Sói săn mồi - Quyển 3 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 17
Phần 17

Thiếu Lâm Tự…

“A di đà phật! Ma đầu đồ diệt sinh linh vô tội, các ngươi thân là phật giáo đệ tử lĩnh ngộ phật đạo từ bi hỷ xả cứu khổ cứu nạn lại dậm chân tại chỗ sợ tai bay vạ gió thật khiến ta thất vọng vô cùng!”

Trong một mật thất ở sâu trong lòng đất, một lão tăng sư hiền từ nhìn qua phía Vô Danh Thánh Tăng nói, mắt lão tăng vẫn là nhắm nghiền nhưng Vô Danh Thánh Tăng cũng không dám chậm trễ cúi đầu một cách nghiêm trang nghe lời răn dạy.

“Ma Tôn tên này dường như là tâm phúc của Thập Lục Tháp cao tầng, nếu thật xuống tay với hắn chẳng khác nào Thiếu Lâm Tự ta hoàn toàn trở mặt với chúng, đệ tử sợ là…” Vô Danh Thánh Tăng ngập ngừng nói tràn đầy bất đắc dĩ, muốn cứu rỗi chúng sinh thì trước hết cũng phải giữ được cái mạng trước.

“Một trăm năm lão nạp không lộ diện nên bọn chúng là quên tên ta? Lão nạp – Tru Ma sẽ e ngại thứ gì cản ta đồ diệt đại ma đầu sao?”

Lão tăng sư cuồng nộ quát đầy giận dữ, khí thế tỏa ra cưỡng bức Vô Danh Thánh Tăng bị đánh bật về sau không thể chống đỡ, còn đâu một lão tăng sư già gần đất xa trời mà thay vào đó là một vị phật sống tràn đầy phật khí tinh thuần cùng mạnh mẽ, thân hình lão cũng theo đó cuồn cuộn những múi cơ xếp ngăn nắp làm cỗ áo cà sa căng phồng lên muốn rách ra.

Hai chữ Tru Ma chắc thời đại này đa phần võ giả đều không biết nhưng nếu là những tồn tại xa xưa chắc hẳn sẽ phải giật mình bởi vì Thiếu Lâm Tự – Tru Ma Thánh Tăng quá đỗi nổi danh ở thời kỳ kia, chỉ cần kẻ nào tay dính máu nghe đến bốn chữ này đều là thần hồn nát thần tính tìm cách trốn chui trốn lủi một cách nhanh nhất có thể.

“Sư phụ! Ngài thật là động thủ?” Vô Danh Thánh Tăng lo lắng nhìn qua lão tăng su và cũng chính là sư phụ của lão gấp gáp nói, trở mặt với Thập Lục Tháp trong thời kỳ rối ren này quả thật không khôn ngoan chút nào tuy nhiên tính tình của sư phụ thì Vô Danh Thánh Tăng còn lạ gì, lão tăng này trong việc phải tru diệt đại ma đầu là có một cỗ tín niệm vô cùng kiên định đến nỗi có chút điên khùng.

Hơn trăm năm trước lão cũng là vì ra tay huỷ diệt một tên Tôn giả của Thập Lục Tháp mà bị Độc Cô Cầu Bại đích thân đến bái phỏng đánh cho lão hơn ba năm không thể xuống giường mà khi ấy tên Tôn giả kia cũng chỉ là vô tình huỷ diệt một thôn xóm nhỏ trong lúc luyện công thôi đấy.

“Động thủ? Ngươi tên nhóc con cũng quá coi thường ta rồi, tru diệt tên đại ác ma này cũng không cần chúng ta phải ra tay.” Tru Ma Thánh Tăng mở miệng đầy cơ trí khiến Vô Danh Thánh Tăng há hốc mồm, hắn là lần đầu tiên chứng kiến bộ mặt này của sư phụ, lão chẳng phải trước giờ đều là một tên bạo lực cuồng bất cần suy tính sao?

“Ựccc… sư… sư phụ lão nhân gia ngài không phải ăn nhầm thứ gì chứ?” Không tin vào mắt mình, Vô Danh Thánh Tăng cẩn thận dò hỏi.

“Bốp! Thằng nhóc con này, ngươi thật là mong Độc Cô tên kia đến lấy mạng ta để ngươi thoải mái chưởng khống Thiếu Lâm Tự phải không?” Tru Ma Thánh Tăng vỗ đầu trọc của Vô Danh Thánh Tăng quát, trông qua hình dáng của lão lúc này còn trẻ tuổi hơn đồ đệ nên kẻ nào nếu chứng kiến cảnh tượng Vô Danh Thánh Tăng bị đập đầu răn dạy khá là quái dị.

“A di đà phật! Đệ tử sao dám bất kính với lão nhân gia ngài, chỉ không biết ý tứ của sư phụ là?” Vô Danh Thánh Tăng xấu hổ nói còn trong đầu thì thầm khinh bỉ lão già này té ra là sợ Độc Cô Cầu Bại tên kia tới bái phỏng một lần nữa, người ta nói càng già càng sợ chết không có sai.

“A di đà phật! Một núi không thể có hai hổ, Chấp Pháp Trưởng Lão chức vụ kia quyền cao chức trọng chẳng khác nào một tay che trời, Độc Cô Cầu Bại có thể không để ý đến chuyện vặt vãnh này nhưng mấy thằng nhóc Độc Cô gia thì lại khác, chúng từ lâu đã nuôi ý định thay thế Thập Lục Tháp trở thành thế lực chung cực chưởng khống giang hồ Trung Hoa rộng lớn này mà Ma Tôn chắc chắn sẽ là trở ngại lớn nhất trước mặt chúng, chỉ cần chúng ta đứng bên cạnh châm dầu vào lửa để Ma Tôn cùng Độc Cô gia va chạm thì còn sợ không có phim hay để coi sao?” Tru Ma Thánh Tăng cười nhạt nói, quả không hổ danh lão bất tử đầy kinh lịch.

“Đệ tử hiểu, ta sẽ ngay lập tức sắp xếp!” Vô Danh Thánh Tăng gật gù nói.

“Đi đi, tiện thể phái người mang thằng nhóc Cửu Tiêu đến đây, ngoại thương của hắn các ngươi đã chữa trị tốt cả?”

“Vốn dĩ ta chỉ có năm thành nắm chắc, nếu là sư phụ thì chắc chắn sẽ thành công rồi!” Vô Danh Thánh Tăng vui mừng nói, lão là có năm thành hy vọng có thể gieo trồng phật chủng vào não hải Cửu Tiêu chân nhân để khiến lão thành con rối do mình điều khiển nhưng nếu là Tru Ma Thánh Tăng ra tay thì đến mười phần mười Võ Đang sẽ là vật nằm trong túi Thiếu Lâm Tự rồi.

“Khặc khặc… lão nạp cũng là lâu chưa trồng phật chủng vào một tên võ giả nên cũng có chút ngứa ngáy tay chân, ngươi là nhanh chân một chút.”

“Đệ tử đi ngay.”

Buồn cười đạo gia tính toán đến Thiếu Lâm, Thiếu Lâm lại tính toán đến Độc Cô gia, kẻ nào cũng là muốn làm chim bọ ngựa bắt ve nhưng không biết ở sâu trong bóng tối thăm thẳm vẫn còn đó một cặp mắt lạnh lùng đang không ngừng quan sát chúng.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138