Thời học sinh oanh liệt

Phần 8
Phần 8

Ra tới đường lớn thì…

Nhìn thấy nàng đang ngồi ở trạm xe bus…

Tôi thắng xe lại…

– Nè sao giờ chưa về vậy bạn…

Em bất ngờ nhìn tôi…

– À Trang bị bệnh nên mình thăm…

“À ra là con nhỏ độc ác đó bị bệnh, mong sao nó bị nặng hơn đi” – tôi nghĩ trong đầu…

– Uk hì vậy à Trang giờ sao rồi – tôi giả tạo hỏi…
– Uk đỡ rồi, mà Thành đi đâu về vậy…
– Hì mình đi làm thêm á mà – ui gặp lại em sao mà vui ghê bao nhiêu bực bội ngày hôm nay mất hết đâu rồi…
– Mà cậu chờ xe bus à…
– Uk…
– Trời hơn 9h rồi không còn xe đâu – tôi tự hỏi em có phải người Sài Gòn không nữa…
– Vậy hả – nàng ỉu xìu…
– Thôi lên xe minh chở bạn về nek…

Nàng tròn mắt nhìn tôi…

– Sao Thành hả…

Nàng nhìn tôi như biết ơn lắm…

– Uk cũng khuya rồi mà…

Nói rồi nàng ngồi sau xe đạp…

Tôi đạp chạy đi – trên đường tôi mơ mơ màng màng cười 1 mình như thằng khùng…

– Thành ơi…
– Hả gì bạn – Thành biết nhà mình chưa mà chạy vậy…

Ặc tôi thầm rủa bản thân…

– À ừ mình quên…

Nàng ngước lên nhìn tôi tủm tìm cười tươi…

– Trời quay đầu xe lại đi ông tướng – tôi đần mặt làm theo…

Chạy tới nhà nàng thì thấy trước mắt tôi là một ngôi nhà cổ kính… cánh cổng bên ngoài sơn màu đen… cây cối trồng quanh nhà. Trời tối nhìn từ ngoài trong làm tôi cảm giác thể nhà nhỏ trông cứ như là nhà ma mà mình hay thấy trong phim vậy…

Nàng bước xuống xe…

– Hì cảm ơn Thành nha…
– Hì không có gì – tôi cười khoái chí…

Tôi chuẩn bị quay xe ra về thì…

– Thành ơi…
– Hả gì vậy…

Nàng nhìn tôi cười tinh nghịch…

– Thành biết tên mình chưa…
– À mình quên – tôi thầm rủa sao cái điều quan trọng thế mà lại quên cho được…
– Bạn tên gì vậy?
– Gọi mình là Bông nhé…
– Hả boo… ông à…
– Uk hì…
– Đó là tên ở nhà của b hả…

Nàng không nói gì chỉ cười gật đầu…

– Tên thật mình là Thảo Dương nhé… hì…

Tôi cười tên nàng đẹp quá…

– Sao vậy…
– À không có gì…

Tôi ngắm lén nàng… nàng đẹp quá…

Đôi mắt đó, và… cái nụ cười duyên dáng kia lại làm tôi nghĩ tới Nguyên, giống ghê – haizz… lại nghĩ lung tung rồi…

– Thôi muộn rồi đó… Thành về đi…
– Uk hì hì mình về nha…
– Uk Thành về cẩn thận coi chừng lạc đường nha – em cười khúc khích trêu tôi…

Về tới phòng đã hơn 10h, công nhận nhà nàng xa thật…

– Adu về rồi à…

Tôi trả lại thằng D cây côn nhị khúc…

– Thank mày nha…
– Sao vậy có chuyện gì vậy, mày đánh nhau à…
– Uk…
– Có sao không mày, mày bị nó tẩn hay sao – Hưng ghẻ hỏi…
– Anh vẫn còn đây hề hề… sao mà bị tẩn cho được haha…
– Thôi về nguyên vẹn là ok rồi…
– Mà sao bọn nó đánh mày vậy…
– Chúng tưởng t là bồ của con bé t dạy kèm thành ra hiểu nhầm rồi đòi choảng tao luôn…
– He he…

Tôi nhẹ nhàng dựa vào tường xem vết bầm trên tay, ngó qua thì đập vào mắt là cây vĩ cầm méo mó… không biết nàng còn giận tôi chuyện này không nhỉ… có nên không, có nên tiến tới bước nữa không hay lại đau khổ như ngày xưa…

Tối đó tôi nằm mơ… không mơ về nàng đâu, có đã tốt mà tôi gặp thằng Lộc trong mơ…

Trong mơ nó làm hư cái dế yêu của tôi… cơ mà khi tôi tỉnh dậy thì mọi việc cứ như báo mộng ấy…

Đang sửa soạn đi học thì…

– Hãy cho anh những nụ cười để nhìn em… để cảm thấy… – thằng Lộc chết dẫm vừa hát vừa nhảy…
– Và thế là nó đạp trúng cái đt tôi…

“Bốp…”

“Vù…”

Dế yêu của tôi rơi từ trên gác xuống vỡ, bung cả nắp bay cả sim, bề cả màn hình…

– Ôi dcm, xong luôn…
– 1 Củ 2 của anh đấy mày…
– À ừ để khi nào có tiền t đền cho – thằng Lộc nói qua loa…
– Nhớ nha ku…

Cơ mà đt thì ngoài gia đình với cái lũ bựa nhân này thì cũng chả có ai để gọi cả, người yêu thì không, thành ra cô gái luôn quan tâm tôi nhất luôn bắt chuyện với lại nhắn tin cho tôi mỗi khi hết nước nóng với lại mì tôm không ai khác… ngoài chị tổng đài…

Mới sáng sớm mà xui gì đâu – thôi đi học…

Danh sách chương (188 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188