Tiểu Mai - Quyển 1

Phần 28
Phần 28

Chiều mát, ngủ dậy xong tôi ôm sách lên sân thượng nằm đọc, mới được vài dòng đã nghĩ lại đến trận bóng vừa sáng, thua thì xứng đáng rồi, nhưng mà cứ tiếc mãi, cứ như nếu thằng T ghi bàn được phút cuối thì đội nhà sẽ thắng tới nơi ấy.

– Chậc, tiếc mãi, thua cũng thua rồi ! – Tôi ngán ngẩm cái bản thân cứ nghĩ mông lung, đưa mắt nhìn lên cao, bầu trời vẫn trong xanh, cao và rộng, bất giác tôi lại nghe bên tai tiếng rì rào của sóng biển và những cơn gió mát thoảng từng cơn giữa rừng dương, giờ này mà ra đó hóng gió thì tuyệt. Cơ mà chân cẳng giờ rã rời, đạp gì nổi nữa, chưa kể giấc chiều mà chạy ra biển phải đạp ngược gió, tới biển chắc cũng nằm thở hóng… nước uống chứ gió máy gì nổi.

– Ừ, mà sao em Vy lúc sáng nay vẫn bình thường mà nhỉ, tưởng em nó sẽ giận mình vụ hôm qua chứ ? – Quả thật là cả ngày nay tôi quên bẵng đi mất chuyện này, tối hôm qua em ấy rõ ràng hình sự thế kia, điều tra rồi tạo bằng chứng giả để ép cung tôi, và tôi như con cá khờ khạo ngoan ngoãn chui đầu vào lưới, ấy thế mà giờ đây em nó tha bổng xem như chưa có chuyện gì. Không được, phải làm rõ chuyện này, tôi có làm gì sai đâu mà sợ, là Tiểu Mai rủ tôi vào nhà uống nước thôi mà, tôi đã có ý gì đâu.

Thế là ăn cơm chiều xong, nghỉ một chút đến 7h30, tôi lọc cọc đạp xe qua nhà em Vy, tìm hiểu thử xem thái độ em ấy như vầy là như làm sao.

– Ơ… tưởng N ở nhà nghỉ ngơi chứ ? – Em nó ngạc nhiên ra mở cửa.
– Thì nghỉ cả ngày rồi, giờ tối chủ nhật qua rủ đi chơi, đi hem ? – Tôi phủ đầu chớp nhoáng.
– Ừ… thì đi, đợi Vy chút ! – Đoạn rồi em nó quay vào trong.

Tôi ngồi trước nhà em đợi, nghĩ bụng chắc lâu lắm đây, như mọi lần, lần nào qua cũng đợi tầm 30 phút cho em ấy sửa soạn trang điểm gì đó tôi chẳng biết. Vả chăng tôi cũng hay nghe các bậc tiền bối kể cứ hễ qua nhà bạn gái là con trai phải đứng ngoài đợi dài cổ, đó là luật bất thành văn, nhằm để cho các đấng nam nhi thấy rõ sự quan trọng của chị em phụ nữ, luật gì quái thế không biết.

Nhưng tôi nhầm, bữa nay em Vy vừa quay vô tầm 10 phút là đã thấy áo quần chỉnh tề bước ra, vẫn xinh như mọi ngày.

– Rồi, giờ đi đâu? – Em ấy cười cười, ngồi lên sau xe.
– Đi dạo chứ đâu! – Tôi đáp.
– Hì, chở nổi không đó?
– Không nổi cũng phải nổi, chở bạn gái mà ! – Tôi nhấn mạnh 2 chữ ” bạn gái ” để gọi là… xu nịnh, lấy lòng em nó trước.
– Ừa, vậy đi nào ! – Dè đâu em nó mặt tỉnh queo, cứ như là vừa rồi tôi nói thành ” em gái ” ấy.

Phan Thiết buổi tối tầm 8h trở đi là đã bắt đầu vắng người, đường phố rộng rãi, chúng tôi chạy lòng vòng chút thì lại quay về hướng đường biển, kiếm băng ghế rồi tôi dựng xe, 2 đứa ngồi cạnh nhau.

– Còn buồn trận bóng hồi sáng hem ? – Vy quay sang hỏi tôi.
– Èo.. đã bảo không có mà, người ta thắng xứng đáng rồi ! – Tôi nhăn mũi đáp, dù lúc chiều nay tôi vẫn còn tiếc hùi hụi.
– Ừ, để sau này có dịp thì Vy lại hẹn với lớp đó đá giao hữu tiếp ! – Em ấy vuốt tóc, nhìn ra phía hàng dương.
– Ờ, lần sau thắng chứ không thua đâu ! – Tôi nói chắc như đinh đóng cột.
– Vậy mà bảo không buồn, vẫn còn cay cú kia kìa, hì hì ! – Vy cười cười vỗ nhẹ vai tôi.
– Thì…. con trai mà ! – Tôi lúng búng đáp, lại sa bẫy tiếp.

– Mà… Vy không giận chuyện hôm qua à ? – Tôi khó khăn lắm mới hỏi được.
– Chuyện gì N ? – Em ấy ngạc nhiên hỏi.
– Thì… chuyện N qua nhà Mai đó, tối qua ấy ! – Tôi gãi đầu, đã thấy đâm quíu trong giọng nói.
– Đã là gì của nhau đâu mà giận, hứ ! – Em Vy buông thõng 1 câu, tôi nghe mà rụng rời tứ chi, con tim… vỡ nát, nghe rốp rốp to tổ tướng.
– Ai bảo…. ! – Chẳng chần chứ, tôi khoác tay qua vai em nó rồi kéo em tựa vào vai – Là bạn gái N mà, giận chút xem nào, hề hề ! – Tôi cười đểu.
– Bỏ ra nha, không là…. oánh đấy… ! – Em ấy phụng phịu, kháng cự yếu ớt.
– Không đấy, làm gì nhau, giận xem cái nào ! – Tôi được nước làm tới, lấy tay búng nhẹ vào giữa trán em nó kêu cái ” Chóc “.
– Ui da…. này thì giận ! – Vy đấm tay vào ngực tôi một cái “Chành…”

Làng nước ơi, tôi đùa chút mà em nó đánh tôi muốn thổ huyết đến nơi, tôi thả vai em ấy ra mà ôm ngực thở hồng hộc.

– Ơ… có sao không ? Vy… nhẹ tay rồi mà ! – Em ấy lo lắng quay sang hỏi.
– Thế ra đó… ực… là nhẹ hở ? Mạnh là thế nào nữa đây ? – Tôi vờ đau nhăn mặt.
– Không đâu… vậy là mạnh rồi đó.. còn đau không N? – Vy cắn môi nói.
– Chữa thương đi, mới hết đau ! – Tôi tranh thủ.
– Chữa… mà chữa làm sao ? – Em ấy tròn mắt ngạc nhiên.
– Thì đây nè, hì hì ! – Tôi vỗ vỗ vào vai tôi, ngầm bảo em nó tựa vào đi.
– Quỷ sứ, giỏi chọc người thôi ! – Nói vậy nhưng Vy vẫn khẽ tựa vai tôi, đôi má hồng lên.

– Thế lúc sáng nay là không giận N thiệt à ? Tôi tò mò hỏi.
– Ừ… trông cái mặt vậy ai mà giận cho được! – Em véo mũi tôi.
– Hì, thì N có làm gì sai đâu ! – Tôi gãi đầu cười.
– Tuỳ N, đó là do ý N thôi, Vy không quản được, chỉ cần… – Tự nhiên em ấy ngừng lại.
– Chỉ cần gì ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
– Thì… thôi về, tối rồi ! – Em nó mặt đỏ lựng, đứng dậy đáp.
– Ơ… này.. chưa nói xong mà ! – Tôi đứng dậy theo hỏi dồn.
– Tự hiểu đi, ngốc quá mà ! – Vẫn quay lưng trả lời.
– Èo…. ừ, thì về ! – Nói đoạn tôi dắt xe ra.

Dọc đường về, em Vy vui lên thấy rõ, cứ khẽ hát mãi, tuy rằng tôi chẳng nghe em nó hát cái gì, cứ câu được câu mất, thỉnh thoảng lại giật giật áo tôi:

– Nhà Vy bên này nè ông ơi, nãy giờ cố ý chạy sai 3 lần rồi nha ! – Em ấy cười cười trách yêu.
– Ủa vậy hả ? Bữa nay đường xá lạ quá ! – Tôi giả ngu
– Xạo nữa, cho người ta về đi mà, ba mẹ mong lắm ! – Vy bĩu môi vờ đáp như con nít thủ thỉ
– Ừ, thấy nàng năn nỉ ta cũng xiêu lòng, thôi cho về ! – Rồi tôi quay xe chạy về hướng nhà em ấy.
– Hì hì, tốt ! – Em cười thật tươi, lại khẽ hát.

– Vậy N về ha, ngủ ngon ! – Tôi cười tình với em ấy.
– Ừa, ngủ ngon, mai gặp ! – Vy níu 2 tay để sau lưng, chân nhón nhón khẽ nghiêng người qua lại, nhìn yêu quá đi mất.
– Hì, về đây ! – Rồi tôi co chân đạp thẳng.

Dọc đường về tôi lại bắt chước em ấy, cứ ồm ồm mà hát, nhờ vậy tự tôi phát hiện ra tôi cũng có khiếu hát lắm, hay không thua gì mấy ca sĩ trên tivi, có khi sau này tôi đi con đường làm nghệ thuật ấy chứ ! Mãi nghĩ với tự cười 1 mình mà tôi chạy lố qua nhà cả đoạn, khốn nạn cái thân đã rã rời tay chân mà não nó không chịu điều khiển cho chính xác, cứ đê mê như bị trúng mê hồn hương, tối về phải đóng cửa bế khí vận công mới được, hề hề !

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200