Tiểu Mai - Quyển 1

Phần 73
Phần 73

Trưa hôm sau, tôi làm bộ chảnh, ăn cơm xong phóng xe ngay sang nhà K mập.

– Nhanh đi học mập ơi ! – Tôi gọi với vào trong nhà.
– Ớ… ớ… đang ăn.. thằng nào đấy ? – Nó quần đùi áo thun ôm chén cơm chạy ra ngoài.
– Thánh đây, hề hề ! – Tôi cười tự mãn.
– Ặc, mày tự chạy xe đến đây à ? – K mập suýt nữa phun cơm ra đường.
– Chứ tao đang ngồi trên cái gì đây ? Xe tăng à ? – Tôi chỉ chỉ vô chiếc xe đạp.
– Hôm qua còn… đi bác sĩ rồi à ? – Nó nuốt vội chén cơm.
– Ờ, xong xuôi, giờ tao khoẻ như voi ! – Tôi chống nạnh vênh mặt. – Mà nhanh lên !
– Ừ, ừ, ra liền ! – Nó gật gật rồi chạy bắn vào trong.

Năm phút sau, trên đường tới trường, tình thế đảo ngược trở lại so với hôm qua.

– Chạy chậm… thôi mày.. ộc ! – K mập than thở chạy tụt lại phía sau xa lắc.
– Trễ học sao chú ? – Tôi giảm tốc đợi xe nó lên, cười đểu cáng.
– Tao… mới ăn xong… muốn mửa quá ! – Nó nhăn nhó.
– Èo, thôi nể mặt chú, anh đợi, hề hề ! – Tôi khoái chí tử.

Lên đến lớp, tôi như thằng cuồng loạn, hết lăng xăng giúp nhỏ H lau bảng rồi lại láu táu xếp ghế giùm thằng X quét lớp, tất cả chỉ nhằm… chứng tỏ tôi đã bình phục trở lại. ( hic, giờ nghĩ lại cứ thấy chuối quá cỡ thợ mộc ! )

– Ơ, N… bình thường rồi à ? – Em Vy ngồi dưới lớp ngạc nhiên.
– Ừ, hì hì, hết đau rồi ! – Tôi thích thú vì em nó đã nhận ra.
– Vậy là đi bác sĩ rồi hở ? – Nhỏ H tò mò.
– Không ! – Tôi khoát tay.
– Chứ sao mà hết ? – Vy thắc mắc.
– Hà hà, đêm nằm ngủ N tự vận công đề khí, chữa lành vết thương… chứ… sao… ! – Tôi huênh hoang chơi trò bố láo, và rồi ngượng chín người khi thấy Tiểu Mai đang lắc đầu tủm tỉm cười ý nhị.
– Xạo quá ! – Em Vy nhăn mũi.
– Ừ… thì… đi bác sĩ mà ! – Tôi lúng búng xác nhận, thầm rủa mình vừa giỡn dại quá thể.
– Dóc tổ vừa thôi ông hai ! – Nhỏ H thè lưỡi.
– Ừ… ừ… ! – Xuôi xị.

Tôi gãi đầu liên tục cứ như càng gãi thì sẽ càng chữa được thẹn, vừa mới khỏi chấn thương đã bị kê tủ đứng liên tục vào miệng, thật là quê không biết để đâu cho hết, và càng nhục hơn nữa khi thằng D vừa vào lớp thấy tôi thì đã chạy lại nói rõ to, làm cả bọn con gái tổ 1 được một phen cười như vỡ chợ.

– Thánh N, em nói thánh nghe nè, đem cho thánh chai rượu thuốc ở nhà em nè, thánh xoa bóp vô hông, rồi uống vài ngụm, tối ngủ thì bế khí luyện công, đảm bảo mai hết ngay !

Dạo này bài vở hãy còn thong thả, giờ ra về tôi đèo Vy chạy lòng vòng chứ chưa về nhà vội làm gì.

– Này, vài bữa nữa đi đâu chơi hen ? – Tôi đề nghị.
– Là đi đâu ? – Vy ngồi sau xe thắc mắc.
– Thì loanh quanh trong nội thành nè ! – Tôi chột dạ, PT đúng là nhỏ bé thật.
– Ừ, mà.. chắc vài bữa thì không được rồi ! – Em ấy ngập ngừng.
– Sao thế ? – Tôi ngạc nhiên.
– Ngày mai Vy đi học lớp cán bộ liên Đoàn rồi, ở trường cộng đồng ấy ! – Vy thở dài.
– Ớ… là sao ? – Tôi sững người.
– Là Đoàn trường cho các bí thư đi học lớp sinh hoạt Đoàn, thời gian này được nghỉ học trên trường luôn, vì nghe đâu là ở lại kí túc xá ! – Em ấy giải thích.
– Ừm… mà còn bài vở trên lớp thì sao ? – Tôi hỏi.
– Thì tự bổ sung thôi, mà chỉ học có 2 ngày chứ mấy ! – Vy từ tốn trả lời.
– Ờ, mà học gì mà phải ngủ lại ? – Tôi liếm môi tò mò.
– Thì nghe thầy nói là giao lưu với các Đoàn trường khác, nghe đâu đêm cuối còn có lửa trại ngoài biển nữa ! – Em ấy tiếp lời.
– Chà, thích nhỉ, mà trường đó ở đâu vậy ? – Tôi dừng xe lại.
– À, gần biển thôi, N chạy ra đường TQ đi ! – Vy chỉ tay sang bên phải.

Tưởng đâu xa lạ, hoá ra là cái trường này, từ nhỏ chạy ra biển đá banh thì tôi đã thấy mãi rồi mà cứ ngờ ngợ đó hình như không phải là trường, vì toàn thấy học sinh không mặc đồng phục mà cứ mỗi người mỗi khác, nên cứ tưởng đó là cơ quan gì đó. Trường khá to, có đến 2 dãy lầu cao trước mặt, theo lời Vy thì đó là ký túc xá, nằm ngay sau khuôn viên trường, còn trước mặt trường là bờ biển Đồi Dương luôn.

Vậy nên chiều bữa học hôm sau, khi K mập viết tên Vy vào danh sách vắng 1 học sinh trên phần sĩ số ở góc bảng, chỉ có mỗi tôi với nhỏ H là không ngạc nhiên.

– Ớ, Vy bị sao thế mậy ? – Thằng C thắc mắc.
– Chẳng biết, thầy giám thị bảo tao ghi vắng ! – K mập lắc đầu.

Tôi ngồi lắc đầu cười khổ ở dưới, biết ngay là thể nào thằng C nó cũng lo quýnh lên là em Vy bị gì cho xem, may phước là nhỏ H vẻ như đang giải thích cho tốp trên biết rằng Vy chỉ tạm vắng cho học Đoàn thôi.

– Phu nhân mày bệnh vắng mà sao mày cười gì thế N ? – Thằng L trố mắt nhìn sang.
– Bệnh cái đầu mày, đoán vớ vẩn ! – Tôi sầm mặt nạt ngang, làm nó tắt đài ngay tắp lự.

Tối đó, ăn cơm xong tôi phóng ngay lên tiệm net ” gặp ” em Vy, hề hề, không hẹn hò trực tiếp được thì ta gặp qua Y!M thôi !

May thật, vừa onl nick lên đã thấy nick Ym em Vy sáng đèn, chắc là đợi sẵn rồi.

– Hi !
– Giờ này mới lên, hứ !
– Hì, bị ông anh bắt rửa chén, trễ tí !
– N cũng biết rửa chén à ?
– Chứ sao, trùm rửa chén đấy !
– Vậy cũng tự hào cho được =))
– =.=! Mà đang ở đâu đấy ?
– Phòng máy của trường, may mà vào YM được !
– Ừ, ngày nay sao rồi ?
– Bình thường, cũng vui lắm, quen thêm nhiều bạn ^ _ ^ !
– Ờm, thế… có quen thêm anh nào không đấy ? =.=!
– He he, có sao không, nhiều anh hỏi thăm lắm !
– Ặc
– Kệ mấy ổng, V chẳng quan tâm !
– Ừ, ngoan ^^!
– Có mấy lúc chia cặp boy-girl chơi trò chơi, V không chơi chỉ ngồi 1 chỗ !
– Sao thế ???
– Wish you were there
– Là cái gì ? Nói tiếng việt đi.
– Hic, thôi, quê rồi !
– =.= !
– Nè, sáng mai N dậy sớm đi nha, sang đây đón V ăn sáng !
– Ủa ? Không bị bắt ở lại à ?
– Không, đầu giờ sáng cho tự do ra ngoài !
– Ừ, vậy mấy giờ ?
– Đúng 7h nha, V đợi trước cổng !
– Ừa, ok, đúng 7h có mặt !
– Vậy nhé, giờ V off đây, ngồi lâu không được !
– Ừ, ngủ ngon nhé ^^!
– Ừm, bb: X

Em Vy vừa off, tôi cũng đứng dậy tính tiền ra về luôn, chạy bay về nhà tót ngay vô giường ngủ dù chỉ mới 9h30 tối, dặn đồng hồ sáng mai là 6h30, dậy sớm còn hơn là đi trễ.

Sáng sớm, tôi vọt ra khỏi nhà trong ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ, vì mọi hôm tôi toàn nằm nướng khét lẹt đến hơn 8h, mẹ tôi vào giật tung chăn mền mới chịu lồm cồm bò dậy.

Đường biển sáng sớm hãy còn vắng, lác đác vài người đang chạy bộ và tập thể dục, tôi cũng hít một hơi dài tận hưởng bầu không khí mát lạnh và trong lành, cảm thấy vô cùng thống khoái. Cổng trường của kí túc xá em Vy đang học hiện ra trước mặt, tôi chạy xe ch chậm lại, lò dò lạng về phía bên tay mặt cánh cổng.

– N, bên này nè ! – Em Vy đã đợi sẵn bên mái hiên phòng bảo vệ.

Tôi xuống xe dắt bộ, định đi vô khuôn viên trường gặp em ấy luôn, dè đâu Vy lắc đầu, hất hất tay ra hiệu bảo tôi cứ đứng đợi ở ngoài. Tôi ngẩn tò te, chả hiểu mô tê gì sất, đến khi Vy đi ra gần cổng rồi thì tôi mới nhận ra, phía sau cổng là tầm 4-5 đứa con trai đang đứng vờ tán dóc, trong khi mắt thì địa láo liên về phía em Vy, và khi thấy tôi thì bọn nó nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.

– Ớ… thằng A đây mà ! – Tôi ngạc nhiên nhận ra thằng cao nhất trong đám đó.
– Ah, N à, nãy giờ tao cứ ngờ ngợ ! – Thằng A, bạn cấp 2 của tôi hồi còn học 8A1, thằng này học thì dở, lại lẻo mép vô đối, nhưng được cái bắn cặp CS với tôi rất ăn ý, nên tôi cho nó xem bài hoài, dù chẳng ưa gì nó lắm.
– Giờ mày làm bí thư à ? – Tôi đồ rằng nó cũng chung khoá học với Vy.
– Ừ, còn mày làm gì ? – Nó gật đầu hỏi lại.
– Tao… ! – Tôi bất ngờ vì câu hỏi oái ăm của thằng này, hông lẽ nói tôi làm thánh 10A1.
– Ớ, hỏi mày làm gì mà đứng đây, hay cũng tới học Đoàn ? – Thằng A nheo mắt.

– Thì tao làm…. ! – Tôi lúng búng định chơi dóc tổ.
– Làm bạn trai mình đấy ! – Vy nhún vai nói tỉnh rụi.
– Ớ…. thật à ? – Cả bọn tụi thằng A ngạc nhiên.
– Đi thôi N, đói bụng rồi, hì hì ! – Em Vy ngồi lên yên sau xe, đẩy vai tôi.
– Ừ… ừ.. , thế tao đi nhé ! – Tôi chào bái bai bọn thằng A đang chảy xệ cả mặt, trong bụng vẫn còn bất ngờ vì câu vừa rồi của Vy.

– Chà, ra là bọn nó theo Vy hôm qua đấy hả ? – Tôi tò mò.
– Hông để ý nữa ! – Em ấy lắc đầu.
– Là sao ? – Tôi thắc mắc.
– Là nhiều quá nhớ không hết, hì hì ! – Vy xua tay.
– G… h… ghê ! – Tôi hãi thầm trong bụng.
– Đùa đấy, mà quan tâm làm gì, nhỉ ? – Em ấy nhìn tôi cười tình.
– Ừ, chuẩn ! – Tôi khoái chí cười tít cả mắt.

Tôi sướng mê tơi chở em Vy về lại kí túc xá sau đó, trong bụng thầm hãnh diện lây, hổng dè em ấy oai quá thể, nạt phát mà 5 thằng kia nín thít, cơ mà tôi cũng hơi rùng mình vì biết đâu sau này mình cũng giống vậy, làm bạn với vua như làm bạn với hổ mà !

– Xong, vào i ! – Tôi cười cười.
– Ừ, mai gặp lại ! – Em Vy gật đầu.
– Ừm, còn ở lại tối nay nữa thôi phải không ? – Tôi lại hỏi.
– Ờ, xong vụ trại đêm là sáng mai về nhà luôn ! – Vy đáp.
– Thế cần N tới đón ngày mai không ? – Tôi chu đáo đề nghị.
– Hì, mẹ Vy đón rồi ! – Em ấy lắc đầu.
– Oh, về đây ! – Tôi hơi hụt hẫng, tưởng sáng mai tới đón em ấy sẽ lòi chành ra cơ số những thằng con trai khác sẽ chết đứng vì ghen ăn tức ở chứ.
– Ừa, bye ! – Vy chào tôi rồi bước vào lại sân trường.

Tôi nhún vai, quay xe định đạp trở về thì vừa ra tới cổng trường thằng A ở hàng nước kế bên đã vọt ra chặn đầu.

– Sặc, làm bố hết hồn ! – Tôi thắng xe cái kít.
– Hề hề, anh em lâu ngày không gặp mà chú chơi xấu quá ! – Nó cười đểu cáng.
– Là sao ? – Tôi trố mắt nhìn nó, vẫn cao to và đen, có hôi không thì chưa biết.
– Là nãy nhỏ Vy A1 nói có thật không thế ? – Thằng A vào thẳng ngay vấn đề.
– Thì… thật ! – Tôi hiểu chuyện đáp lời.
– Úi chà, nhát gái thế mà tốt số phết nhỉ ! – Nó cười khẩy.
– Nhát cái đầu mày ! – Tôi sầm mặt nạt.
– Hề hề, thế cạnh tranh công bằng nhé, sau này có bị giựt cũng đừng trách ! – Nó vỗ vỗ vai tôi cười nhếch mép.
– Tuỳ mày, về đây ! – Rồi tôi đạp xe dông thẳng.

Hừ ! Trình chú tuổi gì mà đòi giật em Vy với anh chứ, cả đám loi nhoi trong trường còn chưa làm em ấy để mắt tới lấy một lần thì cái thằng cùi bắp như chú có mà lên núi yêu… đười ươi hay vượn cái thì may ra còn cơ hội ! Tôi yên tâm đạp xe thong thả về nhà, trong bụng hoàn toàn tin tưởng Vy một lòng với mình, bọn này dù có tấn công quyết liệt cách mấy cũng chả thể đổ được em ấy đâu, thật !

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200