Sói săn mồi - Quyển 1 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 61
Phần 61

7 giờ sáng, Long vẫn ngồi trong phòng luyện công thổ nạp không ngừng, buổi sáng là lúc linh khí trời đất nhiều nhất nên việc tu luyện khí công là tốt nhất.

“Rầm… ” Một tiếng động lớn vang lên từ ngoài cổng làm toàn thể mọi người trong căn biệt thự giật mình, trời sập sao?

“Brừmmmmmmmm… ” Tiếng động cơ xe gầm rú, thằng mập mở cửa chạy ra thấy một chiếc xe jeep biển đỏ đang lao tới chỗ mình với tốc độ cực nhanh.

“Mẹ nó… chuyện gì thế này… thằng nào sống chán rồi tìm chết sao… ” Thằng mập trợn mắt nhìn chiếc xe vẫn không giảm tốc độ lao tới vun vút.

“Kít… ” Chỉ còn cách cửa chính 3m, Hiền đạp thắng rồi drift chiếc xe jeep một cách điêu luyện, chiếc xe quay đúng một vòng 180 độ tạo ra một cơn gió thổi qua gương mặt sững sờ của thằng mập.

“Tôi muốn gặp Sói… ” Bước xuống xe, Hiền hướng thằng mập nói làm hắn tỉnh lại, nhìn mỹ nhân trước mặt mà hắn nuốt nước miếng cái ựt, cặp ngực ngạo nghễ cùng cặp mông đẫy đà kia cứ đập vào mắt hắn.

“Này… tôi muốn gặp Sói… anh có nghe gì không?… ” Thấy tên mập trước mặt cứ nhìn chằm chằm vào mình mà Hiền khó chịu, cô lớn tiếng làm thằng mập giật mình, phải rồi, mỹ nhân này vừa đâm xe vào cổng biệt thự nha.

“E hèm… cô là ai ?”

“Tôi là sỹ quan thuộc tổ điều tra đặc biệt… chúng tôi nghi ngờ đại ca của anh có liên quan đến hàng loạt vụ giết người gần đây… mong anh hợp tác… ” Hiền vừa nói vừa đưa thẻ sĩ quan của mình ra, cô hy vọng mấy tên này không rành luật lắm.

“Ách… đợi xí… ” Nhìn chằm chằm vào cái thẻ sĩ quan, thằng mập biết chuyện không ổn, hắn vội mở cửa chạy vào trong.

“Đại ca… đại ca… ” Long vừa kết thúc tu luyện chuẩn bị kiếm cái gì lót bụng thì thằng mập chạy vội vàng đến, chứng kiến từng thớ thịt mỡ rung rinh mà Long muốn đá nó một cái cho sướng chân.

“Sao thế… tiếng động khi nãy là gì vây?”

“Là… là một sĩ quan… cô ta nói muốn bắt anh… ” Thằng mập không kịp thở dốc vội vàng nói.

“Hử… bắt tao… cô ta đi mấy người?” Long trợn mắt hỏi.

“Một mình một xe… ”

“Vãi lúa… ” Long nghe thằng mập nói mà kinh ngạc không thôi, dù không hiểu luật nhưng hắn cũng biết là lực lượng nhà nước bắt người thi chắc chắn không đi một người rồi, suy tư một chút hắn điện thoại cho lão Cảnh.

“Tít… tít… alo Long… tôi đây… cảm ơn cậu vì vụ mấy ngân hàng nhé… ” Lão Cảnh nhấc máy, ngay lập tức lão vội cảm ơn Long.

“Chuyện đó để sau đi… có một sĩ quan đến chỗ tôi đòi bắt tôi đây… ông nói thế là thế nào?” Long nghi hoặc hỏi.

“Ách… không thể có chuyện đó… tôi không hề biết thông tin gì về việc này… muốn bắt người không thể đi một người… nếu càng là bên quân đội thì ít nhất cũng một tiểu đội và phải có lệnh bắt… ” Lão Cảnh quả quyết nói.

“Cô ta có đưa lệnh bắt không?” Long quay sang thằng mập hỏi.

“Không nha… chỉ có thẻ sĩ quan… ” Thằng mập quả quyết.

“Không có lệnh bắt… người thì chỉ có một… ông nói thế là chuyện méo gì… ” Long khó hiểu hỏi lão.

“Ặc… cái này tôi cũng chịu… ”

“Được rồi… tít… tít… ” Tắt điện thoại, Long rơi vào trầm tư, 3 phút sau hắn cùng thằng mập cất bước hướng ra bên ngoài.

“Két… ” Đang đợi Sói, Hiền thấy cảnh cửa chính mở ra, sau một thời gian lấy lại được bình tĩnh, cô nhận ra mình đã quá hấp tấp rồi, qua quãng thời gian làm gián điệp khiến con người cô chịu quá nhiều áp lực, đến lúc này đây bao nhiêu dồn nén bộc phát làm cô không tự chủ được bản thân, Hiền hối hận nhưng đâm lao thì phải theo lao, cô vừa tông nát cổng của người ta đấy.

Bước ra ngoài, Hiền trông thấy thằng mập lúc nãy cùng một thanh niên còn rất trẻ, khuôn mặt khá điển trai góc cạnh, thân hình cao ráo rắn chắc.

“Chào trung tá… tôi là Long – người có biệt danh là Sói mà cô đang tìm đây… ” Long khá bất ngờ trước vẻ đẹp của mỹ nhân sĩ quan đến bắt mình nhưng mà chuyện chính quan trọng hơn, hắn mở miệng chào hỏi Hiền.

“Tốt… anh đi theo tôi… nếu anh vô tội thì sẽ sớm được trả tự do… ” Hiền cầm chiếc còng số 8 tiến tới định bắt Long.

“Cô có lệnh bắt chứ?… ” Long nheo mắt nhìn chiếc còng, hắn mở miệng hỏi.

“Đến trụ sở anh sẽ nhìn thấy lệnh… mong rằng anh hợp tác… ” Nghe đến lệnh bắt mà trái tim Hiền nhảy thót một cái, nhưng mà cô chỉ còn cách đuổi theo chiếc lao mình đã phóng ra từ khi đâm xe vào cánh cổng rồi, cô im lặng tiến tới.

“Hắc hắc… không có lệnh bắt mà cô đòi bắt tôi sao… ” Khóe miệng Long kéo lên, hắn mở miệng trêu chọc Hiền làm cô nóng mặt, xem ra thằng này biết một ít luật.

“Hừ… đừng nói nhiều… mong anh hợp tác… ” Hiền đã tiến sát, chiếc còng số 8 chuẩn bị tròng vào cổ tay Long, nhưng lúc này cũng là lúc Long động.

“Pặc… không có lệnh thì tôi không đi đâu hết… ” Long giật mạnh chiếc còng trong tay Hiền rồi ném đi trong sự ngỡ ngàng của cô, dám chống lại tôi sao, phải rồi khi nãy anh còn ra lệnh ám sát tôi cơ mà, có gì mà anh không dám chứ…

Hiền nghĩ thế càng điên người hơn, mặt cô nóng như lửa đốt vì bị một tên giang hồ coi thường, trong suy nghĩ của cô thì bọn giang hồ chỉ là một lũ rác rưởi đáng khinh, chuyên bắt nạt kẻ yếu.

“Xoạt… ” Hiền bước tới một bước dài, cô quyết định dùng vũ lực, một chân cô móc sang một chân Long kéo lên, tay cầm lấy bả vai Long đẩy mạnh ra sau, cô muốn quật ngã hắn, nhưng mà có một điều cô chưa tính tới… đó chính là sức mạnh của Long.

“Hấp… hấp… ” Hiền đẩy mạnh hết sức, cô cứ đẩy nhưng tên thanh niên kia cứ đứng trơ trơ như cú đẩy của cô như gãi ngứa cho hắn vậy.

“Yếu quá… ” Long nhìn người đẹp áp sát người mình mà cảm thán vẻ đẹp của cô, gương mặt xinh đẹp, làn da trăng sữa, đôi môi đỏ chúm chím, mái tóc đen óng cột cao phía sau… bên dưới lại là một cơ thể tuyệt đẹp… mông to… eo thon… ngực nóng bỏng… tại sao bên trong quân đội lại tồn tại một vẻ đẹp hoàn hảo đến vậy cơ chứ… nếu so sánh cô với Thanh Tuyền thì ngoài vẻ đẹp không thua kém thì cô còn hơn ở sự khỏe khoắn nữa.

“Chó chết… ” Hiền nổi giận thực sự, đó là sự sĩ nhục mà cô không thể chấp nhận được, tên này dù mạnh đến đâu cũng có điểm yếu, cô ngay lập tức xoay người lên gối một cú cực mạnh vào đũng quần Long, thằng chó này phải thành thái giám cô mới hả dạ.

“Bốp… ui da… ” Tưởng chừng như mong muốn của Hiền thành hiện thực khi đầu gối cô đã chạm vào cái thứ kia của Long nhưng mà Hiền nhanh chóng kinh hãi khi đầu gối cô lại cảm thấy tê ran vì va chạm, chim hắn làm bằng sắt sao.

“Hắc hắc… muốn tôi thành thái giám sao… ” Long bị hành động của Hiền làm cho hắn cảm thấy cô gái này thật thú vị, hắn chưa từng gặp một cô gái hung hãn như vậy, cô càng hung dữ thì hắn càng muốn trêu chọc cô hơn nữa, thò một tay xuống, Long bóp lấy cặp mông khêu gợi của Hiền mà bóp.

“Đồ chó… chết đi… ” Hiền nhịn hết nổi rồi, giờ phút này cô chỉ biết là mình phải giết thằng khốn nạn này, nhún chân nhảy lên, Hiền tung một đòn cùi chỏ hết sức bình sinh vào giữa đầu Long, nơi huyệt đạo nguy hiểm nhất của con người, đây là đòn sát thủ của cô.

“Rốp… ” Đau… đau kinh khủng, sau cú va chạm, Hiền thống khổ ôm lấy cánh tay đã không còn cảm giác của mình, toàn bộ đòn đánh đều tuyệt hảo từ lực đạo đến điểm ra đòn, nhưng mà tại sao hắn vẫn bình thường như không, Hiền chợt nghĩ đến người robot như trong phim khoa học viễn tưởng, thanh niên này là robot sao?

“Muốn giết tôi cơ à… ” Long đã cảm thấy hơi tức giận vì hắn biết đòn lúc nãy của cô chính là đòn giết người chứ không phải đòn khống chế tội phạm.

“Phải… chết đi đồ rác rưởi… phụt… ” Hiền phun một bãi nước miếng lên mặt Long thể hiện sự khinh bỉ của mình. Đứng cạnh đó, thằng mập bị hành động của cô làm hắn trợn mắt, mỹ nữ này muốn chết sao, hắn biết Long mà nổi giận thì xử lí cô chẳng khác nào một cái lật tay.

“Đại ca… cô ta là sĩ quan… ” Sợ Long không kìm dược, thằng mập vội tiến lên nhắc nhở, nhưng đã muộn, Long đã thực sự tức giận rồi, sĩ quan thì làm sao.

“Pặc… ” Long chộp lấy cổ Hiền, hắn nhấc cô lên không làm Hiền trợn mắt, cơn đau ở cổ và ngạt khí nhanh chóng làm mặt cô tái đi, cảm giác đối tử vong khiến cô sợ hãi.

“Ưhhhhh… ưhhhh… ” Hiền giãy dụa trong tuyệt vọng, cô cố gắng đá mạnh vào người Long nhưng chỉ như đang đá vào một tấm sắt, cô có thể cảm nhận sức sống của mình đang giảm xuống nhanh chóng, chỉ một lúc nữa thôi cô sẽ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa.

“Anh… là sĩ quan đó… anh… ” Thằng mập cũng cuống quồng, hắn nắm lấy vai Long hét lên.

“Hừ… pặc… ” Khi Hiền chỉ còn ít giây nữa lìa đời thì Long thả tay ra, Hiền ngả xuống đất như một đống thịt vô tri, cổ cô in hằng một bàn tay đỏ ửng.

“Khụ… khụ… khụ… ” Đau, ngạt, khó thở… Hiền vuốt lấy cái cổ đau rát của mình, cô cố gắng hít thật nhiều thật nhiều không khí như mới được tái sinh, cô ho dữ dội như người mắc bệnh lao.

“Dọn dẹp chỗ này đi… ” Long vác nữ trung tá lên vai, ra lệnh cho thằng mập rồi bước vào trong để lại thằng mập đang thờ phào tại chỗ, hắn không biết Long muốn làm gì với cô nhưng chỉ cần hắn không giêt cô trung tá này là được.

Danh sách chương (148 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148