Sói săn mồi - Quyển 1 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 77
Phần 77

“Long ! Con xem con cắt miếng thịt to như thế này thì sao ăn hả?”

“Long ! Rửa rau mà cọng rau còn dính đầy bùn đất thế này ?”

“Long ! Mẹ bảo con thêm muối vào canh chứ không phải đường.”

Vài ngày đầu tiên làm bếp, hai tai Long sưng tấy đỏ chót như tai phật vì bị Xuân vặn, làm mấy việc lặt vặt trong bếp mà hắn cảm thấy còn khó hơn là tham gia chiến sinh tử nữa, huhu.

Một tuần trôi qua, Long đã quen hơn với công việc, giờ hắn rửa rau, thái thịt lành nghề rồi…

Trong khi đang nhặt rau, Long nhìn lên mẹ mình, Xuân hôm nay búi tóc cao, mặc một chiếc váy xanh kín đáo nhưng không thể dấu được những đường nét gợi cảm của cơ thể, Long thẩn thờ vì vẻ đẹp mặn mà tuyệt mĩ của mẹ, kể từ cái đêm nhìn thấy cơ thể mẹ và được mẹ bóp cu, hắn giờ nhìn mẹ ngoài tình yêu phụ mẫu lại còn thêm một tia tình cảm khác lạ nữa, nó dường như… là tình yêu… phải, nó giống như là tình cảm mà hắn dành cho Hoa.

“Không ! Không được !” Long thầm nhủ rồi lắc lắc đầu để rủ bỏ suy nghĩ xấu xa trong đầu đi.

Bỗng dưng một cơn gió chết tiệt từ ngoài cửa sổ thổi qua, nó nhẹ nhàng tốc váy Xuân bay lên khiến Long đang nhặt rau dưới đất nhìn rõ cái quần chip màu tím ren cùng bờ mông gợi cảm của mẹ hắn.

“Ặc !” Long ngẩn ngơ vì cảnh tượng mê hồn vừa được chứng kiến, bờ mông ấy, thứ bí ẩn ẩn dấu sau cái quần gợi cảm ấy… hắn không kìm chế được mà cu lại ngỏng lên trong quần vì nứng cực độ.

“Long ! Sao ngẩn ra thế” Xuân lại không để ý váy mình bị tốc lên, cô chỉ cảm thấy khá mát mẻ từ những cơn gió nhẹ, quay ra thấy Long ngẩn ra như một thằng ngốc nên lên tiếng hỏi.

“Không ! Không có gì đâu ! Chỉ là mẹ đẹp quá nên con ngắm xí thôi, hihi!” Long đỏ mặt xấu hổ nói dối, chẳng lẽ nói hắn vừa nhìn trộm mông mẹ sao.

“Gớm ! Anh liệu hồn đấy, sau này có bồ lại chả con mẹ ra gì !” Xuân cười duyên vì lời nịnh của Long.

“Ặc ! Dù có ai thì mẹ vẫn đẹp nhất !” Long khen làm Xuân bụm miệng cười vui vẻ, đã lâu rồi không ai khen cô như thế, là con gái ai chả thích được khen đẹp chứ, cô đang nghĩ lâu rồi không xài kem dưỡng, xí nữa về bôi một tí để con trai cô lác mắt vì vẻ đẹp của mẹ nó mới được, hihi.

“Được rồi ! Khen nó vừa vừa thôi ! Hôm nay nghe bảo cả nhà đi ăn ở nhà hàng, hai mẹ con mình được thoải mái tí, mẹ kì lưng cho con nhé !” Đột nhiên Xuân nhớ tới cái gì nói.

“Oa ! Không được đâu, con lớn rồi mà !” Long giả bộ nói dù nghe sướng muốn chết.

“Thế à, thế thì thôi vậy” Xuân thở dài.

“Ặc, nếu mẹ muốn thì cũng không sao” Long cuốn quít nói, đậu xanh còn làm cao nữa chữ, lỡ mẹ đổi ý thì bỏ bà, huhu

“Hừ ! Phải thế chứ, thằng nhóc này” Xuân cười cười, đối với cô thì Long mãi là đứa trẻ như 5 năm trước mà thôi.

8 giờ tối, Long mặc mỗi một cái quần đùi cỏn con ngồi trong phòng tắm đợi mẹ tới, hắn giờ đây cả người run run, tim đập nhanh như muốn vỡ ra vì hồi hộp, lần đầu tiên trong đời hắn mong chờ một thứ đến thế, hắn không ngừng tưởng tượng ra cơ thể trần truồng của mẹ nhưng Long nhanh chóng thất vọng.

“Cạch… ” Xuân mở cửa bước vào, trên người cô quấn quanh một chiếc khăn tắm kín đáo.

“Chắc là tí nữa mẹ cởi ra thôi.” Long thầm hy vọng, hắn cũng thở dài ra một hơi vì mẹ mà nude thật chắc hắn không kìm chế nổi cơ thể mất.

“Ngồi xuống mẹ gội đầu cho” Xuân nhìn thằng con đã lớn tướng của mình nói, năm năm trôi qua nó đã cao hơn cô nhiều rồi.

Ngồi trên chiếc đòn, Long cảm nhận bàn tay mềm mại của mẹ nhẹ nhàng gội đầu cho hắn, tự nhiên lúc này đây những suy nghĩ tà ác trong hắn bị đẩy lùi đi bởi tình thương của mẹ.

“Nhớ lúc trước, đầu con bị nấm khiến mẹ khổ vô cùng, phải nấu thảo dược để gội đầu cho con mỗi ngày” Xuân than thở khiến Long xấu hổ, hắn đi học mẫu giáo bị bạn bè lây nấm về ngứa ngủ không được nên hành mẹ hắn.

“Mẹ ơi!”

“Sao thế?”

“Mẹ có muốn rời đi nơi này không?”

Long hỏi làm Xuân khựng cả người, cô không ngờ hắn lại hỏi cô như thế, cô lúc nào chả muốn thoát ra khỏi căn biệt thự này chứ nhưng mà nếu cô rời đi thì lão Tuấn nào tha cho ba mẹ cô.

“Sao ! Sao con lại hỏi thế?” Xuân hơi run hỏi lại con trai.

“Chỉ cần mẹ muốn con sẽ đưa mẹ đi, con có thể lo cho mẹ và ông bà mà!” Long xoay người nhìn Xuân nói một câu chắc nịch, nhìn vào đôi mắt kiên định của con trai, Xuân nhìn thấy sự tự tin của một người trưởng thành, cô đến bây giờ mới nhận ra con trai mình đã thay đổi, không còn là cậu bé nhút nhát ngày nào, chắc hẳn những ngày hắn ở bên ngoài không an bình như hắn kể.

“Con à, con không biết bọn họ đáng sợ thế nào đâu!” Xuân run rẩy nói, ở căn biệt thự này 13 năm cô sao không thể nhận ra sự khủng bố của những kẻ kia chứ.

“Mẹ ! Mẹ tin con chứ !” Long cầm lấy bàn tay đang run rẩy của mẹ nói, hắn hiểu sự sợ hãi đã in sâu vào đầu mẹ hơn chục năm nay rồi nên không thể thay đổi trong một sớm một chiều dược, điều hắn cần là từ từ khiến mẹ tin tưởng mình.

“Mẹ không biết nữa!” Xuân bối rối, cô muốn tin con trai nhưng mà cô sợ lắm, cô sợ bọn chúng sẽ không tha cho hắn và cha mẹ mình.

“Mẹ ! Đừng sợ ! Tin tưởng con, con nhất định sẽ đưa mẹ ra và báo thù cho cha !” Long nhìn thẳng vào đôi mắt Xuân nói.

“Ý con là sao? Cha con làm sao?” Xuân trợn hai mắt nhìn con trai.

“Mẹ ! Trước khi cha bị ung thư thì cha đã đã bị lão Tuấn mời đến một công ty hóa chất của lão ấy làm việc, con nghi ngờ lão ấy đã làm cha bị ung thư!” Long nói làm Xuân muốn ngất xỉu.

“Con ! Con nói thật sao?” Xuân không giữ được bình tĩnh lắp bắp nói.

“Vâng ! Con có bằng chứng chứng mình điều đó”

“Mình ơi!” Xuân bụm miệng khóc, cô khóc như mưa khi nghĩ đến chồng mình bị hãm hại bởi chính kẻ mà cô tái giá lần hai, bao nhiêu tủi nhục bây giờ cô không kìm nén nữa mà bộc phát thành những giọt nước mắt.

“Mẹ!” Long ôm mẹ, hắn xoa nhẹ lưng cô để an ủi, hắn để mẹ khóc cho thật đã vì hắn biết mẹ đã phải chịu đựng thế nào trong cái gia đình này suốt mười mấy năm qua.

Danh sách chương (148 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148