Sói săn mồi - Quyển 3 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 87
Phần 87

“Haha… Sử lão huynh có nhà không?”

Đột nhiên một đoàn người xông vào võ đường làm hai cha con Sử Nhậm Hoành chấn kinh, lão nhanh chóng nhận ra kẻ đến là Tống gia gia chủ Tống Phùng Sơn. Tống gia cùng Sử gia đều là dựa vào võ đường để kiếm cơm.

“Tống lão đệ, có chuyện gì mà lại mang nhiều người đến đây như vậy?” Sử Nhậm Hoành bình tĩnh nói.

“Gần đầy giang hồ đầy biến động nên lão đệ thật lo lắng cho nên có tập hợp vài vị huynh đệ tuần tra một vòng, võ đường của lão huynh vẫn ổn chứ?” Tống Phùng Sơn cười đáp.

“Ổn, đương nhiên là ổn, được các vị bằng hữu quan tâm đến thật làm lão phu cảm động không biết làm sao để báo đáp?” Sử Nhâm Hoành chắp tay nói.

“Haha… Ổn thì tốt rồi, kỳ thật lão đệ đột ngột đến đây ngoài chuyện thăm hỏi lão huynh còn là vì muốn bái kiến một đại nhân vật, không biết lão huynh có thể thành toàn để chúng ta diện kiến đại nhân?” Tống Phùng Sơn hai mắt híp lại nói.

“Đại nhân vật? Lão đệ là có chút nhầm lẫn, Sử gia nào có đâu đại nhân vật nào để các vị bằng hữu đây phải đích thân tới bái phỏng.” Sử Nhậm Hoành giật mình nói, mồ hôi lạnh đã ứa ra ướt đẫm gáy lão.

“Hahaha, Sử lão huynh mới đó mà đã quên rồi, hai ngày trước Sử Nhậm Thông con trai lão huynh có mua một bộ chăn ga gối nệm thượng hạng không biết là dành cho ai nha?” Tống Phùng Sơn cười lạnh.

“Ra là chuyện này, đồ đạc trong nhà có chút cũ kỹ nên Thông nhi có mua một bộ mới để thay, lão đệ cũng quá đi nghi rồi.” Sử Nhậm Hoành cười nói.

“Ồ… theo ta được biết thì Sử gia vừa thay chăn ga gối nệm vào đầu năm nay và là thay hàng loạt nên lão huynh lời nói có chút không thật đó.” Tống Phùng Sơn dây dưa không tha.

“Ai dà, nói ra thì có chút xấu hổ… chẳng qua lão huynh gần đây có chút phóng túng… đàn ông mà các vị bằng hữu cũng biết đó… muốn một thời gian nữa mới công bố nhưng các vị hôm nay đường đột đến đây nên sẵn dịp lão huynh cũng muốn cáo tri là ta Sử Nhậm Hoành sắp sửa cưới thêm vợ lẽ, mong các vị ngày đó nể mặt lão phu đến uống chén rượu mừng, bộ chăn ga mới chính là cho vợ sắp cưới của lão phu như vậy đã đủ để Tống lão đệ hài lòng?”

Sử Nhâm Hoành bối rối nói, gương mặt có chút đỏ vì xấu hổ, phải nói kỹ năng biểu diễn của lão còn hơn cả diễn viên hạng A.

Trong thâm tâm, Sử Nhâm Hoành đang vô cùng hối hận khi mình đã suy nghĩ quá chu toàn để rồi phái con trai đi mua một chăn ga sang trọng giúp nữ nhân kia nghỉ ngơi nhưng không ngờ việc đó tình cờ để Sử gia đứng trước nguy cơ vạn kiếp bất phục.

“Quả nhiên là Sử lão huynh miệng lưỡi lươn lẹo khiến ta buộc phải cam bái hạ phong nhưng hôm nay chúng ta đến đây không phải nghe những lời nói nhảm, giang hồ có đại nhân vật đang muốn tìm kiếm một nữ nhân tin rằng lão huynh cũng rõ ràng, hiện tại chúng ta nghi Sử gia chứa chấp một người không rõ lai lịch, mong lão huynh để chúng ta lục soát Sử gia một lần, nếu không có gì thì ta Tống Phùng Sơn sẽ là người đầu tiên quỳ xuống nhận lỗi với lão huynh.”

Tống Phùng Sơn dõng dạc nói, chỉ là một cái quỳ thôi lão có thể làm được còn nếu thật phát hiện ra Sử gia chứa chấp nữ nhân kia thì Tông gia sẽ một bước lên trời.

Sử Nhậm Hoành sắc mặt âm trầm, thân thể lão đã có chút run rẩy vì sợ hãi, lão biết tầng hầm kia thật là bí mật nhưng nêu đám sói này không nhìn thấy bộ chăn ga mới nhất định sẽ nghi ngờ, đánh nhau thì lão có ba đầu sáu tay cũng không ngăn lại được 30 tên hảo thủ trước mặt… tính đi tính lại thì đều là đường chết, Sử Nhậm Hoành đắn đo không biết làm gì.

“Sử lão huynh, cây ngay không sợ chết đứng, lão huynh sợ gì chứ?” Nhận thấy Sử Nhậm Hoành biểu lộ làm Tống Phùng Sơn càng thêm vững tin vào suy đoán của mình, lão cười lớn ép tới.

“Tống…”

“Phốc… Phốc… Phốc”.

Sử Nhậm Hoành lắp bắp đang muốn nói điều gì thì một đường kiếm đã khiến lão im bặt, ba cái đầu lâu trong đó có của Tống Phùng Sơn cứ vậy lăn long lóc dưới chân lão, ba cỗ thi thể không đầu vẫn còn đứng yên như trời trồng chứng tỏ kẻ xuất thủ tốc độ cực nhanh.

“Các ngươi là ai?”

Đám võ giả sau lưng thi thể Tống Phùng Sơn phải mất ba giây mới định hình lại được trong khủng hoảng, chúng giờ mới nhìn rõ ba hắc y nhân vừa xuất hiện, nhìn lưỡi kiếm trên tay chúng vẫn còn lóc tóc máu tươi trên lưỡi kiếm đủ hiểu kẻ vừa xuất thủ là ai.

“Giết!”

Kiếm trong tay đầu lĩnh hắc y lại vung lên, chúng không cần nhiều lời với những kẻ sắp chết, ba thân ảnh như u linh lao đến như ba mũi kiếm hiểm độc lao đến.

“Không… Phốc… Aaaaaaa… Không… Không… Tha… Phốc… Phốc…”

Chưa đầy mười hơi thở, ba mươi cỗ thi thể đã chất đầy trong Sử gia võ đường, chênh lệch về số lượng nhưng ba mươi tên võ giả bình thường chỉ như những con gà con trước ba tên hắc y tu vi đều là Cường Giả tứ cấp.

“Đại nhân, may mà ngài đến vừa kịp lúc nếu không lão phu thật không có biện pháp nào.”

Tuy chấn kinh trước tràng cảnh máu tanh trước mặt nhưng Sử Nhậm Hoành vẫn thở phào một hơi vì bí mật chưa bị bại lộ, Sử gia sau hôm nay cũng sẽ cao chạy xa bay đến một vùng trời mới. Phía sau lão Sử Nhậm Thông thì lần đầu tiên chứng kiến cảnh giết người man rợ đến như vậy nên đã sớm ôm cổ nôn ọe không ngừng.

“Phốc… Phốc…”

Vẫn là hai đường kiếm khô khốc, Sử gia hai cha con không thể tin được nhìn hai mũi kiếm xuyên qua mi tâm mình và đó cũng là hình ảnh cuối cùng trong đời chúng, thật đáng thương cho một kiếp người nhưng thế giới này rất tàn khốc, ngươi không có thực lực chỉ có thể làm con cờ cho người khác mà thôi.

“Đưa nàng đi, đốt sạch chỗ này đi.” Tên đầu lĩnh ra lệnh, ngay tức thì hai tên còn lại chia làm hai đường đi thực thi.

“Đã có tin tức gì chưa?” Trong biệt viện Đoàn gia, Ga – In lạnh lùng hỏi đám quản sự Đoàn gia trước mặt, hiện tại các thế lực trong cả nước đang ráo riết truy tìm tung tích Nancy, cứ cách vài phút đều có tin tức truyền tới.

“Vẫn chưa có tin tức thưa phu nhân… tuy nhiên gần đây tại Bắc Kinh phía bắc có xảy ra đụng độ nhỏ, một võ đường bị đốt cùng rất nhiều thi thể bên trong.” Một tên quản sự bẩm báo, tranh đấu trong giang hồ vẫn thường xuyên diễn ra.

“Chết bao nhiêu người?” Ga – In mở miệng hỏi.

“Tầm hơn ba chục người, đều là bị giết trước khi võ đường cháy.” Tên quản sự nói.

“Một võ đường nho nhỏ sao có thể hơn ba chục võ giả, mau cho người đi điều tra!” Ga – In quát.

“Vâng!” Đám quản sự lạnh run mau chóng điều động nhân thủ.

… Bắc Kinh ngoại ô trong một căn biệt thự bỏ hoang.

“Đại nhân, tại sao không giết chết nàng ta, như vậy chẳng phải đơn giản hơn nhiều sao?”

Lên tiếng là một tên hắc y nhân trong số ba tên vừa đồ sát tại Sử gia võ đường, bọn chúng sau khi phóng hỏa võ đường đã tức tốc đưa Nancy đến đây lẩn trốn.

“Không thể, chủ mẫu nói bên trong nàng ta có một luồng năng lượng đặc biệt sẽ kích phát khi nàng gặp nguy cơ tử vong, hiện tại việc chúng ta cần làm là đợi chủ mẫu thu xếp một con đường để đưa nàng qua biên giới.”

Tên đầu lĩnh âm trầm nói, với nữ nhân mà mình coi trọng dĩ nhiên Long sẽ không tiếc một đoàn ma khí bảo hộ Nancy thời khắc nguy cấp và khi đoàn ma khí này bị kích phát cũng là lúc hắn cảm giác được vị trí của nàng, có thể biết được bí mật này ắt hẳn đạo diễn màn bắt cóc này không hề đơn giản.

“Kiếp sau ba người chúng ta lại là hảo huynh đệ!” Tên hắc y nhân cuối cùng lên tiếng khiến cả ba rơi vào trầm mặc, kẻ nào cũng hiểu sau việc này mình sẽ bị diệt trừ hòng xóa bỏ mọi dấu vết, Ma Tôn là tồn tại quá sức khủng bố.

“Từ khi được chủ mẫu nhặt về thì mạng của chúng ta đã là của chủ mẫu, nhiệm vụ lần này chính là cơ hội để chúng ta báo đáp lại người… cho dù là phải chết!” Tên đầu lĩnh cắn răng nói.

“Vâng!” Hai tên hắc y nhân cúi đầu nhận mệnh, bọn chúng sẵn sàng chết vì chủ tử không một chút do dự.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138