Hý hửng mở cở trong bụng với cái viễn cảnh sắp được con bé xinh xắn nhất lớp (có khi còn nhất khoa nữa) “đền bù” hậu quả. Ngày hôm sau tôi vác “quả tay” hầm hố lù lù đi vào lớp, cố gắng đi thật chậm và dệnh dạng để con bé Hằng nó nhìn thấy mà “xót”. Cơ mà đúng thật đời éo như là mơ khi chả thấy bóng dáng “nàng” đâu cả, thay vào đó là tiếng xì xầm, bàn tán, tò mò của một tụi cả trai lẫn gái mà tôi chưa kịp thân.
– Phong, Kiên: Tay chân làm sao thế kia? Sao, gẫy à?
– Tôi: Gãy đâu, bó bột chơi chơi cho đỡ ngứa, hề hề.
– Hùng: Bị làm sao thế? Ngã xe hay đánh nhau?
– Tôi: Ngã xe vì ngắm gái, sau bị thằng bồ nó táng, okie!!!
– Định mệnh ông, hỏi thì trả lời cho tử tế
– Xuân: Nó đi ngu nên bị xòe thôi, thôi thầy vào rồi kìa.
Học cái môn Triết “văn tiệt” này đúng là khó ưa kinh khủng, chả hiểu các bố đi làm ai cũng kêu sau này cần. Mà hiện tại học thì thấy chán mớ đời, cứ như nhồi đá vào sọ. Ngẫm vào tại nguồn: tại nguồn:
“1.2.3.zô… 2.3.nốc… “. Tại một quán nhậu gần đó, một cái bàn to với 5 thằng choai choai quây một con bé xinh xắn ngồi giữa.
– Phong: Hằng uống tốt phết đấy nhở.
– Hằng: Bia mà, rượu mình mới sợ, bia này ngọt uống ngon
– Xuân: Không ngờ là Hằng không biết mình và thằng Tuấn học cùng lớp đấy.
– Hằng: (Đang cắn dở miếng nem, nhìn như Jav) – Ừ, không biết mà, nên lúc sáng tớ mới phải tìm xe Tuấn ở bãi xe. Mà tìm mãi không thấy nên mới vào muộn. May lúc về chạy ra sớm mới “đón lõng” được Tuấn
– Tôi: Nhìn thích chí nhỉ, đâm người ta phế xong đi ăn mừng, vụ này lời to roài
– Hahaha, bọn tao thấy béo lắm Tuấn ạ, haha – mấy thằng bạn xoáy đểu tôi.
– Hằng: Hì, mình biết lỗi rồi mà… Tuấn còn đòi bồi thường gì nữa không? (mặt hớn hở chắc đang nghĩ tôi sẽ vì sĩ gái mà bỏ qua).
– Tôi: Qua đón mình đi học đến khi nào tháo bột thì thôi
– Xuân, Phong, Hùng, Kiên: W.T.F???
– Hằng: Hơ… rồi… okie, ghi địa chỉ cho mình đi.