Sóng gió cuộc đời

Phần 52
Phần 52

3h sáng…

– “Roẹt… roẹt.. ”

Bàn tay vô thức chỉnh remote, màn hình tv chớp chới liên tục nhảy qua từng kênh sóng… Cô nàng “phục vụ” đã rời đi được vài phút sau màn mây mưa bóc bánh trả tiền. Giải quyết xong nhu cầu sinh lý, cơ thể tôi thả lỏng trên tấm ga giường kéo theo cõi lòng trùng xuống sau những biến cố đột ngột vừa xảy ra.

– “Ầm ầm… Ào.. Ào… ”

Cơn mưa rào mùa hạ xối xả như trút nước, cô đơn trong căn phòng lạ, trống trải. Cảm thấy tinh thần mình nặng trĩu như tấm chăn bông thấm đẫm nước… Mới cách đây có 1 ngày thôi, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường… Vậy mà hiện tại, tất cả cái đã trượt khỏi cái quỹ đạo vốn có của nó… Buông thả từng làn khói thuốc lững lờ che dấu bớt đi những ám ảnh quẩn quanh trong đầu óc. 1 đêm trôi qua với những mệt nhoài vì tình dục, nhọc nhằn vì suy nghĩ vẫn không thể giúp tôi chợp mắt… 1 đêm dài thức trắng…

Ngày hôm sau, việc đầu tiên mà tôi nghĩ đến là tìm cho mình 1 nơi ở mới. Vốn đang là thời gian cận năm học nên việc tìm trọ cũng không quá khó khăn.

– Dọn về luôn chứ không cần đặt cọc à. Vậy cháu nộp trước cho cô 3 tháng tiền nhà là được rồi.

Vòng vèo, lùng sục chỉ trong 1 buổi sáng, tôi quyết định dọn về trọ ở khu phố Vũ Ngọc Phan. Phòng mới sạch đẹp, thoáng thỉnh và riêng tư vì khu nhà này được thiết kế theo kiểu nhà nghỉ. Giá thuê cũng vì vậy mà cao và xa trường hơn so với khu trọ cũ… Dọn dẹp mọi thứ xong xuôi đến quá trưa (gọi là dọn dẹp chứ thực chất chỉ lại kê lại hướng giường cho hợp lý, quét dọn và lau chùi phòng ốc 1 lượt rồi mua sắm thêm vài vật dụng cần thiết cho việc ăn ở, sinh hoạt) cũng là lúc cái bụng éo eo biểu tình đòi lương thực. Khu phố mới nên vẫn còn đôi chút lạ lẫm cần khám phá, các văn phòng, công ty nằm rải rác nằm xung quanh nên quán cơm, hàng ăn ở đây không hề thiếu… Vừa đi vừa chọn, bước chân vô tình dẫn tôi ra con đường Láng Hạ. Trong lòng thoáng qua cái xuýt xoa của con bé Ly hồi nào khen nức nở món bánh ngọt mà tôi mua tặng My. 1 cảm giác ngòn ngọt, thèm thèm dâng lên nơi đầu lưỡi…

– Kính chào quý khách!!!

Vẫn là tiếng chào mời đon đả từ em lễ tân, vẫn cái không gian sáng sủa, sạch sẽ thoang thoảng mùi hương liệu. Khách hàng qua lại trước quầy chọn bánh, đủ mọi thành phần từ gia đình, bạn bè, cho tới những đôi lứa yêu nhau… Mọi thứ vẫn y nguyên giống như lần đầu tiên tôi bước chân vào nơi này cách đây gần 1 năm vậy. Duy chỉ có điều… không còn thấy bóng dáng “cục nợ tiền kiếp” ngày xưa đâu nữa . Không hiểu sao nhưng trong hoàn cảnh này, tôi lại thấy có chút gì đó vui vui khi nghĩ về “cục nợ” ấy. Cuộc sống quả là buồn cười và quái dị, khi có khi không, gặp nhau thường hay xung khắc mà chẳng hiểu sao lúc này tôi lại nảy sinh ý muốn được gặp và đấu võ mồm vs nhân vật ấy.

– “Tít… tít… ” – … Gọi gì tôi đấy!!! – vẫn cái chất giọng chuẩn girl Hà Thành nhưng nhát gừng và tự kiêu của Ngọc.

– Lâu không gặp nên gọi hỏi thăm thôi. Cô ăn trưa chưa?

– Chưa!!! Sao, muốn mời tôi à?

– Đang ở hàng bánh gần nhà cô đây, khuyến mãi mua 1 tặng 1. Giờ thừa 1 cái mà vẫn chưa tìm ra cách giải quyết!!!

– Ăn hết đi.

– To lắm, tôi mang qua cô nhé.

– Tôi giống đứa đi ăn thừa lắm à???

– Bánh còn nguyên mà.

– Thôi, khỏi. Mời mọc vậy thì ai thèm ăn, thôi nhé!!!

– Tôi mang lên cho Pop-bi giải quyết nhé.

– Anh giống bọn nó hay sao mà kêu bọn nó ăn đồ giống anh. Thôi nhé, cúp máy đây… – “Bíp… bíp… bíp”

Bựa thật… Nhưng tôi lại thấy vui vì điều đó… Màu nắng chói chang giữa trưa chiếu rọi khi tôi bước ra khỏi hàng bánh… Hajzzz, đã ủ dột suốt cả ngày hôm qua tới giờ rồi… Cuộc sống đúng là tổng hợp của nhiều màu sắc đan xen lẫn lộn, có màu nóng màu lạnh, màu tươi màu trầm… màu vui và màu buồn… Cái xám xịt của trận mưa đêm qua cần 1 chút cam vàng oi ả trong ngày nắng hạ để trung hòa lấy nó…

– Tọp tẹp… Vị này cũng được nhưng tôi thích socola đắng thêm 1 chút nữa như cái bánh kia. – Ngọc liếm quanh 1 vòng miệng thìa rồi đánh giá 2 chiếc bánh tôi mua khi nãy. Tất nhiên là 2 loại khác nhau chứ không phải như những gì tôi trêu cô nàng.

– Sành nhỉ… Sao nãy chê mà!!!

– Ai bảo anh mang lên đây. Tôi thấy anh đáng thương quá nên mới ăn làm phúc thôi… Tẹp…

– “Roẹt… ” – tôi bật lửa đốt thuốc.

– Gớm quá, đang ăn…

– … – tôi không nói gì, tự tiện bước ra ngoài ban công. Đường phố từ trên cao nhìn xuống như những tổ hợp vi mạch đang hoạt động. Phía không xa tòa nhà Keangnam vẫn tiếp tục những công đoạn xây dựng dở dang của nó. Còn tôi lúc này… lại đang chán chường nhả từng mảng khói lững lờ trôi vào không trung… cảm thấy bản thân thật vô dụng giữa cuộc đời này nếu cứ tiếp tục để nỗi buồn và sự uất hận cản trở cuộc sống của mình. Cuộc đời có vô vàn những vấp ngã và nỗi đau, nó là chướng ngại nhưng cũng chính là bàn đạp giúp những người có thể vượt qua nó củng cố lại chính bản thân mình. Tôi đã từng phải chịu đựng nỗi đau khổ tột cùng, đã thừa nhận mình sai lầm vì oán trách nỗi đau ấy mà tự chối bỏ phần lớn quãng đời thiếu niên. Trải qua biến cố lần này với Xuân, tôi hiểu mình phải đóng băng những cảm xúc liên quan đó lại. Chấp nhận để tình bạn ấy “ngủ đông” một thời gian, chờ cơ hội hàn gắn những gì đã vỡ vào 1 thời điểm thích hợp nào đó.

– Hajzzz…

– Sao thở dài vậy???

– … – tôi hít 1 hơi cuối cùng rồi dập tắt điếu thuốc vẫn còn đương 1 nửa.

– Uống chút rượu nhé!!!

– Ừm… Whisky??? Vừa ăn bánh mà lại mời tôi uống loại này sao??? – tôi khịt mũi khi thấy Ngọc mang ra 1 chai Macallan.

– Rượu này uống lúc buồn là hợp nhất, thấm nhanh lắm.

– Buồn!!!… Cô đang buồn chuyện gì à? – tôi vội phủ đầu khi nhận ra vẻ tinh ý trong câu nói của Ngọc.

– Uống đi rồi nói sau, cụng ly nào.

– “Keng… ” – tôi nhún vai tỏ vẻ không hiểu nhưng cũng làm 1 hơi đi nguyên ly.

– Hà… rượu đắt có khác, uống trôi cả lưỡi.

– Anh cũng biết tranh thủ nhỉ.

– Chứ sao nữa, vào bar, club toàn rượu giả. Mấy khi được uống rượu xịn, lại free thế này, hê hê.

– Có phân biệt được thật – giả hay không mà nói chắc thế!!!

– Nhìn người ra vật thôi, tủ rượu của cô thế kia, nếu có giả… chắc cũng trừ chai này ra… Coi nào… hennessy, jack daniels, chivas… ballantines này… Ố ồ…

– Hừm, đang uống rượu hay là soi rượu vậy. Vật thì có tiền là mua được thôi, còn người như thế nào… khó mà đoán biết được.

– … Phải rồi, khó mà đoán biết được!!!

– Anh đang gặp chuyện gì phải không???

– Chuyện gì là chuyện gì???

– Không muốn nói thì thôi, coi như tôi chưa hỏi gì cả.

– Cô sống 1 mình thế này, không thấy buồn à???

– Sao lại buồn, tôi thích sống như vậy mà.

– Hầy, thú thực là còn nhiều điều về cô mà tôi muốn hỏi lắm. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy việc này cũng không cần thiết, có lẽ đúng như cô nói đấy. Thỉnh thoảng gặp nhau, ăn uống, nói chuyện, tán phét cũng vui. Cảm thấy tự nhiên và tự do.

– Anh cảm thấy như vậy mỗi khi gặp tôi à??? – Ngọc bỏ dở ly rượu rồi nhìn tôi.

– … (Gật gật)… Chính xác là như vậy, không biết nhiều về nhau, thoải mái nói chuyện, tán tếu, khích bác nhau mà không cần phải e dè điều gì. Hê, mqh này khó có thể gọi là xã giao hay bạn bè được.

– Vậy cứ coi như 1 dạng “duyên nợ tiền kiếp” đi. Tôi thấy giống vậy lắm, haha.

– Cô cũng nghĩ giống tôi quá nhỉ. Tôi vẫn luôn nghĩ cô là “món nợ” tôi chưa kịp thanh toán từ 1 kiếp trước nào đó, hê hê.

– Mặt toen hoẻn như anh chắc mấy kiếp trước chuyên đi ăn trực, nằm nhờ rồi. Nợ là phải.

– Vậy chắc phải “ăn” được từ cô 1 “món” hời lắm lắm nên kiếp này mới như vậy, hehe.

– Haha, miệng nói khẩu chứng, nói ra mồm vậy coi chừng tôi theo anh suốt đời đó.

– Vô tư đi, theo ai chứ theo tôi thì cô được nhai khố rách cả đời chắc luôn, haha.

– Khố rách nhường anh, tôi chỉ bòn xương bòn tủy anh thôi.

– Thôi thôi, nghe ghê quá… Gần 1h trưa rồi, thôi tôi về đây.

– … Ừm… À mà này!!!

– Sao!!!

– Để tôi đưa anh xuống…

– Động đất à!!! Sao hôm nay đổi nết vậy.

– Tiện đường đi mua… Kotex… được chưa!!!

– … OH… fuck… Thôi đi.

Lần hiếm hoi được đi thang máy trong cái tòa chung cư cao cấp này nhưng tôi lại cảm thấy nó… lâu hơn những lần chạy thang bộ khác. Chẳng hiểu vì lý do gì nhưng từ lúc vào thang máy đến giờ Ngọc bỗng trở nên im lặng khác thường. Làm tôi cũng thấy đôi chút lạ lẫm vì chưa từng trải qua cái không khí này mỗi khi tiếp xúc với Ngọc.

– … Nào… nói thì nói đi, làm cái gì vậy!!! – Ngọc gắt gỏng khi bị tôi khều khều liên tục vào vai.

– Cuối cùng cũng chịu mở mồm.

– Là sao???

– Tự dưng thấy cô im im, khác hẳn bình thường thôi.

– Xùy, tưởng gì, lắm chuyện. Mà này…

– … Ừm…

– Tối qua nhà tôi nấu ăn tiếp nhé.

– Không!!!

– Gì… qua đi, tối tôi mua nhiều đồ ngon lắm.

– Dính vụ lần trước là tôi tởn rồi, toàn phải hầu.

– Coi như anh làm 1 bữa vì tôi đi. – Ngọc năn nỉ, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô nàng tỏ thái độ như vậy với 1 người nào đó.

– Tặng tôi 1 bữa tiệc chia tay nhé!!!

– Chia tay??? Chia tay cái gì… Cô sắp chết à???

– Này thì chết này… – Á á, cô bị làm sao vậy!!! – lần này thì cô nàng chẳng còn nể nang gì nữa, nện thẳng gót giày nhọn vào giữa mu chân tôi, đau đến thấu xương.

– Không nói nhiều nữa, chiều tối qua tôi làm bữa chia tay. Tuần tới là tôi sang Úc rồi, không còn ở đây để đánh anh như thế này nữa đâu.

– Hả?? Đi Úc???

– Chiều nhớ qua sớm nhé!!! – Ngọc nhắc lại khi cửa thang máy đã mở ra nơi tầng hầm.

Danh sách chương (139 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139