Sói săn mồi - Quyển 3 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 5
Phần 5

Đào Hoa Đảo…

Trong mật địa, một thân ảnh chìm đắm trong đám sương ma khí dày đặc như Ma Thần Thiên Quân hiện nơi thế gian mà không ai khác là Long… hắn đang tiềm tu cảm ngộ võ đạo để đột phá cảnh giới Cửu Tử Tà Long Tâm Pháp, càng ở tầng thứ càng cao thì việc đột phá loại võ công chí cường này là vô cùng khó khăn, từng bước từng bước phải dựa vào vô vàn tri thức võ học.

“Hử?”

Đột nhiên, đang trong lúc chìm đắm trong cảm ngộ thì hai mắt Long chợt run lên vì hắn cảm giác được bổn nguyên Ma khí của mình biến mất, nó không phải đến từ bên trong cơ thể hắn mà là từ bên ngoài, đến từ một người nào đó thân quen với bản thân hắn vì đếm sơ qua những kẻ được hắn sử dụng bổn nguyên Ma khí bảo hộ là không quá một bàn tay…

Chấm dứt cảm ngộ hay bỏ qua tiếp tục tu luyện? Long ngay tức thì lựa chọn cưỡng ép chấm dứt tu hành mà không cần suy nghĩ thêm một khắc nào cho dù rất có thể hắn sẽ “tẩu hỏa nhập ma”, võ giả kiêng kị nhất chính là lúc tu luyện bị đánh động nhưng với Long thì khác, hắn không phải chính nhân quân tử nhưng với hắn thì người thân là quan trọng hơn tất cả, đột phá võ đạo để làm gì để rồi sau này phải sống trong dằn vặt tiếc nuối.

“ẦMMMM!!”

Ma Tôn thức tỉnh, thiên địa ai oán…

Long vừa đứng dậy mang theo vô tận giận dữ vì có kẻ động vào người thân mình khiến ma khí trong không gian bạo liệt tạo thành sức ép nặng nề, mặt đất nơi mật địa run lên bần bật, không gian theo đó cũng lắc lư theo cơn giận của đầu quái vật.

“Biến mất??”

“LÀ KẺ NÀO???”

Càng lúc càng cảm giác được có chuyện không ổn, mất liên lạc hoàn toàn với đầu bổn nguyên ma khí kia khiến máu nóng trong người Long sôi trào, hắn giận dữ tột độ gào thét như điên dại, ma khí ngưng thực thành từng đầu ma long gào thét khiến hơn phân nửa Đào Hoa Đảo lắc lư theo, từng tên đệ tử đang tu luyện theo đó đột nhiên ngã quỵ xuống, miệng mũi trào huyết không ngừng do ăn phải dư chấn của năng lượng bạo tạc.

“Chuyện gì?”

“Động đất sao?”

“Có siêu cấp Cường Giả đánh tới sao?”

Khắp nơi Đào Hoa Đảo rối loạn vì chuyện xảy ra, đám chấp sự và trưởng lão cũng hai mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy ra, duy chỉ có Thừa Lâm là vẫn bình tĩnh với khuôn mặt lạnh lùng, nàng đương nhiên là cảm nhận được thứ năng lượng kia quen thuộc như thế nào.

“Thừa Lâm! Có chuyện gì?”

Hứa Tình cũng xuất hiện, nàng nhìn đệ tử dò hỏi với khuôn mặt ngưng trọng, phải có chuyện gì đó thì gã nam nhân kia mới điên cuồng đến vậy.

“Vẫn chưa rõ… hắn sẽ rất mau xuất hiện…”

Thừa Lâm nhíu mày nhìn lên trời cao, nàng cảm giác được hắn sắp đến.

“Ca sát… ca sát… Oành!!!”

Tiếng không gian bị xé vụn ngay sau đó đã chứng minh cho lời nói của Thừa Lâm, một thân ảnh bị hắc khí bao phủ đột ngột xuất hiện trên đầu Đào Hoa Đảo chính điện, khí thế bức người tỏa ra làm toàn bộ đám người bên dưới đều phải khụy gối xuống dùng ánh mắt sợ hãi nhìn đến.

“Nguyên Thủy! Chấn Thiên!”

Vừa hiện thân, ánh mắt Long quét qua đám người để rồi mở miệng gọi một cách khô khốc, sát ý lượn lờ làm ai nấy cũng mặt mày trắng bệch vì tử vong uy hiếp, sao tên này lại càng lúc càng đáng sợ như vậy chứ.

“Có thuộc hạ!!!”

Nguyên Thủy tôn giả và Chấn Thiên tôn giả đang quỳ bên dưới thân hình run lên sau đó bằng tốc độ nhanh nhất chắp tay hô một cách trịnh trọng nhất có thể, cả hai lão đều biết lúc này tốt nhất không nên làm phật ý ma đầu này.

“Thống lĩnh toàn bộ Thần Vệ tiến về đất liền, trực chỉ Bắc Kinh… các ngươi có thời gian hai ngày để đến đó gặp ta, kẻ nào chậm trễ thì cũng không cần đến hai cái chân bên dưới nữa, các ngươi hiểu?”

Long ra lệnh một cách lạnh lùng khiến toàn bộ Thần Vệ và hai lão giả tôn giả sợ run, khoảng cách từ Đào Hoa Đảo đến Bắc Kinh là khá xa nên chỉ có hai ngày để di chuyển đến thì phải nói là khó trong khó nhưng chúng biết chỉ một câu than thở thì không chỉ hai cái chân mà cả cái đầu trên cổ chúng cũng không còn.

“Chúng thuộc hạ tuân mệnh!!!”

Toàn bộ Thần Vệ và Nguyên Thủy tôn giả và Chấn Thiên tôn giả nhận mệnh, ai biểu nắm tay của chúng nhỏ hơn người ta.

“Tốt! Chuyện ở Đào Hoa Đảo các nàng tự xử lý!”

Gật nhẹ đồng biểu hiện hài lòng với đám thuộc hạ, Long quét mắt đến chỗ Thừa Lâm cùng Hứa Tình nói sau đó không đợi hai nàng mở miệng mà quay đầu hướng ánh mắt về nơi xa xa và chính là phương hướng của Bắc Kinh, hắn đã rõ ràng cảm giác được bất an đến từ chỗ đó.

“MA LONG KỴ!!!”

Trong lúc đám người còn chưa kịp tiêu hóa cử động bất ngờ của Long thì cử chỉ tiếp theo đó của hắn khiến toàn bộ thất kinh, sau tiếng quát nhẹ của hắn thì trên bầu trời Đào Hoa Đảo vậy mà tối sầm lại, một đám mây đen kịt khổng lồ như thể đã và đang nuốt chửng lấy toàn bộ bầu trời bên trên để rồi nó dần dần thu nhỏ lại từng chút một đến khi xuất hiện hình hài một con hắc long dài đến hơn trăm mét cuồn cuộn trên bầu trời.

Đầu rồng mờ ảo nhưng cũng không kém phần chân thật tạo thành áp lực khổng lồ lên không gian, chỉ một cử động nhỏ của nó thôi cũng khiến từng mảnh không gian quanh thân nó muốn vỡ nát theo chứng tỏ chứa đựng trong hắc long là một nguồn năng lượng khổng lồ đến cỡ nào.

Ngưng thực ra đầu hắc long khiến sắc mặt Long có phần tái nhợt đi trông thấy thế nhưng hai mắt hắn vẫn là tràn ngập điên cuồng, thân hình hắn lóe lên xuất hiện ngay trên đỉnh đầu hắc long và rồi chỉ chớp mắt sau đó đầu rồng khổng lồ bắt đầu di động.

“GRAOOOOOOOOOOOO… GRAOOOOOOOOOOOOO…”

Tiếng long ngâm chấn rung trời đất, đầu hắc long gào thét hướng Bắc Kinh bay vụt đi với tốc độ kinh hồn khi quỷ tích di động để lại vô vàn những tàn ảnh phía sau mà một lúc lâu sau mới tan biến, từng phương trời cao cũng theo đó tối sầm lại nơi nó đi qua cứ như tận thế giáng lâm tạo thành cảnh tượng hãi nhiên đến cùng cực chứng tỏ Ma Tôn đã điên đến mức nào.

“Cái này… cũng quá đáng sợ đi chứ?”

Nguyên Thủy tôn giả ánh mắt dại ra dõi theo đầu hắc long khổng lồ, cùng là Cường Giả cửu cấp nhưng lão cảm thấy mình như sống trên thân cẩu vì thực lực của hai người chênh lệch quá lớn, để ngưng tụ đầu rồng kia cần đến lực lượng to lớn đến cỡ nào chứ đến lão cũng không tưởng tượng ra nỗi và lão ngờ rằng ngay cả Cường Giả thập cấp cũng không thể làm được việc này như hắn vừa làm…

Kẻ này tương lai nếu tiếp tục phát triển thì sợ rằng trên đời này không ai có thể cản lại, Nguyên Thủy cùng Chấn Thiên tôn giả không hẹn mà cùng liếc nhau như thể vừa cùng đồng tình cho một quyết định nào đó.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138