Sóng gió cuộc đời

Phần 18
Phần 18

Sáng thứ 3, mọi thứ gần như lại trở về đúng với quỹ đạo vốn có của nó. Hằng như thường lệ vẫn đến “đón” tôi đi học, có khác 1 chút vì lần này tôi là người cầm lái. Mặc cho những tia nhìn khó hiểu xen lẫn tức tối của tay Đạt ở bãi gửi xe. Bạn bè đưa đón nhau đi học là chuyện bình thường, ai biểu tán ngu thì ráng chịu

– “Brừm.. Brừm.. Bụp…Bụp… ” – Chiếc xế nổ pkl lướt ngang qua, gầm gừ giữa 1 khoảng sân trường đang tập trung nhiều ánh mắt hiếu kỳ, tò mò nơi tiếng động mà nó phát ra. Điều khiển chiếc xe là 1 nam thanh niên khá chất chơi với vẻ “họa sĩ” hiện diện khắp trên cơ thể. Nhưng thu hút hơn lại là nhân vật thứ 2 ngồi sau yên xe. 1 chân dài xinh đẹp đang từ từ bước xuống, không nói lời nào với gã “họa sĩ” mà tự tiện rời đi luôn. Đó không phải là ai khác mà chính là Trà, còn gã “họa sĩ” kia đương nhiên cũng chính là kẻ mà tôi đã chạm mặt cách đây hơn 1 tuần trong bệnh viện. Như hữu duyên không mong muốn, thanh niên xăm trổ sau khi lừ mắt nhìn theo sau bóng lưng Trà thì ánh mắt vô tình dừng tại nơi tôi và cánh tay bó bột. 1 cái nhìn hằm hè, thù địch, không chút thiện cảm khi hắn ta như chợt hiểu ra 1 điều gì đó. Gã nhìn tôi cười khẩy rồi tiếp tục vê côn ầm ĩ cho chiếc xe lao vút đi giữa dòng người đông đúc đang tập trung tại sân trường.

– Người yêu cái Trà mà mày kể với tao đấy hả?

– Chắc thế, lần trước tao thấy 1 lần ở viện rồi.

– Nhìn như thằng ngáo đá, con Trà yêu đương cũng linh tinh nhở.

Cả buổi học trôi qua không có ấn tượng gì đặc biệt ngoài việc tôi bị gọi đích danh để trả lời 1 vấn đề liên quan trong bài giảng. May mà tôi thường thu âm các bài giảng trên lớp rồi về nhà nghe lại nên cũng hiểu sơ qua vài cái bản chất để có thể trả lời chống cháy. Hết giờ giải tán, Thảo trưởng lại thậm thụt họp tụi con zai ở lại để bàn chương trình kế hoạch lần chót cho buổi chúc gái ngày mai. Tôi và Xuân chóa vì trọ tương đối gần trường nên được phân công nhiệm vụ “tháp tùng” Thảo trưởng đi lấy hoa ngay trong đêm nay tại chợ hoa đêm Quảng Bá.

– Lấy xe nhanh lên anh đợi!!!

Tôi đại lãn ra lệnh khi Xuân chóa lon ton vào bãi xe. Thong thả bước dần ra cổng trường, đưa mắt lơ đễnh ngắm gái thì tôi phát hiện thấy Trà đang đứng ở điểm dừng xe Bus. Đứng đấy làm gì nhỉ, chờ xe bus à??? Cơ mà ban sáng còn đi với thằng cha “họa sĩ” kia mà. Mà nhìn thái độ của 2 người lúc chia tay xem ra vẫn đang có chuyện hục hặc với nhau. Cũng chẳng rõ cái chuyện ấy nó có còn liên quan đến mình nữa hay không.

– Nhanh mày ơi, xong tao mượn xe đi có chút việc nhé!!!

Không để Xuân chóa kịp tọc mạch, vừa về đến nhà là tôi trấn luôn chiếc xe và cả cái mũ hôi rình trên đầu nó. Tất tả quay ngược lại phóng vội về phía điểm dừng bus trước cổng trường… Éo thấy đâu cả, mẹ rõ ràng chỉ mới cách đây có gần chục phút… Ờ, mà chục phút thì cũng đủ để người ta bắt xe về rồi, hajzzz… Uể oải vòng xe chạy về nhà… chợt thấy dáng ai như… chính thị rồi, là Trà kia mà. Đang chờ mua cái gì đó thì phải, hình như là mua bánh mỳ…

– Trà ơi!!!

– … Oh… Tuấn à!!!

– Vẫn chưa về hả Trà?

– … Uhm… chiều mình ở lại thư viện để học. Tuấn đi đâu vậy?

– Ờ… mình đi chợ thôi… Chưa mua được à, vậy qua ăn cơm với mình và Xuân luôn đi.

– Thôi, mình mua cái này rồi…

– Trà cứ tránh mình mãi vậy. Coi như là mình cám ơn chỗ thuốc hôm qua thôi mà.

– …

– Đi, đi chợ với mình luôn!!!

Tôi được đà kéo tay Trà lên xe mặc cô nàng nhăn nhó vì miễn cưỡng. Vẻ phụng phịu hiện trên khuôn mặt xinh đẹp, sắc xảo trông thật đáng yêu. Không rõ là sống trong 1 gia đình có điều kiện như vậy thì Trà có được nuông chiều nhiều không mà tôi thấy cô nàng khá tháo vát và khéo léo trong việc đi chợ, mua bán. Chọn cái gì, mua thứ gì cũng lượm lặt rồi mặc cả đâu ra đấy. Nhìn đôi tay thon dài cứ thoăn thoắt, chiếc miệng cong xinh thánh thót. Hình ảnh đảm đang, quan tâm của Trà nhiều lúc làm cho tôi nhớ tới mẹ của mình. Đều là những người phụ nữ xinh đẹp và tháo vát, nhưng số phận của mẹ tôi lại vất vả và bất hạnh. Thầm hy vọng điều may mắn sẽ đến với Trà, mong rằng những cô gái tốt như vậy sẽ luôn được hạnh phúc…

– Cơm ngon quá mày ơi, có bàn tay phụ nữ có khác… Sụp… Tẹp – Xuân chóa vừa nhồm nhoàm nhai vừa khen nức nở mấy món ăn mà Trà chế biến.

– Hì, thế thì ăn nhiều vào!!! – Trà cười vui vẻ.

– … SỤP… Thảo nào mà lúc nãy nó cứ cuống lên như ma đuổi vậy… Tưởng đi đâu hóa ra là đi tìm Trà, hè hè thằng này khôn.

Đờ ma mờ thằng tham ăn, đớp thì cứ việc đớp cho xong đi, nó còn quay ra xiên xẹo, bóc mẽ tôi ngay giữa mâm cơm. Trà nhìn tôi chân chân nhưng không nói gì. Trong khi tôi thì chỉ biết cắm cúi và vội bát cơm ngon lành cho trôi theo luôn cục tức đang nằm sẵn nơi cuống họng.

– Đúng là mặt toen hoẻn!!!

Trà tỉnh bơ buông thõng 1 câu không đầu không cuối nhưng đủ lực để tôi phải uất nghẹn. Bực thật, nhằn xương đã kém lại cứ đòi mua cá, và vội quá xém hóc…

– “Ring… Ring… ” – Đt của Trà đổ chuông, đây đã là cuộc gọi lần thứ 6 rồi. Không hiểu là số của ai mà Trà chỉ nhìn màn hình rồi tắt máy luôn.

– Sao Trà không nghe máy đi, nhỡ có việc gì thì sao – Xuân chóa hỏi dò thay tôi.

– Không có việc gì đâu… Để mình bổ dưa luôn nhé…

Kết thúc bữa cơm ngon lành hiếm hoi trong tháng, Trà định rửa bát nhưng tôi và Xuân chóa ngăn lại. Xuân chóa biết điều cun cút đi dọn dẹp – những việc mà từ ngày tôi bó bột đến giờ thì nó đã rất tự giác. Chỉ còn lại tôi và Trà trong căn phòng trọ, màn hình vi tính đang phát cờ nhíp hát hò của Lệ Quên. Chị này công nhận hát hay thật, bảo sao Trà lại thích.

– Hì, cơm Trà làm ngon quá!!!

– … Sao nãy bảo với mình là vô tình gặp khi đi chợ?

– … Ờ… thì… vội đi chợ nên… lúc đi thì gặp Trà… Đúng rồi còn gì nữa…

– Nói dối đã không biết đường nói dối, lại còn không biết ngượng nữa chứ… Đi chợ thế sao lúc học về tiện đường không đi luôn đi… Lại còn mang theo cả 2 mũ làm gì???

– … Ơ…!!!

– Đúng là đồ toen hoẻn!!!

– … Hì…

Tôi không nói thêm được gì nữa vì cô nàng này đầu óc nhanh nhạy và miệng lưỡi sắc xảo quá. Đành biết điều im re ngồi nghe nhạc cho qua thời thần. Được 1 lúc thì…

– Sao ngồi im vậy? – Trà cất tiếng hỏi phá vỡ sự im lặng.

– Hát nghe phê nên mải ngồi nghe thôi, hề.

– Cho mình xem cái đầu nào…

– Có gì mà xem… Ơ… – Chưa nói hết câu thì Trà đã xấn đến, đưa tay lên bới mảnh băng trên đầu tôi mà xem vết thương.

– Lành rồi, cơ mà thành đầu hói, hehe

– Hói gái mới thích, hê hê

– Trông phát kinh… vừa hói vừa lởm chởm … Thôi, Trà về đây, cũng muộn rồi.

– Sao bảo qua thư viện học mà?

– Hết hứng rồi, giờ lại muốn về… Xuân ơi, mình về nhé!!!

Tiễn Trà ra tận ngõ mà 2 đứa cũng chỉ trao đổi được với nhau vài ba câu chào đáp lễ. Thế éo nào mà sao mình lại cứ lắp bắp vậy mỗi khi đối diện vs Trà nhỉ???

– “Brừm… Brừm…” – 1 chiếc pkl bất ngờ chạy xồ qua đầu ngõ và dừng lại trước mặt tôi… Chủ xe không ai khác… chính là gã thanh niên “họa sĩ” chất chơi mà tôi đã 2 lần chạm mặt…

Danh sách chương (139 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139