng cửa lại Hưng…

“RẦM…”

– Hả bay đang làm cái quái gì vậy… – tôi ngạc nhiên…
– Cái bình ga nó không ổn mày à… sợ nó nổ nên bọn tao mới ra đây… – thằng Lộc hốt hoảng… thôi xong luôn… chuẩn bị có bão rồi đây…
– Vl… sao mày biết là sắp nổ… sao trông mặt bay đần ra vậy…
– Bố láo… chính tao nghe thấy cái bình nó cứ xì xì… chắc là sắp nổ rồi…
– Ặc…

“RẦM RẦM…”

– Oái… còn thằng nào trong đó nữa hả bay… như là tiếng thằng Hoàng…

Thế là cả bọn đứng ngoài hành lang cả buổi trời… làm người ta đi qua cứ nhìn vào… cũng đúng thôi… thằng nào cũng cởi trần với lại bận quần đùi mỏng dính… coi mà ngại thôi rồi… làm mấy nhỏ con gái đi qua mà cứ lấy tay che mắt không dám nhìn… ắc… mất hình ảnh quá…

Đợi cả mấy phút sau thì… cũng chả có động tĩnh gì… cái bình ga này liệu nó có nổ không trời…

– Thế cứ đứng đường ngoài này tới khi nào hả mấy bố…

Thế là tôi và thằng D đánh liều bỏ vào… chứ cứ đứng ngoài thế này cũng không phải là cách hay…

– Ê… ê… sao bay gan vậy? – Thằng Hưng kéo áo tôi…
– Gan cái củ cải… thế bay tính ngồi đực ở đây tới khi nào…

Tôi mở cửa bước vào… sax… toàn mùi ga…

Bật quạt lên cho nó hết mùi… rồi tôi tiến lại cái bếp… sac… thằng nào mở bình ga mà vặn hết cỡ thế này… phí phạm quá…

Cũng chẳng có gì to tát cả… báo hại cả bọn đứng ngoài cả buổi trời… hiz… cơm còn chưa nấu… thịt thì vẫn còn treo lủng lẳng… rau thì chưa rửa… mấy ông nội ơi… bay tính cho tao ăn mầm đá à…

– Cái bếp mà bay bày ra gì ghê vậy… nhìn cứ như là 5 năm không lau chùi vậy… – tôi cằn nhằn…
– Đừng có làu bàu mày có muốn ăn cơm không… nhặt rau đi…

Lương thực trong phòng là cứ cuối tuần thằng nào về nhà là mang lên… thằng mang gạo… thằng mang mấy ký giò… nên cũng đỡ tốn kém…

Bày biện làm sao thì tới gần 9h chúng tôi mới có cơm ăn…

– Dm… sao canh mà mày nấu như nước biển vậy Lộc… – thằng Long nhăn mặt… chê tùm lum…
– Thằng ôn dịch… chê thì đừng có ăn… mất công tao…
– Thôi khen cái cho bạn… đỡ tủi kìa bay… – thằng Hoàng bơm đểu liền…
– Má… vậy lần sau tao đi chợ… – thằng Lộc quạu lên…

Tôi thì không nói gì… vì vẫn còn thấy buồn chuyện lúc nãy… nhưng cũng không thể để chuyện nữ Nhi thường tình ấy mà ảnh hưởng đến lũ bạn được…

– Thằng trời đánh… sao mà thịt mặn vậy… sao mà ăn…
– Tao lỡ cho quá nước mắm hề hề…
– Úi… ông địa ơi… tao cũng không hiểu là mày đang nấu ăn hay chế thuốc độc vậy Lộc…
– Thằng mắc dịch… ăn một miếng của mày bằng uống 10 ly nước…
– Thế rốt cuộc thì bay có ăn không…
– Ngu sao không mày…
– Má… bay cù nhây vl…

12h đêm… mấy thằng rủ nhau đánh bài… lại là cái trò sát phạt uống nước lọc ấy…

Tôi cũng tham gia… hiz… mới vào 4 trận đầu mà toàn về bét… sao nay xui vậy trời…

– Thành em… tính uống hết bình 21 lít hay sao mà toàn giành về bét không thế… – thằng Long đá xéo tôi…
– Bay chờ đấy… anh nhường thôi… – tôi cười đắc ý… ặc uống nhiều nước quá… chắc nổ ruột gan mất…

Thế là chúng tôi đánh bài cho tới 2h sáng… và tôi đánh tới 20 trận… về nhất… 3 lần… nhọ…

– Lậy mấy bố… ngủ thôi… tao mệt lắm rồi… – tôi xua tay kêu thôi…
– Ê ngủ sớm thế em… anh còn chưa báo thù nữa mà… khửa khửa…

Thằng Quang nhìn tôi cười đê tiện… công nhận là bọn này chịu thức khuya thật… đúng là dân cắm đêm có khác…

– Còn sớm mà… mày phải thức đêm như vậy cho sáng mắt… hiểu không… – thêm thằng Hoàng…
– Mọe thằng… đê tiện…

Tiếp tay cho giặc mà còn dạy cái triết lý cùn cho mình…

– Sớm… sớm cái nồi… mày nhìn giờ đi thì biết… ép người quá đáng…

Giá như lúc học bài tụi nó hăng say như vậy thì tốt biết mấy…

Thật sự là rất mệt mà bọn nó cứ nhây… đã nói là hết lần này đi ngủ… cuối cùng lại thêm hiệp nữa… và cho tới khi mắt thằng nào cũng lờ đờ… mệt quá… bây giờ chỉ cần đặt lưng xuống đất là tôi sẽ… ngủ liền… lần sau cũng chả dại chơi trò này với bọn nó nữa…

Danh sách chương (188 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188