Sóng gió cuộc đời

Phần 84
Phần 84

– Nào, ngồi yên để tôi lau vết thương cho…
Ngọc lấy bông và nước muối thấm rửa vết máu cho tôi. Bàn tay tỷ mẩn, nhẹ nhàng lăn khắp trên vùng vết thương để ngăn máu chảy và lau sạch những vệt máu khô còn đọng lại ban nãy. Đôi mắt chăm chú nhìn vết thương nhưng vẫn ẩn hiện đâu đó 1 nỗi buồn man mác, hẳn là vì chuyện ban nãy với Trường rồi.

– Thôi, để tôi tự làm nốt… Cô về phòng nghỉ đi…
– … – Ngọc không phản ứng gì, vẫn lăng lặng thay bông để thấm máu…
– Đồng hồ của anh… vỡ rồi này…
– … Ừm… chắc do lúc nãy ngã, tay đập vào bậc cửa ấy mà… Cô không nói chắc tôi cũng chẳng để ý đâu… – tôi nhìn xuống chiếc g-sock thân thuộc trên tay. Đã cũ mèm, xước xát nay màn kính còn bị rạn vỡ những nét chằng chịt, chồng chéo.
– Tháo ra để tôi xem tay anh có bị sao không!!!
– Không sao, không sao hết…
– …
– … Mà chuyện ban nãy… là sao vậy???
– … – Ngọc không trả lời, bàn tay vẫn nhẹ nhàng thấm nốt những vệt máu còn sót lại.
– … Tôi lúc nào cũng sẵn lòng nghe cô tâm sự… Nhưng cô không muốn nói thì cũng không sao…
– … – Ngọc vẫn không nói gì, 2 cánh tay bỗng buông thõng…
– Thôi đưa bông đây… Để tôi tự giữ thì máu mới không chảy nữa…
– … – vài giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, cô nàng khẽ cúi xuống như để trốn tránh ánh nhìn từ tôi.
– Làm sao vậy??? – tôi cầm lấy túi bông nhưng Ngọc vẫn nắm chặt không buông.
– …
– …

Khẽ kéo Ngọc dựa vào vai mình, cô nàng vùng vằng, đẩy ra nhưng lại bị tôi ghì chặt lại… Lúc này không phải phải là dựa vào vai nữa mà chính xác là tôi đang ôm lấy Ngọc. Cô nàng cựa quậy không được, đánh tôi cũng không xong, nỗi bất lực hoá thành những tiếng nức nở bật lên thổn thức… Cứ như vậy Ngọc khóc rấm rứt trong vòng tay tôi, khuôn mặt đẫm lệ vì đè nén chốc chốc lại dụi dụi khiến bả vai tôi ướt nhoè vì nước mắt. 2 cánh tay quờ quạng nắm chặt 2 vai tôi như muốn tìm lấy điểm bấu víu cho những cảm xúc hỗn loạn. Bàn tay tôi ôm hờ lấy thân thể mềm yếu, vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng mảnh mai đang run lên từng hồi vì xúc động. Thoang thoảng 1 mùi hương dìu dịu toả ra từ người Ngọc, nhẹ nhàng mà rất đỗi thanh khiết… 1 khoảng lặng trôi qua giữa 2 người, tĩnh lặng và êm đềm tuyệt đối… Trong khoảng khắc ấy tôi bỗng ước ao, rằng tôi muốn…

– Ưm… – Ngọc kêu khẽ rồi đẩy mạnh tôi ra, khuôn mặt quay đi nơi khác lau vội những giọt nước mắt vẫn còn vương trên má.
– … Hajzzz… xin lỗi… Tôi nhầm… – tôi thở dài, lạnh lùng chấm dứt khoảng khắc êm đềm ban nãy bằng lời xin lỗi trái với lòng mình. Chán chường đứng dậy bước về phía khu bếp.
– Uống chút cafe chứ??? – tôi cầm hộp cafe rồi nói với Ngọc.
– Ở phòng tôi cũng có mà…
– Ừm…
– Anh lại đây để tôi…
– Thôi, không cần nữa đâu, giờ tôi vào tắm thì máu me nó cũng trôi hết ngay ấy mà.
– … Vậy… tôi về đây… Anh nghỉ sớm đi nhé…
– Ừm…

Tôi trả lời rồi mới quay lưng lại khi Ngọc đã rời khỏi phòng… Hajzzz, đã đến được như vậy rồi mà… nhưng quan trọng, trong lòng Ngọc đâu có chỗ cho tôi đâu. Có chăng cũng chỉ là 1 bến đỗ tạm thời cho những cảm xúc khi trái tim Ngọc bị tổn thương bởi biến cố xảy ra với Trường mà thôi. Bàn tay nắm chặt gói cafe pha sẵn đến nhàu nát rồi thả lỏng ra khẽ cười nhạt.

– “Sau từng ấy năm trời, rốt cuộc vẫn chỉ là kẻ đến sau, 1 thằng bại trận trong chuyện tình cảm… ”

Ngoài trời mưa đã rả rích rơi từ lúc nào, cơn mưa không lớn nhưng đúng tính chất cơn mưa cuối xuân… lâm thâm và dai dẳng đến khó chịu…

Sau tối hôm đó, cả tôi và Ngọc đều biểu hiện như thể giữa 2 người chưa từng xảy ra chuyện gì. Đối diện với nhau vẫn là 2 con người vốn dĩ đã “cũ kỹ”, 1 vẻ “cũ kỹ” cần thiết để che lấp đi phần nào sự gượng gạo ẩn sâu trong tôi. Với Ngọc, có khi nào cô ấy cũng có chung cảm giác như vậy không…

Chiều muộn thứ 7, tôi lại lang thang trong quầy bánh gần nhà như 1 thói quen không cũ, cũng chẳng mới.
– Anh lại đến ạ!!! Vẫn là 2 loại bánh này phải không anh, hì – cô bé nhân viên nói nói cười cười.
– Em nhớ anh là ai hay sao mà biết anh chọn 2 loại này???
– Em nhận ra mà, trước đây anh vẫn hay mua bánh ở đây mà. Dạo này thì tuần nào cũng mua, mà toàn đi vào cuối tuần nên em mới để ý thôi.
– Chết thật, bán hàng mà cứ tinh ý như em thì khách nào bỏ được chứ, hề. Nhưng mà hôm nay anh lại muốn mua loại khác…
– “Ring… ring… ” – đang đắn đo chọn bánh thì đt tôi reo… từ 1 số lạ gọi tới…
– Alo!!!
– Tuấn à!!!
– Vâng… xin hỏi ai vậy ạ?
– Anh Trường đây, chú chưa lưu số anh à?
– À… a.Trường ạ… Em có lưu rồi nhưng trên màn hình nó không hiện tên nên em không biết. – sự thực thì cái lần Trường mang bánh sang phòng tôi, xin số rồi nháy máy. Tôi vì không mấy lưu tâm nên cứ để đó, lâu dần thành quên, nhật ký cuộc gọi cũng trôi mất nên trong danh bạ hiện tại không hề có số của Trường.

– Đt gì lạ nhỉ!!!
– Nokia anh ạ… Vậy anh gọi em có việc gì không ạ?
– À ừ… Có chuyện thì mới gọi chứ… À mà vết thương hôm nọ… Giờ đỡ rồi chứ!!!
– À vâng… hôm đó nó chỉ sượt qua thôi nên cũng không nghiêm trọng lắm. Cũng may nhờ anh nhẹ tay…
– Ừ, hôm nay anh gọi chủ yếu cũng là vì chuyện đó…
– Vâng, em vẫn nghe đây ạ!!!
– Trước tiên, anh chân thành xin lỗi chú vì chuyện tối hôm đó. Tất nhiên xin lỗi qua đt thế này là điều ít khi anh làm, vì vậy anh muốn có 1 cuộc hẹn để mình nói chuyện trực tiếp. Sáng mai CN nếu chú không bận thì mình gặp nhau được chứ!!!
– Sáng mai ạ… Vâng sáng mai em đi được ạ.
– Ừm, vậy 9h sáng mai anh đợi chú ở quán xxx nhé.
– Vâng.
– Ừm, chào chú!!!
– Vâng, chào anh.
– “Đíu mẹ, sáng mai đang định ngủ nướng thì lại vướng thằng cha này!!!”
– Anh ơi, chọn loại nào đây anh, hay là để em chọn giúp nhé, hì hì. – tiếng nói cười tươi tắn của cô bé nhân viên kéo tôi trở về với không gian quầy bánh.
– À ừ, xem thử giúp anh, ngoài 2 loại anh hay mua thì có loại nào dễ ăn, ăn ngon hay không.
– Anh mua cho nhà hay là mua cho… bạn gái ạ? – cô bé nv nhìn tôi cười ý vị.
– Ờ… chậc… Mua cho bạn gái, bạn gái thôi em ạ. Mà cái này có liên quan gì đến việc chọn bánh không?
– Có liên quan tí xíu thôi anh ạ, thực ra em muốn hỏi để xem anh đã có người yêu chưa ấy mà, hì hì hì.
– “Hoá ra là bị em nó troll, náo thật!!!” – Có hay chưa thì cũng có để làm gì đâu em, mà thôi tư vấn nhanh giúp anh đi. Mua bánh mà ăn cơm muộn thì sao mà ăn tráng miệng được!!!

– Sắp xong chưa??? – tôi giục giã Ngọc trong bữa cơm chiều.
– Đợi chút xíu nữa, xong ngay rồi đây…
– Lề mề quá, đấy là tôi còn phụ cho phần lớn đấy nhé. Để cô tự làm 1m thì chắc đến tối cũng chưa có cơm để ăn.
– Lèm bèm cái gì đấy, có người nấu cho dâng tận miệng còn đòi hỏi gì nữa. Anh giờ cũng biết hách dịch quá nhỉ. Giỏi thật đấy!!! – Ngọc huơ huơ cái muỗng inox, lườm lườm rồi căn vặn tôi như trẻ con.
– Xụ xụ!!! Chà chà, cũng thơm ra phết nhở, xem ra món mực xào hôm nay cô làm khá đấy!!! – tôi hít hà đĩa mực xào, biểu hiện thèm thuồng xen lẫn khích lệ.
– Khỏi nịnh đầm, dọn đồ ra giúp tôi đi… Đi rửa mặt cái đã, nóng quá!!! – Ngọc nói rồi ngửa cổ uống nước.
– “Mẹ kiếp, áo với sống thế kia thì ăn uống éo gì nữa… ” – tôi nhìn phần mồ hôi láng bóng chảy từ chiếc cổ cao thon xuống tới khuôn ngực, lòng cũng thầm thấy “nóng” theo câu nói của Ngọc.
– Anh… – cô nàng dường như cũng đã phát hiện ra vẻ kỳ dị trong ánh mắt của tôi
– Hả…
– Chít này!!! Cái đồ dê non kia!!!
– “Bộp!!!” – Áiiii…!!! – nguyên 1 cái gáo múc nước đập chát lên đỉnh đầu tôi… 1 món khai vị không tồi cho bữa cơm tối hôm nay :D :D

– Thế nào??? – tôi chăm chú nhìn Ngọc, cái miệng nhịp lên nhịp xuống ngon lành.
– Thì cũng ngon mà…
– Ngon thế nào mới được chứ?
– Thì ngon là ngon chứ còn ngon thế nào nữa…
– So với 2 loại vẫn hay ăn ấy!!!
– Cũng ngon… Nhưng mà vị hạnh nhân này, có vẻ hơi thua 1 chút xíu…
– Thế à, vậy lần sau không mua nữa.
– Không sao, chỉ thua chút xíu thôi nhưng mà ăn vẫn ngon… Sao vậy, sao cứ nhìn tôi hoài vậy???
– Thích thì nhìn thôi… cấm à!!! – chứ thực ra nhìn là vì cái miệng xinh xắn của Ngọc.
– Vậy thì cứ ngồi đấy mà nhìn tiếp đi, bánh để tôi choén, hê hê.
– Hê, dạo này cũng “mọi Đầm” phết nhở. Tưởng cáu như mọi khi.
– Với anh cứ phải đưa đẩy theo cho anh chán thì thôi. Sao nào, không làm được gì tôi nữa nên ấm ức à!!! – Ngọc vừa ăn bánh vừa nhìn tôi đắc chí.
– Thì cứ cho là thế đi, con người tôi vốn rộng lượng, không ham chấp nhặt.
– Úi chùi, tôi có nghe nhầm không vậy!!!
– Không nhầm đâu, nó thật như vị ngọt của chiếc bánh này nè… Nè… – tôi nói rồi quệt 1 miếng kem to bôi lên mũi Ngọc.
– AAaa… Đánh chít anh giờ, đồ to gan kia… – Ngọc theo thế đứng dậy cầm lấy đĩa bánh tạo thành đà hướng về phía tôi.
– Cô dám ném không… – tôi nhìn Ngọc cười khích tướng.
– Anh thách tôi!!!
– Thách đấy, có dám thì ném thử xem… – tôi đưa tay chỉ chỉ vào má, vẻ cười cợt.
– Hứ, chả tội gì!!! – Ngọc quay ngoắt, đặt lại đĩa bánh xuống rồi ngồi ăn ngon lành như cũ.
– Hà hà, được được. Không hổ thẹn… sống chung với tôi có khác.
– Cái gì “sống chung” với anh… Đừng có mà loạn ngôn!!! – Ngọc lườm xéo tôi.
– Giờ bản lĩnh mặt dày cũng khá lên rồi đó, phải là trước đây thì cái đĩa bánh kia chắc không còn nữa rồi!!! – tôi nhìn Ngọc cười thích thú.
– Thôi đi, nào ai dám tranh “đặc tính” mặt dày với anh chứ. Đã mặt dày lại còn toen hoẻn… Trông kìa, sao mà đáng ghét thế không biết nữa!!! – Ngọc nhăn mặt chu môi, tỏ vẻ ngao ngán trước bộ mặt nhơn nhơn tự mãn của tôi.
– Cứ chê đi, đến lúc tôi chuyển đi rồi lại có người nhớ cho xem, hê… – câu nói thuận miệng trôi khỏi đầu lưỡi mới thấy là mình đã lỡ lời.
– … Ừm… có thể là tôi sẽ nhớ thật đấy… Nhất là khuôn mặt đê tiện và bản tính xấu xa của anh… Đúng quá phải không nào… Hì hì hì. – Ngọc không nhìn tôi, đuôi mắt nheo lên vì cười.
– Ừm… nhớ được chừng ấy cũng đủ lắm rồi… – tôi mỉm cười với Ngọc… lại 1 lần nữa tôi tự dối lòng mình.

Danh sách chương (139 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139