Sói săn mồi - Quyển 3 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 126
Phần 126

Quăng đập đến chán chê, Long hung tàn khuỵu người chĩa đầu gối ra để rồi hai tay chụp đến cỗ thân thể to lớn của Khổ Hạnh Thần Tăng mà giật mạnh xuống, cuộc chiến của hai tên cuồng nhân theo đó phải đi đến hồi kết.

“BÀNHHH!!! RẮCCC!!! RẮCCC!!!”

Tiếng xương cốt vỡ nát vang vọng thương khung, Khổ Hạnh Thần Tăng thân hình biến dị sau sát chiêu của long cứ thế gãy gập làm hai phần riêng biệt, cái chết đã ở rất gần với lão võ tăng Thiếu Lâm Tự.

“Cho ta một cái chết thống khoái đi!” Xương sống gãy ngang cùng thân hình không một chỗ lành lặn đủ để Khổ Hạnh Thần Tăng biết mình xong rồi, lão nhắm mắt mở miệng với gương mặt có phần thỏa mãn, một kiếp người như vậy cũng coi như không tệ.

“Lão không nghĩ còn quá sớm để chết sao? Ta còn là cần một tên chiến tướng đi đầu diệt sát Thiếu Lâm đấy.”

Đột nhiên Khổ Hạnh Thần Tăng hai mắt trợn trừng trước những điều vừa nghe được, thủ đoạn của Ma Tôn quá mức tà dị và nghĩ đến cảnh hắn biến lão thành một món vũ khí chống lại chính Thiếu Lâm Tự mà lão lạnh run…

“Ngủ một giấc thật ngon đi, ta thật mong đợi lần tiếp theo chúng ta gặp lại nhau!”

Chỉ còn vài hơi thở nữa Thú Biên sẽ kết thúc và bản thân sẽ được giải thoát nhưng điều đó sao mà xa vời với Khổ Hạnh Thần Tăng đến vậy, chữ cuối cùng mà lão nghe được cũng là lúc lão triệt để hôn mê bởi một cỗ tà ý xâm nhập vào tâm trí, Thiếu Lâm Tự đã không còn một kẻ được gọi là Khổ Hạnh Thần Tăng…

“Chủ nhân, hơn bảy nghìn tên cao thủ đến từ ba phương thế lực đầu hàng cũng như bị bắt giữ nên xử lý như thế nào?”

Đại chiến kết thúc, ba phương thế lực có không ít kẻ không kịp trốn chạy hay liều chết không thành công mà toàn bộ trở thành tu binh trong tay Long… xử lý đám người này là một việc quá khó khăn và Đoàn Dự phải hỏi ý kiến chủ nhân.

“Ga – In vẫn tốt chứ?”

Long không trả lời Đoàn Dự ngay mà nhìn đến Độc Sĩ ở bên cạnh hỏi.

“Không để Ma Chủ thất vọng, thuộc hạ tại một thời khắc cuối cùng vẫn là kịp chụp đến thần huyết trước khi bị lỗ đen kia cắn nuốt!”

Độc Sĩ khom người trịnh trọng báo cáo, lão từ sớm đã trà trộn vào đội ngủ của ba phương thế lực để nhân thời điểm toàn bộ cao thủ bị thu hút bởi vụ nổ và khói độc mà cứu về giọt thần huyết có ẩn chứa linh hồn của Ga – In vào tay, có Long Chi Huyết cường hãn bảo vệ thì ắt hẳn linh hồn của mỹ nhân vẫn sẽ vẹn toàn.

“Để hình thành một cỗ thân xác mới cần rất nhiều máu tươi!”

Đột nhiên Long tùy ý mở miệng một câu mà khiến Đoàn Dự lạnh run, bảy nghìn người kia xem ra không phải tự dưng có thể sống sót qua đại chiến.

“Tuổi trẻ tài cao… hahaha… thật là tuổi trẻ tài cao. Này nhóc con, ta lúc trước khi còn ở độ tuổi của ngươi vẫn còn đang vật lộn với cảnh giới ngũ cấp đấy, con mẹ nó ông trời cũng thật bất công chứ hả?!”

Thần không biết quỷ không hay bỗng nhiên một gã trung niên khôi ngô xuất hiện trước mặt Long làm hắn cùng đám thủ hạ chấn kinh.

“Ra mắt đại nhân!” Chỉ qua một cái nháy mắt Long đã chắp tay hành lễ trong sự ngỡ ngàng của gã trung niên, chẳng phải tên này là một kẻ cao ngạo bất tuân coi trời bằng vung hay sao?

“Ngươi biết bản tọa?” Gã trung niên cau mày nghi hoặc hỏi, bằng vào tu vi của mình thì gã tự tin không có kẻ nào có thể nắm bắt được hình bóng của gã.

“Nếu tại hạ đoán không nhầm thì đại nhân hẳn đến từ Chí Tôn Các?”

Long dĩ nhiên không tin một trận đại chiến kinh thiên động địa vừa rồi thoát khỏi tầm mắt của các phương thế lực trong đó có những tồn tại đỉnh cấp như Thập Lục Tháp hay Chí Tôn Các… Thập Lục Tháp chắc chắn cũng có đại năng chí cực xuất hiện nhưng một mực không ra tay giúp đỡ hắn ắt hẳn là nhờ có sự “trợ giúp không nhỏ” của Tôn Thượng vì… nếu không phải Thập Lục Tháp thì cũng chỉ còn Chí Tôn Các đại năng mới có thể vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt hắn.

“Làm sao ngươi biết? Rốt cuộc kẻ nào dám qua mặt ta?” Gã trung niên tức giận tra hỏi.

“Chỉ là phỏng đoán cá nhân, bằng vào tu vi của đại nhân mà kẻ nào còn dám qua mặt ngài đây?”

“Hừ! Ai mà biết được, thằng nhóc con nhà ngươi còn có chuyện không dám làm sao?”

Gã trung niên hừ lạnh làm Long trợn tròn mắt, con bà nó hắn thề với trời hắn là một con người tử tế biết kính trên nhường dưới và yêu chuộng hòa bình hơn bất cứ kẻ nào.

“E hèm… đại nhân tìm tại hạ là vì?” Không biết đối phương mạnh cỡ nào nhưng Long mường tượng mình trong mắt đối phương sợ không khác gì một con kiến nên cho dù có khó chịu thì hắn vẫn không dám tỏ thái độ mà cẩn thận dò hỏi.

“Có người muốn gặp ngươi, theo ta một chuyến đi!” Gã trung niên hắng giọng.

“Ta có thể biết là người nào muốn gặp mình sao?”

“Đi rồi biết!”

“Ta có thể từ chối sao?”

“Không thể!”

“Ta còn rất nhiều chuyện phải xử lý, đại nhân có thể thư thả cho vài hôm không?”

“Lắm chuyện!”

“Đại nhân… ngài đây là cưỡng ép… cưỡng ép a…”

Thân ảnh Long cùng gã trung niên cứ thế biến mất trong tầm mắt Đoàn Dự cùng Độc Sĩ như thể hai người là bốc hơi khỏi thế giới này vậy, tuy không biết tu vi của gã trung niên kia là gì nhưng nghĩ đến cảnh tượng vừa phải chứng kiến là Ma Chủ cao cao tại thượng bị người ta chụp đến như một con gà con mà Độc Sĩ chảy mồ hôi lạnh đầy đầu…

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138