Thời học sinh oanh liệt

Phần 76
Phần 76

Một lúc sau…

Đúng là sức người có hạn, Nhi lúc này đã mệt lắm rồi, vừa kịp lúc đó thì chúng nó cũng đã đuổi tới nơi “lần này thì phải giáp mặt đấu rồi”

– Khà khà! Bay có chạy đằng trời. Đập chết mẹ chúng nó cho tao! – Thằng mất dạy đó hất hàm…
– Vô đây hết đi! Dù say nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để đấu với lũ trâu bò này…

“Hây! Bốp!”

Tôi tung một đạp hết sức vào mặt thằng lao tới đầu tiên…

Lúc này tự nhiên Nhi đã từ phía sau hỗ trợ tôi “hai người bị bao vây”

– Đừng sợ! Nhi! Chúng ta sẽ đánh cho bọn nó bầm dập – tôi cất lời động viên…

“Rầm!”

Xong một thằng, tôi lui về thủ thế…

Tưởng chúng nó sẽ e dè vì trong chớp nhoáng tôi hạ được một đứa nhưng ai mà ngờ điều đó làm cho chúng lại càng hăng tiết hơn. – Thôi bỏ bu rồi! Lần này gặp phải côn đồ chính hiệu mất rồi, đúng là chúng nó không sợ đòn. – Tôi cắn răng nghĩ thầm…

– Chúng mày không biết đang đương đầu với ai đâu! Có biết bạn tao là cao thủ karate không hả! – Nó chỉ vào thằng đô con bên cạnh…
– Đừng có to mồm! Chúng mày là cái quái gì chứ, phải thử mới biết – dứt lời Nhi xông vào thằng đô con đó…
– Đừng! Nhi ơi – tôi bất lực giơ tay để nhỏ lao về thằng đô con đó…

Muộn mất rồi! – Hai người đang giao đấu! Hy vọng là nhỏ sẽ ổn. Mà thôi! Lo cho mình cái đã…

– Sao lại núp sau con gái thế thằng kia! – Một thằng trong đám cười đểu tôi… – ngoài thằng đô con kia thì giờ đối thủ của mình là 5 thằng…
– Bây giờ thì chỉ có trời mới cứu được mày! – Mấy thằng xung quanh hăng máu lắm rồi…
– Lên hết đi! Đánh chết nó cho tao – cả đám lao vào. Nhìn thằng nào cũng to con…
– Nguy rồi! Tạm chạy đã rồi tính sau. Vù! – Thằng lúc nãy dùng dao đâm thẳng về phía tôi…

“Soạt!”

Lấy hết tất cả gì mình có, tôi lách người sang bên khác… – hú vía! – Tôi hoảng hồn thầm cảm ơn trời vì đã may mắn né được…

Hết né bên này rồi lại đỡ đòn từ bên khác ” tôi khổ sở chống đỡ “, cứ như thế này thì mình sẽ kiệt sức mất ” cố gắng nghĩ cách đi Thành ơi”

– NÀY THÌ NÉ! BỐP. – Ăn nguyên cái đạp chính diện vào ngực. Tôi mất đà ngã lăn ra đường…

“Rầm!”

Cả người ê ẩm nhưng vẫn phải ráng mà gượng dậy…

“Bộp bộp…”

Tiếng bước chân ngày càng gần…

“Soạt!”

Một thằng nắm lấy áo tôi kéo lên…

– Bắt lấy thời cơ nó không đề phòng. CHÚNG MÀY ĐỪNG VỘI LÀM TÀNG… THIẾU LÂM ĐẲNG CƯỚC… BINH… – trả lại cho chúng mày đấy…

“Rầm!”

Hên quá! Hạ được thằng cầm dao… – còn 4 đứa…

Tôi ráng tỏ ra bình tĩnh như chút bất lực cuối cùng “may ra chúng sẽ sợ”

Ức quá! Nếu giờ trong người có côn nhị khúc thì mình đâu có phải thê thảm như vầy…

Mải lo cách đấu với chúng nó mà tôi quên một điều quan trọng là… BINH… RẦM… – âm thanh khô khốc vang lên và người ngã xuống không ai khác…

– Trời! Nhiiiii. – Tôi tính chạy lại xem nhỏ ra sao nhưng…
– Mày đi đâu thế nhãi ranh? Chưa xong với tụi này đâu – đánh nó cho tao…
– Hừ! Lên hết đi! Tao chấp hết – tôi dồn hết tức giận vào chúng nó…

RẦM… RẦM… RẦM…

Lúc này 4 thằng đã nằm gọn dưới chân tôi. Nhưng thay vào đó thì mình cũng thê thảm không kém gì…

Bây giờ… còn thằng mạnh nhất – tôi quay lại nhìn nó hừ nhạt một cái…

Đến ngay cả Nhi cũng bị nó đánh ra như thế, thì nó cũng không phải là tay vừa. Quá lắm rồi!

– Nhìn mày cũng khá đấy! Để tao xem mày làm được tích sự gì… – nó đưa ánh mắt khinh thường về phía tôi…
– Đừng nhiều lời! Đến cả con gái mà mày cũng dám nặng tay như thế. Mày có phải là người không thế?
– Nói lại xem nào! Hây vù – nó tung một đấm về phía chính mặt tôi…

“Soạt!”

Né nhanh sang trái tôi trả lại đòn…

“BỐP!”

Quái! Nó dùng một tay đỡ trọn vẹn đòn vừa rồi…

– Cho mày chết nè!

“BỐP…”

ẶC – tôi bất ngờ ăn nguyên quả đấm của nó vào má…

– Hộc hộc… gừ! – Đòn vừa rồi của nó làm tôi choáng váng đến lao đảo. Cũng may khi đó dựa được tay vào cái cây vỉa hè, không thì đổ mất rồi… – vừa đau vừa thở không ra hơi, hình ảnh trước mắt tôi bỗng chợt mờ nhòa đi, bỗng chốc ánh sáng như mất dần đi “có lẽ do đòn vừa rồi của nó” – tôi có cảm giác như mình sắp gục vì đau mất…

Nó mạnh quá!

– Mày tính trốn tao đấy hả? Ra đây tao bảo – nó lao thẳng về phía tôi…
– Đau lắm hay sao haha! Hay ghi nhớ cú đấm ngày hôm nay của tao, “tao sẽ cho mày ám ảnh tới già!”
– Gừ! Tao mà phải trốn mày à. Mơ đi nhé! – Hai bên lao về cùng một lúc…
– Coi như chấm dứt tại đây! – Nó tạo thế tung cước về phía tôi… – đâu có dễ như thế! Nhất thốn quyền… BINH! BỐP…

Thằng đô con đó ăn trọn vẹn đòn vừa rồi của tôi, không biết là nó có gục không nhưng ngay khi tôi tung quyền vào mặt nó thì cũng đồng thời nhận lại một đạp đau điếng của nó vào bụng “kết quả: Cả hai ôm chỗ đau lùi lại”

“Bộp bộp bộp…”

Tự nhiên lúc này trời mưa lớn…

Những vết bầm. Chỗ rỉ máu, nó đã đau rồi giờ lại bị nước mưa tạt vào “sót quá trời quá đất”

– Mày đâu rồi hả thằng nhãi ranh? – Tiếng của thằng đó – khỉ thật nó vẫn còn đứng nổi sao…

Ngẩng mặt lên tôi khiếp vía khi nhìn khuôn mặt nó lúc này, miệng mũi rỉ máu đến nỗi che kín hết cả mặt – nó nổi điên nghiến răng…

– Thằng khốn! Mày dám làm tổn thương khuôn mặt của tao! Tao sẽ giết mày – dứt lời nó lao về phía tôi…

Mưa lớn quá! Tôi lau mặt để nhìn đối thủ rõ hơn…

“BINH… BỐP… BINH RẦM RẦM!”

Hai bên ăn miếng trả miếng dường như sức lực của tôi và nó cũng sắp kiệt mất rồi…

“Soạt!”

Tôi bị nó khóa tay…

“BINH! BINH!”

– CHO MÀY CHẾT! – Nó không ngừng ra đòn…

Đau chết mất! Tôi cố gắng đứng vững…

“BỐP… PẶP…”

Tôi may mắn nắm được hai tay nó lại…

– Lần này thì mày khỏi thoát nhé HÂY YA! – Tôi lộn nhào ngược trên không tung phần gót chân bất ngờ vào mặt đối phương đồng thời tiếp đất bằng cách đáp trên người của nó…

“RẦM”

Cả cái thân xác to lớn đổ nhào xuống làm cho nước mưa bị đọng lại dưới đường băn tung tóe lên mặt tôi…

Thế là xong!

“Hộc hộc!”

Ngay lúc đó không biết là do tôi quá nổi cáu đến hóa khùng hay sao mà lại vớ lấy cục gạch vỉa hè tính táng cho nó thêm mấy cái nữa…

– Chết nè… – tôi dơ cục gạch lên cao thì…
– Dừng lại đi Thành! Đủ rồi! Ông tính giết người à? – Nhi từ phía sau nắm lấy cánh tay tôi mà gỡ lấy hòn gạch…

“Hộc… hộc…”

Nhi… cô tỉnh rồi sao – tôi mừng rỡ khi thấy em vẫn bình an vô sự…

– Không sao hết! Đi thôi! Kệ chúng đi…
– Ờ ờ…

Chúng tôi bước đi lảo đảo “tôi cố gắng nhấc từng bước chân nặng nề tay xoa bụng cố gắng thở”

– Giời đi đâu vậy? – Nhi hỏi tôi…

Mải đi mà giờ tôi cũng không để ý là cả hai đang đi về đâu, tôi cố gắng cất lời…

– Mưa lớn quá! Tim chỗ nào núp đi – tôi ra đề nghị…
– Ừ! – Nhỏ đáp…

Tình cảnh lúc này, tôi bước không nổi nên thành ra đành phải nhục nhã để cho cô nàng dìu đi…

Chúng tôi tìm được chỗ trú, là một cái mái hiên nhà người ta “cửa ngoài đóng kín”

Dựa hẳn lưng vào tường. Tôi thở phào nhẹ nhõm – nhìn sang cô nàng, nhỏ không ngồi mà đứng đấy mặt nhìn về phía cơn mưa trắng xóa…

– Sao lại đứng đó? Cô ngồi vào đây đi kẻo mưa tạt vào giờ! – Tôi thều thào…
– Nè! Cô có nghe tôi nói gì không đấy, – không biết là do tiếng nói của tôi không đủ lớn để át được tiếng mưa ngoài kia hay là do cô nàng có nghe thấy nhưng vẫn giả ngơ không quan tâm tôi vừa nói gì…

Tôi cố gắng nói tạo sức ép cho nhỏ đứng sát vào trong nhưng dường như là bất lực…

Ơ… khung cảnh này! Sao lại quen thuộc thế chứ… hình như là mình gặp ở đâu rồi thì phải…

Danh sách chương (188 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188