Sói săn mồi - Quyển 1 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 35
Phần 35

Hai tuần sau, trong một quán bar, ở căn phòng vip nhất trên lầu cao, Thịnh Đói – ông trùm mới được Boss lớn bổ nhiệm ở quận 5 hôm nay tập hợp dân anh chị có máu mặt về để bàn luận về việc của Giang và xem ai có thể lên thay vị trí béo bở của hắn.

“Đến giờ vẫn chưa biết đứa nào xử thằng Giang à… ” Nhìn quanh đám giang hồ bên dưới một lượt, Thịnh mở giọng ồm ồm lên hỏi, gã ngồi chính giữa, để người trần lộ hai hình xăm hai cô gái chân dài trần truồng trước ngực, theo giới giang hồ truyền miệng thì đây là hai cô người yêu đầu tiên của gã, nhưng mà kinh khủng nhất là gã đã chính tay bóp cổ hai cô đến chết rồi xăm hình hai cô lên thân mình vì muốn hai cô mãi mãi tươi trẻ bên cạnh gã, là một kẻ khát máu nên cái biệt danh Thịnh Đói ra đời từ đó, không phải đói cơm mà là ‘đói máu’, chỉ cần nghe đến tên gã là đám cóc ké đã vãi ra quần rồi.

Là một tên tay chân đắc lực dưới trướng Boss, Thịnh về đây chỉ để ổn định cục diện địa bàn quan trọng này vài năm rồi lại trở về nhưng không ngờ Giang lại bị xử khiến Boss không vui làm cho gã tức giận, mịa nó tưởng được đi du lịch với mấy em chân dài rồi ai dè lại phải ở lại bình ổn cái chỗ chán phèo này.

Không có tiếng trả lời, bọn có máu mặt nhìn nhau xem thử có thông tin gì không nhưng mà chỉ là những cái lắc đầu, những tên sát thủ ra tay khá ngọt và xóa mọi dấu vết khiến bọn chúng cũng không lần ra được, cũng có vài tên nghĩ đến Long nhưng mà không có dấu hiệu là hắn xuất hiện tại Sài Gòn và bị đâm vào tim còn sống cũng là quá hi hữu.

“Hừm… xem ra bọn nó khá cao tay… ” Sau một hồi không có câu trả lời, Thịnh bực mình nhưng mà chả biết làm sao, hắn cũng đả huy động đám đàn em thân tín nhưng mà cũng không tìm ra được dấu vết gì cả, đã hai tuần công việc mà Giang đang nắm không có người phụ trách nên hôm nay hắn buộc phải mở cuộc họp để kiếm người thay thế.

“Được rồi… chuyện đó tính sau… bây giờ mọi người xem ai có thể lên thay vị trí của Giang… ” Thịnh híp mắt nhìn toàn bộ bọn ngồi dưới, thật ra chỉ cần tên nào đứng ra đầu tiên đều sẽ bị hắn điều tra, đây cũng là cách tìm hung thủ xử lí Giang, phải nói Thịnh cũng khá thông minh.

Ngay lập tức căn phòng trở nên ồn ào, tiếng bàn tán xì xầm phía dưới, vị trí của Giang là quá béo bở, kiếm được rất nhiều tiền nên kẻ nào cũng muốn, nhưng mà nào dễ thế, muốn ngồi vững cần sự ủng hộ của vài nhóm khác vì thế bọn chúng phải kiếm được sự ủng hộ càng nhiều càng tốt.

“Ầm… được rồi… ai lên đầu tiên… ” Thịnh đập mạnh xuống bàn lên tiếng làm căn phòng im ắng lại, thằng này nhìn thằng khác xem kẻ nào lên đầu tiên.

Đột nhiên một tiếng cười to vang lên làm ai cũng bất ngờ.

“Haha… Nực cười… ”

Ai cũng khó hiểu vì sao giữa lúc này thằng nào nổi điên lên thế.

Một gã đàn ông bước ra, tiến về phía Thịnh làm tất cả chú ý, nhiều tên nhận ra đó là Hoàng Bén, dân có máu mặt một thời, nghe đồn hắn đang ở nhà chăm mẹ bệnh không ngờ hôm nay phát điên đến đây.

“Hoàng Bén… mày tính thay vị trí của Giang… ” Thịnh nheo mắt nhìn Hoàng tiến tới, thằng này bị gã đày đọa đến nỗi rửa tay gác kiếm rồi cơ mà.

“Hắc hắc… vị trí của Giang… nó có vẻ rất béo bở nhỉ… ” Nhìn chằm chằm Thịnh đang ngồi chễm chệ trên ghế, Hoàng cười khinh khỉnh coi thường, mẹ gã đã qua cơn đau, giờ đang sống cuộc sống an nhàn ở miền quê nào đó mà chỉ gã mới biết nên gã còn gì phải lăn tăn suy nghĩ, bây giờ là những ngày tháng báo đáp lại ân tình của ‘ông chủ’ mình.

“Hử… ý mày là sao… ” Thịnh ra hiệu cho đám đàn em xung quanh, gã thấy việc này có gì đó là lạ, thái độ của thằng này không phải đến xin mà giống như đến báo thù thì hơn, thật ra gã cũng biết việc Giang làm với Hoàng nhưng mà đó chỉ trò chơi con nít, gã không để vào mắt.

“Ý tao?… Ý tao là mày là thằng đéo nào mà có quyền ra lệnh ở đây… chỉ vì một câu nói của kẻ mà bọn tao chưa từng thấy mặt mà mày có thể ngồi đó chỉ tay năm ngón… kêu bọn tao ăn cơm thì bọn tao ăn cơm… kêu bọn tao ăn cứt thì bọn tao phải hốt cứt mà ăn sao?… ”

Hoàng nhìn xung quanh rồi nói to làm mọi người trợn to mắt, thật ra với việc Thịnh lên làm ông trùm thay Tài ai cũng không phục, chỉ vì một câu nói mà một kẻ không biết từ đâu ra đè đầu cưỡi cổ bọn họ, sống trong giang hồ, kẻ nào mà lương thiện, kẻ nào mà không có chiến tích bản thân, chỉ vì chút ít danh tiếng trong quá khứ mà hắn có thể ngồi đó sao, sự im lặng chứng tỏ bọn họ đồng tình với Hoàng.

“Địt mẹ… bọn mày làm phản à… ” Thịnh đứng phắc dậy, nhìn chằm chằm bọn giang hồ phía dưới, không ngờ gã bây giờ trong mắt chúng không ra gì, có lẽ cuộc sống xa hoa bên cạnh Boss làm cho gã quên đi rằng gã đang sống ở đâu, ở đây chả ai quan tâm đến quá khứ mà luôn lấy thực lực hiện tại làm giá trị đo lường cho quyền lực, nắm tay kẻ nào mạnh hơn thì kẻ đó sẽ thống trị.

“Hừ… phản… mày có tư cách để bọn tao phản?… tao muốn quyết đấu 1-1 với mày … Thịnh Đói… nhận lời chứ… ” Hoàng rút cây mã tấu sáng bóng lên nhìn thằng Thỉnh hét to.

Nhìn Hoàng nắm chặc cây mã tấu nhìn mình, Thịnh khẽ run người, đã lâu rồi gã chưa tham gia một cuộc chiến sinh tử nào, tự nhiên lúc này gã cảm thấy mình đã già đi, quét qua xung quanh, ánh mắt của đám đàn em thân tín làm hắn hiểu cuộc chiến này không thể tránh khỏi nếu hắn còn muốn tồn tại ở cái thế giới này!

Danh sách chương (148 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148