Tiểu Mai - Quyển 1

Phần 138
Phần 138

Buổi chiều chủ nhật, tôi đang ngồi tụng bài Lịch sử cho đợt thi học kì 2 sắp tới thì có chuông điện thoại reo, nhà thì chẳng có ai, thế là phải lều bều đi xuống dưới nhà.

– A lô ! – Tôi nhấc ống nghe lên.
– N hả ? Cho mày 5 phút, tao qua rồi đi làm vài trận net cho sướng ! – Giọng K mập bên kia đầu dây.
– Ờ… qua đi ! – Tôi thoáng lưỡng lự rồi gật đầu đồng ý.

Kệ, dù sao giờ này cũng học hành chẳng vô, ra ngoài cho thư thái đầu óc. Nghĩ bụng thế nên K mập vừa thắng xe cái két trước nhà là tôi tót ra theo ngay.

– Đi mấy giờ về ? Mai kiểm tra Lí đấy ! – Tôi quay sang hỏi.
– Thì tầm 6- 7 giờ chiều về là vừa ! – K mập nhún vai đáp.
– Ờm, vậy cũng được ! – Tôi nói.
– Thấy bữa giờ mày buồn buồn nên tao rủ đi chơi cho khuây khoả ! – Nó tặc lưỡi.
– Buồn gì, tao lo về trễ không kịp ôn bài thôi ! – Tôi chống chế.
– Ăn chơi sợ gì mưa rơi, tao còn cầu cho mưa to để mày kẹt luôn trên quán, chơi hẳn 1 bữa cho nó thống khoái, hề hề ! – K mập cười khoái chí.
– Đừng có nhắc từ ” Mưa ” trước mặt tao ! – Tôi sầm mặt gằn giọng.

Thấy tôi đột ngột thay đổi thái độ, K mập hết ham thắc mắc, cắm cúi đạp xe nhấp nha nhấp nhổm để tới quán net cho mau, chứ đi với tôi giờ y chang đi với cục đá, mà đi với cục đá thì chán bỏ xừ.

Ra đến quán net thì ôi thôi đông những người là người, đứng đợi rã cả cẳng mà cũng chỉ có trước 1 máy trống, tôi hất đầu nhường K mập vào trước, rồi đi ra khu sau xem bọn khác chơi dàn trận. Đang đứng nhìn tụi kia thì tôi để ý máy trong cùng, có một thằng đang ngồi xem phim ” Thần thoại ” của Thành Long, ngay đoạn Ngọc Thố công chúa thả tay Jackie rồi bay lùi dần về cung điện đang sụp đổ. Phim này thì tôi cũng không thích lắm, nhưng được cái bài nhạc nền cuối phim thì hay, có lồng mấy đoạn phim rất hợp với nhạc, thích nhất là cái đoạn Ngọc Thố công chúa múa cho Mông Nguỵ tướng quân xem trên Vạn Lí Trường Thành, ánh nắng chiếu rọi vào từng điệu nhảy của loài chim công, nhìn đẹp mê hồn.

Và tôi…. lại nhớ đến nụ cười toả nắng hôm nào…. !

Nhưng giờ đã giận nhau cũng gần hơn một tuần rồi, tôi với Vy cứ làm mặt lạnh chả ai chịu xin lỗi trước, dù rằng tôi cũng hiểu, và Vy dường như cũng hiểu, cả hai đều đã hết giận rồi, chỉ thấy buồn buồn, thiếu vắng điều gì đó đã thành thói quen.

Chốc sau, thằng kia xem hết phim thì đứng dậy tính tiền ra về, tôi ngồi vô máy, onl Ym lên định rủ K mập bắn Gunbound thì thấy nick yahoo của Vy đang sáng đèn, tôi click vội ngay vào mở khung chat lên. Định đưa tay gõ mấy câu nhưng rồi lại thôi, vì chẳng biết phải mở lời như thế nào.

Ngồi một hồi, tôi tự dưng nhớ lại nụ cười của Ngọc Thố công chúa, thế là lại đâm dạn hắn lên, đưa tay gõ phím lia lia, và rồi… tôi thấy ở khung chat cũng đang hiện ra dòng chữ ” Vy is typing a message….. ”

” – Vậy là Vy cũng đang định nói gì đó ! ”

Thế là tôi dừng lại không gõ phím nữa mà ngồi đợi xem Vy sẽ nói gì, nhưng chờ cả lúc sau vẫn không thấy Vy gửi gì sang, và dòng chữ kia đã biến mất, tức là em ấy cũng dừng lại.

Nghĩ bụng rồi tôi tặc lưỡi, dạn tay gõ phím rồi nhấn Enter luôn:

– Xin lỗi nhé !
– Nè…. xin lỗi N nha !

Tôi giật mình sửng sốt khi nhìn thấy ở khung chat Vy cũng vừa gửi gần như là đồng thời với tôi.

– Ừ…. không có gì, N sai mà, N xin lỗi mới phải !
– Không, lí ra Vy không nên trách gì N cả, tự dưng hôm đó lại khùng điên như vậy !
– Thôi, hiểu lầm mà, bỏ qua đi !
– Vậy…. bỏ qua nha N ?
– Ừ, xem như chưa có gì xảy ra !
– Hi hi ! ^_^ !
– Mà hôm giờ làm mặt lạnh ghê quá, nhìn muốn hoảng !
– Hứ, ai bảo N làm mặt lạnh trước chứ bộ, Vy chỉ… hùa theo thôi !
– Làm tụi trong lớp bàn tán xôn xao, hà hà !
– Kệ, ai nói gì nói, mình không quan tâm là được, N ha ?
– Ừm, mà hôm giờ bọn con trai nó tán tỉnh dữ quá ta ? Có xiêu không đó ?
– Thấy ghê, ai mà thèm chứ !

– Phải hông ? Sao thấy cũng cười lại tụi nó mà ?
– Èo ôi, theo dõi người ta nha ông, bleu !
– Chứ sao, phải bám sát để biết đường mà… bảo vệ chứ lị !
– Hi, xạo quá, chứ không phải đang ghen hở ?
– Ơ…. ừ, ghen đấy!

– Hi, à mà nè, N nghe bài này chưa ?
– Không gửi tên ai biết bài gì mà nghe !
– Nè, Love you and love me đó !
– Đâu, để nghe thử coi !

Đó là lần đầu tiên Vy chia sẻ một bài hát cho tôi cùng nghe, vâng, hiển nhiên bài hát nổi tiếng này rất hay rồi, nhưng đoạn Flash movie làm kèm theo lại cũng hay không kém. Nhìn thì đơn giản, nhưng lại có tiếng sóng biển rì rào, và nội dung là đôi bạn thanh mai trúc mã ngày ngày ra biển nô đùa. Nhưng đến một ngày kia chú bé theo gia đình rời vùng biển, cô bé đứng mãi nơi bến tàu thẫn thờ nhìn theo.

Ngày qua ngày, cứ mỗi chiều cô bé này lại ra bến tàu ngồi đợi, thời gian dần trôi, cô bé năm xưa giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt nhung huyền và mái tóc dài đen nhánh, chỉ có biển là vẫn như vậy, rì rào bầu bạn cùng cô.

” I miss you now…. where’re you going….. ? ”

Rồi ngày nọ, khi cô vẫn ngồi nơi bến tàu đưa mắt nhìn xa xăm phía biển mong mỏi con tàu năm xưa đưa bạn cô quay trở lại như hẹn ước đã từng viết trên bờ cát, thì một chàng trai từ sau lưng bước đến, đưa tay gãi đầu và cười hiền hoà. Thiếu nữ ngạc nhiên đưa mắt nhìn, kết thúc Flash movie là tiếng sóng vỗ rì rào của biển bên hàng dừa xanh mướt.

Tôi ngồi xem mà mê mẩn quên cả thời gian, cảm thấy như rạo rực trong người đầy cảm xúc, cậu con trai kia quả thực là quá may mắn khi lúc nào cũng có một người con gái chung thuỷ đợi mình ngày này qua tháng nọ.

– Sao ? Hay không ?
– Ừ, hay đó… mà clip này cũng hay ghê !
– Hi, đợi mãi mới gửi được N nghe bản này !
-……. Ừ… !
– Sao thế ?
– Đang ở đâu đấy ?
– Đang ngồi quán vi tính gần nhà, sao vậy ?
– Ở đó đi, giờ N qua chở đi chơi, hén ?
– Ừa, hi hi, qua lẹ nha !
– Ừm, 3 phút !

Rồi tôi đứng dậy tính tiền ngay tắp lự, vọt ra cửa vỗ vai K mập nói về trước rồi dắt xe ra, mặc cho thằng này ngồi lì tại chỗ mà cứ ú ớ đần mặt ra chả hiểu mô tê gì sất.

Tôi phóng xe hết tốc lực, hồ hởi chạy sang hướng nhà Vy, thầm trách sao mình lại giận em ấy vô cớ đến vậy ? Ở tình thế đó thì hẳn tôi cũng sẽ như Vy mà thôi, lỗi do tôi không hiểu chuyện, cứ áp đặt cảm xúc của mình lên em ấy mà lại chẳng hề nói ra, thì sao mà Vy hiểu tôi như tôi mong muốn được chứ.

Tôi thích cá tính của Vy, dễ thương, năng động, đôi lúc hay hờn giận như trẻ con nhưng lại rất mau quên, như con nít bị té khóc ré lên sau đó lại cười xoà, chẳng bao giờ giận lâu được. Tôi lúc này thấy mình như cậu bé kia, và Vy như cô bé con trong bản nhạc Love you and love me, giai điệu hay mà nội dung cũng hay không kém.

Và tôi yêu nụ cười toả nắng đó….

Tối ngày hôm đó, sau buổi đi chơi vui vẻ cùng Vy, hai đứa lê la khắp phố biển, vui vẻ hơn mà cũng đằm thắm hơn, tình cảm hơn, tôi về nhà với cái mặt tươi hơn hớn, và…. tôi đã không còn leo lên sân thượng ngắm sao nữa, tôi ngủ một giấc ngon nhất kể từ mấy ngày nay toàn thức trắng và vật vờ trong đêm.

Tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm và bình tâm trở lại rồi, thôi thì hãy để mọi chuyện trở lại như trước vậy, cũng như một câu nói thôi, chúng ta có duyên mà không phận, Tiểu Mai ạ !

Nhưng có một điều khá lạ lùng, có thể cũng không liên quan gì lắm, nhưng cái hôm tôi chẳng còn lên sân thượng ngắm sao nữa thì trời đổ mưa rất to, lúc dịu đi lúc lại ào xuống mãnh liệt, cứ như…. một ai đó đang cô độc thổn thức trong đêm vì một người nhẫn tâm đang ngủ ngon mỉm cười với hạnh phúc ích kỉ của riêng mình.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200