Nuôi sói trong nhà

Phần 84
Phần 84

Nghe tiếng mở cửa, tôi lập tức ngẩng đầu lên. Cuối cùng họ cũng đã về.

“Kẹt…” Cửa chính mở ra, ngay sau đó ánh đèn trong phòng khách sáng lên, chiếu vào ban công từ cửa phòng khách, tuy rằng mờ nhạt, nhưng lại rất chói mắt. Tôi thẫn thờ nhìn phòng khách qua khung cửa, thấy Tư Kiến đang khom lưng thay giày, Khả Hân theo sát phía sau đi vào. Đã xem video trong máy ngày nay, cuối cùng hôm nay tôi cũng gặp được “diễn viên chính” của video, cảm giác hai người quen thuộc nhưng lại xa lạ như vậy.

“Tư Kiến, hồi sáng khi rời nhà con không có khóa cửa, chỉ đóng hờ thôi sao?” Sau khi Khả Hân vào cửa liền nói với Tư Kiến, thanh âm vẫn ngọt ngào dễ nghe, chỉ là trong lỗ tai của tôi lại chói tai như vậy.

“Không có a, con nhớ rõ đã xoay chìa khóa hai lần mà…” Tư Kiến quay đầu lại nhìn Khả Hân nói, lúc này nó đã thay giày.

“Vậy tại sao mẹ cắm chìa khóa tùy tiện vặn nó liền mở ra? Lần sau phải chú ý, đừng cẩu thả nữa.” Khả Hân bắt đầu khom lưng cởi giày, tuy rằng mặc trang phục chính thức, thế mà lúc này cô thay giày xoay eo cổ áo chùng xuống rất thấp và có một khe sâu, trước ngực lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết và rãnh vú thật sâu, theo thân thể khom mà rung lên. Trước ngực cô lộ ra hai cầu vú kích thích dục vọng, lảo đảo lắc lư, mà Tư Kiến thay giày xong đang đối mặt với cô, giờ phút này nó đang thưởng thức xuân quang trước ngực của mẹ nuôi.

“Con có nghe mẹ nói không?” Khả Hân vừa mới cảnh cáo Tư Kiến, không nhận được phản hồi, giờ phút này thay giày xong, đứng thẳng lưng nhìn nó, chuẩn bị giáo huấn nó. Khi cô đứng thẳng dậy mới phát hiện lúc này nó đang ngơ ngác như bị mê hoặc, thậm chí nước miếng cũng sắp chảy ra. Cô đỏ mặt, đoán biết là vừa rồi đã bị nó nhìn thấy sạch sẽ, cho nên mới có bộ dáng này.

“Bah…” Khả Hân đột nhiên đỏ mặt, nhưng không hề tức giận mà lại xấu hổ vẻ mặt thẹn thùng. Đây đâu phải là biểu tình của một người mẹ nên đối với con mình, nó giống như sự tán tỉnh giữa các đôi tình nhân.

“Đói… hìhì…” Nghe thanh âm của Khả Hân, lúc này Tư Kiến mới phản ứng lại, nhưng nó không có chút xấu hổ nào, chỉ cười gian một chút, trong mắt tựa hồ như còn mang theo ý cười ranh mãnh chưa thỏa mãn, trong mắt tựa hồ như còn có điều gì muốn nói.

Nhìn cảnh này của hai người, tim tôi càng đau đớn hơn, nhìn cảnh này trên máy tính và trong thực tế thực sự là hai điều khác nhau xa.

“Được rồi, mau đi ôn bài đi…” Nhìn thấy bộ dáng của Tư Kiến, Khả Hân hiện lên một tia dịu dàng. Chỉ là tôi biết bây giờ đã không cách nào đoán được sự dịu dàng này là tình thương của mẹ dành cho con trai mình hay là sự dịu dàng của một nữ tử đối với ái lang.

“Tối nay còn phải ôn bài sao?” Nghe Khả Hân nói như vậy, Tư Kiến không khỏi có chút nhụt chí, có vẻ như suy sụp, bất quá nhụt chí và suy sụp là giả vờ, trên mặt vẫn là ý cười.

“Đương nhiên rồi, đừng quên những gì con đã hứa với mẹ…” Ngữ khí của Khả Hân mang theo giám định nói. Nghe những lời này, tim tôi hơi thoải mái một chút. Ít nhất cô vẫn dùng tiếng “mẹ” chứ không dùng tiếng “vợ” để nói chuyện với Tư Kiến.

“Tuân lệnh…” Tư Kiến bắt chước quân nhân kính một lễ, hơn nữa làm bộ đứng nghiêm nói một cách tự phụ, chọc cho Khả Hân cười ho khụ khụ.

Nhìn bộ dáng hạnh phúc của hai người giờ phút này, lòng tôi không khỏi đau xót, hai mẹ con đã ở trong thế giới của họ, mà mấy ngày nay tôi vẫn sống trong cảnh túng quẫn, dầu sôi lửa bỏng, sự tương phản thật lớn làm cho tôi càng thống khổ hơn. Tôi lắc đầu cười chua chát, tôi muốn khóc, nhưng không muốn khóc ở trước mặt linh vị của cha mẹ.

Tư Kiến làm quân lễ xong, liền trở lại phòng ngủ của mình, Khả Hân nhìn bóng lưng nó, lắc đầu mỉm cười. Cô đặt túi xách lên sofa, sau đó duỗi lưng tựa dài trên ghế, có thể nhìn thấy những đường cong hoàn mỹ không sót chỗ nào, sau đó trực tiếp đi thẳng về phòng ngủ của mình.

Hiện giờ tôi đang bị kẹt ở ban công, nhưng tôi không mảy may lo lắng, nếu bị cô phát hiện cũng tốt, không bị phát hiện thì để tôi nhìn một chút rồi hoàn toàn từ bỏ hết hy vọng mà đi!

Qua một lúc sau, Khả Hân ra khỏi phòng của mình, lúc này cô đã thay váy ngủ, theo bước đi của cô, cặp vú đồ sộ run run trong cái váy ngủ, đây là tình huống cô bị áo ngực trói buộc, cặp vú của cô không chảy xệ, hơn nữa mười phần đàn hồi. Cái váy ngủ che gần hết đôi chân, chỉ lộ đôi chân thon dài tiếp xúc với không khí. Cái váy ngủ này không gợi cảm cũng không hở hang, nhưng khoác lên người cô thì đầy mị lực quyến rũ mười phần, nhưng tôi cũng không thưởng thức được bao lâu, bởi vì cô đã tắt đèn trong phòng khách, giờ phút này phòng khách lại lâm vào trong bóng tối.

Dựa vào ánh đèn yếu ớt truyền đến từ phòng Tư Kiến, tôi thấy Khả Hân từ công tắc phòng khách bước từng bước tới phòng ngủ. Nhưng không phải là phòng ngủ của chúng tôi, mà là phòng ngủ của nó.

“Kẹt…” Cùng với tiếng cửa vang lên, Khả Hân bước vào. Cô chỉ đẩy nhẹ cửa, cửa phòng không hoàn toàn khép lại, lại bật ra khỏi khung cửa. Toàn bộ phòng khách chìm vào trong bóng tối, chỉ có một vệt ánh sáng từ tấm kính nhỏ trên cửa phòng của Tư Kiến lọt ra ngoài, chiếu sáng một góc phòng khách.

Lúc này toàn bộ căn phòng đều lâm vào yên tĩnh, không biết lúc này hai người ở trong phòng làm cái gì. Tôi không thể nghe bất cứ điều gì qua kính, vốn đã có một rào cản bằng kính thủy tinh. Tôi thở phào một hơi, sau đó quay đầu nhìn linh vị của cha mẹ, không biết vì sao tôi cảm giác được hai tay đang vuốt ve mặt tôi, tựa hồ như linh hồn cha mẹ tôi ở trên trời đang an ủi mình.

Không biết từ khi nào, đôi mắt của tôi cuối cùng cũng nhòe đi… Tôi quỳ xuống sàn nhà dập đầu ba cái lạy cha mẹ, sau đó lấy linh vị xuống, cởi áo khoác bọc lại. Tôi đứng lên mở cửa ban công, tôi cũng không cố ý giấu diếm, chỉ mở cửa bình thường mà thôi, giờ phút này tôi không sợ hai người phát hiện. Họ phát hiện thì sao? Phát hiện thì vừa vặn có thể nói ra hết thảy, chuyện gì cũng nói hết.

Thanh âm tôi mở cửa không làm kinh động hai người trong phòng, cuối cùng tôi vô phòng khách, hít thở bầu không khí mà Khả Hân vừa hít qua, tựa hồ như còn lưu lại hương thơm của cô. Bởi vì ban công đối diện trực tiếp với cửa chính, nên cần phải đi qua phòng ngủ của chúng tôi, nhà tắm, phòng ngủ của Tư Kiến, sau đó mới đến cửa chính. Tôi nhắm mắt làm lơ đi, lúc này tôi đang bước từng bước thì cảm giác yếu ớt trong cơ thể ập đến.

Đi tới cửa phòng Tư Kiến, tôi không tự chủ được mà dừng bước, quay đầu nhìn cửa phòng. Quả nhiên giống như dự đoán vừa rồi của tôi, cửa phòng không có đóng chặt, vẫn còn một khe hở hẹp, tuy nhỏ, nhưng có thể nhìn thấy. Tôi thấy nó ngồi ở trước bàn học, còn Khả Hân vẫn như thường lệ ngồi bên giường nó, cô đang giúp nó ôn bài và nó đang nghiêm túc lắng nghe. Thỉnh thoảng ánh mắt không thành thật nhìn loạn trên người cô, chọc cho cô một trận phấn quyền. Hai mẹ con vô cùng vui vẻ, vừa nói cười vừa ôn bài, hoàn toàn không còn sự ngăn cách trước kia, tình cảnh này làm cho tôi thật kỳ lạ.

“Hôm nay mẹ có vui không?” Sau buổi tự học, Tư Kiến khép lại sách, bắt đầu dọn bàn, lúc dọn sách cặp, nó xoay người nói với Khả Hân.

“Ừm, rất vui…” Khả Hân nghe Tư Kiến hỏi, mang theo ý cười vừa mới rời đi nói.

“Vậy thì tốt rồi… ha ha.” Tư Kiến nghe Khả Hân trả lời, trên mặt đột nhiên hiện lên một tia hưng phấn. Không biết vì sao sau khi cô nói cô rất vui, nó lại hưng phấn như thế. Nhìn biểu tình của nó, trong đầu nó tựa hồ như nghĩ tới cái gì, hơn nữa điều nó nghĩ đến không đơn giản như vừa rồi cô trả lời.

Rốt cuộc hai người đã làm gì? Nhìn biểu tình của Tư Kiến, trong lòng tôi lạnh như băng xẹt qua một tia nghi hoặc…

Danh sách chương (218 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218