Sói săn mồi - Quyển 1 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 79
Phần 79

Đêm tối, Long đang đả tọa thì có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Hắn thu công bước ra mở cửa, còn ai khác là mẹ hắn trong bộ đồ ngủ đang đứng ngoài cửa nữa.

Trên giường, nằm cạnh mẹ, ngửi thấy hương thơm từ cơ thể mẹ mà Long nao nao vì hương thơm đầy quyến rũ ấy.

“Mẹ thơm quá !” Long không kìm được khen một tiếng.

“Đồ quỷ, ngủ đi” Xuân hắn giọng, không hiểu sao nằm với con trai mà cô cảm giác là lạ, không còn như năm năm trước nữa, có một cái gì đó đã thay đổi.

“Con ôm mẹ nhé!” Long nhớ lại thuở nhỏ nên lên tiếng.

“Cái thằng này, ôm đi” Xuân hừ giọng nhưng vẫn đồng ý để con trai ôm.

“Yêu mẹ nhất!” Long hưng phấn ôm chầm lấy mẹ, cảm giác ấm áp từ thuở nhỏ lại ùa về làm hắn hạnh phúc vô cùng, nhưng vài phút sau, xúc cảm từ bàn tay đang ôm mẹ làm hắn giật mình, không ngờ hắn vô ý đặt tay lên bầu vú của mẹ, một lần nữa sự co giãn tuyệt vời ấy khiến hắn không kìm được mà dục cảm tăng cao.

Xuân ban đầu cũng không để ý khi Long ôm, nhưng mà cô chợt nhận ra ngực mình bị tay con trai đè lên, đã bao lâu rồi cô không gần gũi đàn ông nên khá nhạy cảm với chuyện bị đụng chạm, cô cũng không thể lấy tay gạt tay Long đi vì như thế khác nào cô thừa nhận mình có cảm giác khác thường với con trai, Long cũng không dám động vì hắn sợ mẹ nghĩ xấu về mình, cả hai cứ thế trải qua một đêm trằn trọc đầy mờ ám.

Ngày hôm sau mưa to như trút nước, một cơn bão sắp sửa quét qua miền Nam nên sấm sét cứ giật ầm ầm trên bầu trời.

Đến chiều, lão Tuấn về nhà với người ngợm ướt sũng và gương mặt hằm hằm như mới bị ai đánh, trong cơn giận dữ lão lao đến ngăn tủ nốc trọn một chai rượu mạnh.

“Mẹ nó chứ! Bọn mày xem tao chả khác gì một con chó” Lão Tuấn say rượu quát ầm cả lên, Long tò mò cũng vội giỏng tai lên nghe.

“Địt mẹ bọn khốn nạn! Tao mà có cơ hội thì sẽ cho bọn mày cảm giác bị đàn con của tao ăn thịt là như thế nào… hahaha” Lão Tuấn điên cuồng cười như thằng điên.

Đột nhiên Xuân đang lau nhà đi ngang qua, cô cũng không phải lần đầu chứng kiến lão Tuấn say nên cũng không bất ngờ lắm mà tiếp tục công việc của mình, nhưng lần này khác.

“Mẹ nó, con điếm… mày xem thường tao?” Nhìn thấy Xuân đang lau nhà, lão Tuấn gào lên vì tưởng cô khinh thường mình, trong cơn say lão không còn lí trí nữa, ngay lập tức lão nhào tới nắm lấy đầu cô lôi đi xềnh xệch. Long ở đằng xa thất kinh vội lao tới, hắn dù có bại lộ sức mạnh cũng quyết không để mẹ bị thằng khốn kia hành hạ.

“Làm gì thế… mau đưa nó đi… còn ra thể thống gì nữa… ” Trong lúc Long sắp động thì ở cầu thang, lão Khải không biết từ khi nào xuất hiện hét lên khiến Long khựng lại, ngay tức thì có vài ba người hầu vội chạy tới dìu lão Tuấn ra khiêng lên lầu.

Long nhào tới chỗ mẹ, đầu tóc cô bù xù vì vừa bị lão Tuấn nắm mà kéo đi, đau đớn và tủi nhục khiến Xuân nức nở.

“Khóc cái gì mà khóc… xem lại thân phận mình ở cái nhà này đi… ” Lão Khải khó chịu vì Xuân khóc trước mặt người hầu nên gằn giọng.

“Vâng! Con biết rồi” Xuân mím môi lại nói.

“Hừ… ” Lão Khải hừ lạnh quay người bước lên lầu, đối với lão đây chỉ là chuyện nhỏ không đáng để tâm, chỉ là chút ít mặt mũi trước kẻ hầu người ở mà thôi.

Nhưng nếu lão Khải để ý kĩ một chút có thể nhìn ra được ở người thanh niên bên cạnh Xuân lúc này đây lại toát ra một vài tia khí đen kịt vặn vẹo, Long đã cố gắng kìm chế hết mức có thể nếu không hắn sợ sẽ ra tay giết toàn bộ những kẻ kia mất, chưa phải lúc… hắn phải nhẫn một chút nữa… một chút nữa thôi.

“Phốc… ” Long bế Xuân lên đi về phía phòng hắn, nhìn gương mặt tái xanh vì sợ hãi và tủi nhục của mẹ mà hắn thương mẹ vô cùng.

Nằm trên giường, cảm nhận hơi ấm từ con trai, Xuân vùi đầu vào ngực Long khóc, với cô bây giờ chỉ có hắn là người mà cô có thể dựa vào nhất, dù mang tiếng là có hai đứa con trai nhưng Lợi chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ mình một chút nào, thậm chí hắn coi Xuân chẳng khác nào con ở trong nhà, năm tháng được ông nội và cha giáo dục đã biến hắn thành một tên cặn bã.

Sau một hồi, Xuân nín khóc, nước mắt cô ướt đẫm ngực Long, lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được một lồng ngực đàn ông đến vậy, nó vừa rắn chắc, vừa ấm áp, Xuân tham lam hít lấy những khí tức ấy.

“Mẹ! Có con đây, mẹ đừng sợ!” Long an ủi.

“Ừm ! Cảm ơn con trai!” Xuân ngẩng đầu lên nhìn gương mặt điển trai của Long vui vẻ cười, may sao cô còn có một đứa con trai như thế này để có thể dựa vào.

Nhìn gương mặt mẹ sưng húp vì khóc, Long tiếc thương đưa tay gạt đi những giọt nước mắt còn sót lại, hắn không muốn thấy cảnh này lần nào nữa và thề kẻ nào làm mẹ khóc sẽ phải hứng chịu cái chết khủng khiếp nhất dưới tay hắn.

“Mẹ xấu không?” Xuân hỏi con trai.

“Không, mẹ lúc nào cũng đẹp nhất” Long yêu thương nói, gương mặt xinh đẹp không tì vết kia làm sao có thể xấu đi được… chiếc mũi cao, đôi mắt to, đường lông mày cong, đôi môi chúm chím… tất cả hòa quyện tạo nên một gương mặt như tiên nữ hạ phàm trong mắt Long.

“Thằng Quỷ!” Xuân mỉm cười vì lời khen của Long, chỉ cấn hắn khen là đủ rồi.

Đột nhiên Long không kìm được, hắn làm một việc điên rồ, hắn cúi xuống đặt vào môi Xuân một nụ hôn trong sự ngỡ ngàng của cô, đến khi cảm nhận sự ngọt ngào từ đôi môi mêm mại ấy, hắn còn tham lam mút mạnh, chiếc lưỡi hắn như một thói quen tách hàm răng trắng ngà của cô ra để tiến vào bên trong.

Xuân như bị đứng hình, đến khi cảm giác lưỡi mình bị một thứ ẩm ướt quấn chặt cô mới bừng tỉnh, cô trợn mắt đầy Long ra.

“Bốp ! Con làm gì vậy?” Xuân giận dữ giáng cho Long một bạt tai rồi quát lên.

“Ách… con xin lỗi… do mẹ đẹp quá!” Long cũng tỉnh lại sau chuyện điên rồ hắn vừa làm, khi nãy hắn triệt để bị vẻ đẹp và cái hương vị thần thánh từ đôi môi mẹ làm cho si mê.

“Hừ!” Xuân đỏ mặt hừ lạnh, cô cảm thấy xấu hổ khi để con trai hôn một lúc lâu như thế, trong cơn giận dữ cô xoay người rời đi, suốt hôm ấy cô không hề nói một lời nào với hắn.

Danh sách chương (148 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148