Sói săn mồi - Quyển 1 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 143
Phần 143

“Đến đây đi! Các ngươi đã muốn thì lão tử cũng không ngại làm món thịt bằm nhắm rượu!” Long gầm lên, đại đao vũ động… hắn lao tới chỗ sáu tên quái vật lúc này cũng đã xông tới chỗ hắn.

“Vù… Phập… Vù… Vù… Phốc… ”

Đao tới xé gió hái xuống ba cặp chân còn lại của ba gã không đầu… nhưng Long không dừng lại… mạnh mẽ ngạnh kháng cú tông của sáu quái vật… đại đao trong tay hắn biến thế chém ngược lại.

“Vù… Phốc… Phốc… ” Thanh đao hơn hai trăm cân như cắt qua đậu hủ chẻ đôi liên tục hai gã không đầu mới dừng lại… nhưng chỉ trong sát na nó lại động… nó quét qua bốn gã còn lại khi chúng còn chưa kịp đứng dậy sau cú va chạm.

“Phốc… Phốc… Phốc… Oành!!!!” Máu đen và từng mảng thịt tung tóe sau những cú chém dũng mãnh của Long, tay hắn có chút tê rân vì phát lực liên hồi nhưng hắn không dừng lại… hắn muốn… làm thịt băm.

“Oành! Oành! Oành” Đao quang chớp lóe để lại những vết chém sâu hoắm tren mặt đất, Diệp Siêu đứng ở xa xa nuốt nước bọt ừng ực khi nhìn đại gia nổi điên chẳng khác nào một con mãnh thú hý lộng kẻ thù của mình.

“OANH!!!”

Cú chém cuối cùng, Long chống đao đứng sững sừng trước bãi chiến trường bầy nhầy của mình… không còn một mảnh thịt nào còn to hơn bàn tay được phép tồn tại… sáu gã không đầu đã triệt để bị hắn chém thành muôn mảnh… hắn nheo mắt cảm nhận được tử khí trong cơ thể mình đã vơi đi ba phần sau lần điên cuồng này… nhưng cả người hắn không một chút lơi là phòng bị vì hắn không thể xác định được nguy hiểm có còn hay không.

Năm phút… không có gì lạ phát sinh.

Mười lăm phút… vẫn cái không khí im lìm có thể nghe rõ tiếng kim rơi.

Ba mươi phút… Diệp Siêu là chờ không nổi nữa rồi, hắn bắt đầu đi vòng quanh khu lăng mộ tìm xem có gì ngon không.

Một tiếng… Long là đợi đúng một tiếng, hơi thở hắn trầm ổn… trong cơ thể tử khí đã hồi phục lại mười phần cương mãnh. Sau một hồi quan sát xung quanh, hắn quyết định đi tới chỗ quan tài nơi bức tượng to lớn sụp đổ.

“Lộp bộp… lộp bộp… lộp bộp… ” Long từng bước đi tới chỗ quan tài màu vàng, càng bước tới gần hắn càng cảm thấy hồi hộp… hồi hộp không phải do hắn sợ hãi mà là do trong cơ thể hắn càng ngày càng có một sự khao khát đối với thứ gì đó chỗ quan tài… Long cố gắng trấn định bản thân nhưng khi chỉ còn cách quan tài một mét hai mắt hắn trợn trừng vì trên chiếc quan tài trang trọng kia lại có một dòng chữ màu đỏ nổi bật:

“Ngươi đã đến!”

Chỉ ba từ mà khiến Long lạnh run người, hắn lạnh người là vì rõ ràng từ khi bước tới đây từ đằng xa hắn luôn nhìn chằm chằm cỗ quan tài… hắn chắc chắn rằng trên cỗ quan tài này không hề có chữ nào… điều đó chứng tỏ… dòng chữ này hiện lên ngay khi hắn bước tới gần.

“Phù”

Hít sâu một hơi lấy lại bình tinh, Long bạo gan bước tới… cầu phú quý trong hung hiểm, lão tử sợ nhưng lão tử không ngại.

“Hít… ” Bước đến cạnh cỗ quan tài, Long lại sững sờ vì dòng chữ rồng bay phượng múa được chạm trổ ngay trên nắp quan tài vàng.

“Ngàn Thu Đế Tân Chi Quan”

Năm chữ rơi vào mắt khiến Long chính thức xác nhận đây là quan tài của Trụ Vương, vị vua nổi danh lịch sử cho dù không được tốt đẹp lắm.

Rời ánh mắt khỏi chiếc quan tài, Long bắt đầu tìm kiếm xung quanh nhưng hắn nhanh chóng thất vọng vì ngoài chiếc quan tài trước mặt ra hắn không còn tìm thấy thứ gì khác… Hắn là đến đây là vì Cửu Tử Tà Long tâm pháp chữ không phải đên thấp hương cho lão già này nha.

“Trụ Vương! Lão tử đến rồi đây” Long có chút phẫn nộ, hắn thật sự không hề muốn đi xâm phạm quan tài của một người đã chết nghìn năm trước một chút nào… đập mạnh tay lên chiếc quan tài, Long gầm lên như muốn đánh thức kẻ đã hố mình đến đây.

“Rắc… rắc… rắc… ”

Cơ mà ngay khi tay Long áp lên áp chiếc quan tài thì Long đột ngột rụt lùi sau hai bước vì chiếc quan tài cử động… những âm thanh răng rắc như cơ quan phát động rơi vào tai hắn.

Tử khí trong người Long nhanh chóng bùng lên bao trùm cả người hắn trong hắc vụ đề phòng có gì nguy hiểm.

“Oanh!” Đúng lúc này nắp quan tài bật tung, Long nheo mắt nhìn chằm chằm vào miệng quan tài xem thử cái quái gì chui ra ngoài.

“Pặc… pặc… ”

“Thật là con mẹ nó chui ra a!” Long thốt lên, bên trong quan tài… một bộ xương cứ thế đứng dậy, nó khoác Hoàng bào tinh mĩ cực kỳ, đầu lâu đội vương miệng chạm khắc nhiều đầu rồng uốn lượn xung quanh.

“Trụ Vương?” Long không kìm lên được lên tiếng hỏi.

Không có tiếng trả lời, cỗ xương chỉ đưa ánh mắt nhìn hắn… mà cũng không hẳn là nhìn vì nó chỉ còn lại hai hốc mắt không có con ngươi… nhưng… đột nhiên nó động.

“Phốc!” Trong lúc Long sững sờ, cỗ xương cổ xưa nhảy lên cao, đưa tay tung một chỉ về phía hắn mang theo một đầu đốt xương ngón trỏ.

“Khốn kiếp!” Long gầm lên khiến đất đá dưới chân bạo toái, đòn chỉ quá nhanh làm hắn không kịp né rồi… cả người hắn là tầng tầng lớp vảy và tử khí che chắn, hắn còn tung một quyền chặn lại đốt xương kia… cơ mà… vô ích.

“Phập… ” Đốt xương đâm xuyên qua nắm đấm của Long, tiếp đó xuyên thằng qua cánh tay hắn đi thẳng vào thể nội đến khi đụng trái tim hắn mới dừng lại.

“Chó má nó Trụ Vương! Lão tử liều với ngươi!” Cảm nhận được cái chết thế mà hiện hữu trong tích tắc, Long lông tóc dựng đứng rồi ngay sau đó hắn triệt để nổi khùng lao tới chỗ Trụ Vương… nhưng mà hắn đột nhiên cứng người vì… đốt tay kia vậy mà đâm thủng ngực hắn bay trở về.

“Gì đây?” Long lẩm bẩm cúi đầu nhìn lổ thủng trên ngực mình rồi nâng tầm mắt nhìn cỗ xương.

“Cách” Đốt xương bay tới chỗ cỗ xương nhập lại vào ngón tay của gã, sau đó vài giây gã lại từ từ hạ xuống cỗ quan tài, đưa mắt nhìn Long một lúc rồi cầm một cái rương nhỏ vận lực đẩy bay về phía Long.

“Bộp!” Tiếp nhận rương nhỏ, Long bất ngờ vì cỗ xương kia lại trở về vị trị cũ bắt đầu nằm xuống rồi.

“Ầm… Ầm… ” Không đợi Long kịp phản ứng, nắp quan tài lại quỷ dị kéo lên… cả cỗ quan tài lại trở về an tĩnh như lúc đầu… nhưng dòng chữ đỏ là thay đổi rồi.

“Đừng quên lời hứa với bổn Vương!”

Long biết đây là Trụ Vương nhắc nhở đến hắn phải thay gã diệt Thiên Đế… cơ mà chỉ ít giây sau hắn là há hốc mồm vì dòng chữ tiếp theo.

“À mà ta không quen vị nào là Trụ Vương! Thật là một cái tên bại hoại”

Long đổ mồ hôi hột, hắn quên mất cái danh Trụ Vương là do người đời đặt ra ý chửi lão tàn bạo gian ác … con mẹ nó chứ ban nãy lão mà biết hắn gọi là chỉ lão không biết lão có ra tay xử hắn luôn không… Long là nuốt nước miếng cái ực cảm thấy mình khá may mắn.

Danh sách chương (148 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148