Tiểu Mai - Quyển 1

Phần 187
Phần 187

Xong bữa dừa sim cây nhà lá vườn, thằng Chiến lại dẫn cả đám về lại nhà để chuẩn bị kéo nhau vào lại thành phố, nhưng lần này nó dẫn tụi tôi đi theo đường khác, và đường này có ngang qua một con suối. Đi từ xa đã nghe tiếng róc rách và chim hót líu lo qua những tán cây xanh um, nhóm con gái nghe thế là thích thú nhảy cẫng lên mà chạy tới:

– Đẹp ghê, ở đây mà cũng có suối nữa ! – Nhỏ Huyền khen nức nở.
– Chứ sao, nhà nội tui mà ! – Thằng Chiến phổng mũi đáp.
– Hi hi, nước mát ghê ! – Em Vy dẫm chân xuống nước, và lại.. cười toả nắng.

Tôi ngất ngây khi nhìn lại hình ảnh ấy, quá đỗi yêu kiều và quen thuộc, cứ đứng chôn chân trên bờ mà cảm khái một mình.

– Thôi 4 giờ rồi, về thôi mấy chị hai ! – Thằng Luân dòm đồng hồ.
– Ừ, cũng được ! – Nhỏ Phương vẻ còn luyến tiếc.

Bọn con trai tụi tôi thì từ nhỏ đã thích bay nhảy chạy chơi, thế nên mấy hòn đá lót trên con suối thành lối đi chẳng có nhằm nhò gì, phóng vài bước là đã qua đến bờ bên kia. Thế nhưng nhóm nữ lại khác, vì đá dưới suối hơi có rêu ở quanh rìa, thế nên vừa bước chân lên nghe trơn là mấy nhỏ lại la oai oái:

– Ui… trơn quá vậy… !
– Té… té bây giờ !

Bọn tôi cười xoà, rồi chẳng đứa nào bảo đứa nào, chìa tay ra thể hiện sự galang của con trai. Khang mập kéo tay nhỏ Huyền, thằng Tuấn cầm tay cho nhỏ Phương bước từng bước đi qua, riêng thằng Quý được đặc cách giúp đỡ… chị đại Yên ù. Phần tôi thì dĩ nhiên cũng chìa tay ra về phía em Vy, thế nhưng… tay tôi lại một lần nữa đưa về khoảng không, khi mà Vy chọn tay của thằng Luân và níu lấy rồi bước qua.

Tôi đờ người ra, vừa hụt hẫng vừa… xấu hổ, đang chưa biết làm sao để chữa thẹn thì Dũng xoắn nhanh trí giả vờ kêu lên:

– Em nè anh thánh, ôi… tay anh thật là ấm quá đi ! – Rồi nó cầm tay tôi mà phóng vọt lên bờ.

Cả đám lăn đùng ra cười vì trò mèo của thằng Dũng, thế nhưng chỉ có mỗi tôi là gượng gạo cố cười cho có lệ, chứ đầu óc thì đã trống rỗng không thể nghĩ gì được. Suốt từ nơi con suối đến lại nhà nội thằng Chiến, tôi chỉ biết nhìn xung quanh cho đỡ ngượng, thỉnh thoảng chỉ cười trừ với những cái bá vai của thằng Dũng hay Khang mập, rồi cũng cố hóng chuyện vài câu để tỏ ra là mình vẫn tự nhiên và bình thường.

Chốc sau bọn tôi về đến nhà nội thằng Chiến, lục tục thu dọn rồi chuẩn bị về:

– Ăn chơi đã rồi, về thôi ! – Thằng Luân dắt xe đạp ra giữa sân.
– Vòng đi khác, vòng về con trai chở con gái cho đỡ mệt ! – Khang mập vừa nói vừa nháy mắt với nhỏ Huyền cười tủm tỉm.
– Ừ được đó, hớ hớ ! – Chị đại Yên ù nghe thế thì khoái chí ra phết.

Khang mập đèo nhỏ Huyền, thằng Luân chở nhỏ Phương, và chả biết xui xẻo quái gì mà thằng Quý lại phải chở Yên ù, nom mặt nó chảy dài ra đến tội. Thằng Tuấn nhanh nhảu phốc lên xe Dũng xoắn, vậy là chỉ còn lại Vy, tôi và thằng Chiến.

Và bỗng chốc không khí chợt im lặng đi một cách bất ngờ, vì trước mặt ai cũng đã tự phân cặp, mỗi tôi, Vy và thằng Chiến là còn bị lẻ.

– Nhanh lên, chờ gì nữa trời ? – Nhỏ Phương sốt ruột.
– Vy ? – Nhỏ Huyền tròn mắt ngạc nhiên.

Tôi ghét cái không khí này, rất rất ghét, bởi vì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi, ai nấy cũng nhìn vào tôi. Chỉ vì Khả Vy lặng thinh bước đến xe thằng Chiến trước ánh mắt sững sờ của thằng này:

– Hì, chở Vy nha !
– À… ừ.. ! – Thằng Chiến bối rối đáp, đưa mắt nhìn tôi như chờ đợi.

Tôi phải nói gì đây ? Hét lên rằng tôi đã làm gì à ? Hét lên rằng tại sao lại như vậy ư ?

Không, tôi không thể làm thế, tác phong của một thằng con trai ưa tình cảm hình thức và làm theo khuôn mẫu, từ nhỏ đã biết rằng dù gì cũng phải bình tĩnh mà xử sự !

Khả Vy nhìn bâng quơ đi hướng khác, mọi người nhìn vào tôi… , và tôi thở hắt ra, cố lấy vẻ tự nhiên, ngàn vạn lần cố thốt ra một câu nói hoàn toàn vô nghĩa:

– Ừ… cảm thấy mình không… chở được… ừm, về thôi !

Và tôi thẫn thờ đạp đi, ngang qua thằng Chiến, cố với lại đưa ánh mắt vô hồn nhìn nó:

– Chạy cẩn thận nha mậy !

Rồi tôi nhấc pêđan, đưa guồng chân nặng nề chạy lên phía trước, buổi chiều tà nơi phố núi bỗng chốc trở nên xám xịt và u ám hệt như tâm trạng của tôi lúc này vậy, thênh thang và trống rỗng !

Quãng đường về hơn mười lăm cây số đã xa nay lại còn xa thêm, 6 chiếc xe đạp, chiếc nào cũng có đôi có cặp, và chỉ mỗi tôi là nhẹ bẫng đi với cái yên xe trống không phía sau. Tôi thấy trong lòng hoàn toàn trống rỗng, những câu tự vấn không có câu trả lời cứ vụt đến rồi lại lọt thỏm vào khoảng không vô định.

– ” Tại sao vậy ? Sao lại đối xử với tôi như vậy chứ ? Nếu tôi có làm gì sai thì ít ra em cũng phải nói rõ với tôi chứ ? Khả Vy ? ”

– ” Em nói em hiểu tôi mà, em biết con người tôi trọng nhất là danh dự mà ! Để rồi hôm nay em biến tôi thành một thằng hề chỉ biết làm trò mèo trong mắt mọi người, để rồi bây giờ ai nấy cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy đấy ! Ánh mắt mà tôi biết là họ đang cảm thông, nhưng với tôi lúc này nó chỉ là thương hại không hơn không kém ! ”

– ” Tôi đã làm gì sai sao ? Tôi một lòng, toàn tâm toàn ý với em, để rồi giờ đây đổi lại những gì tôi nhận được là như vậy à ? Không, tôi thích em mà không hề mong đợi mình nhận được lại điều gì, chỉ đơn giản tôi thích em vì em thích tôi, cứ tưởng rằng chúng ta là hai mảnh ghép hoàn hảo ! ”

– ” Em đâu biết vì em, tôi bỏ ngoài tai những lời dự đoán mà tôi cho là bố láo của bạn bè, khi bọn nó bảo rằng em có bạn trai khác. Em cũng đâu biết vì em mà tôi chạy thất thần suốt 1 tuần lễ chỉ để được tự tay mình làm món quà tặng em, vì em mà tôi cam chịu bị trẹo hông lúc nhảy sào, vì em mà dẫu có đến chết tôi cũng cố cắn răng nén đau, chỉ bởi tôi muốn bạn trai em phải là người có phong thái và khí khái nhất định, có thể làm em hãnh diện ! ”

– ” Và tệ hại hơn, em đâu biết rằng vì em mà tôi nhẫn tâm bỏ rơi người con gái khác trong đêm mưa lạnh lẽo, và khi đó em ngủ thật ngon ở nhà. Người ấy lo lắng cho tôi còn nhiều hơn bất cứ những gì tôi có thể nghĩ ra ở một cô gái lứa tuổi như vậy có thể làm được. Để rồi người ta nhận được gì, em đâu biết cái cảm giác một người con gái nhận dạy guitar cho người con trai mình thích chỉ để anh ta đàn cho người con gái khác nghe. Tôi biết, tôi hiểu, nhưng vì em, tôi sẵn sàng làm ngơ tất cả, chỉ bởi vì một khi tôi đã yêu mến ai, chỉ cần người đó không làm gì lầm lỗi với tôi thì dù trời có sập, tôi vạn kiếp thiên thu cũng vẫn chỉ biết có người tôi yêu ! ”

– ” Bây giờ đổi lại em đang đối xử với tôi ra sao đây ? ”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200