Nuôi sói trong nhà

Phần 172
Phần 172

Sau khi Khả Hân rời đi, trong nhà chìm vào im lặng. Lúc này lòng tôi rất phức tạp, kỳ thật tôi hy vọng là sau khi tỉnh dậy nàng có thể cùng Tư Kiến đại náo một hồi, cho dù là tự lừa dối bản thân, cho dù là làm bộ tức giận, trong lòng tôi cũng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, chỉ là nàng đã không làm như vậy, ngược lại nàng phớt lờ hắn an tâm ngủ trên giường của chúng tôi!

Cuối cùng trước khi rời đi Khả Hân dùng phương thức nhắn Tư Kiến giặt ga trải giường trên tờ giấy lưu lại, không trực tiếp đánh thức và nói cho hắn biết. Có phải nàng không muốn đánh thức hắn không? Có phải nàng quan tâm hắn mệt vì đã thỏa mãn nàng đêm qua? Hay là nàng không muốn đối mặt với hắn sau khi tỉnh táo? Về điểm này thì tôi không hình dung được, sau khi xem cảnh ân ái giữa hai người đêm qua, bây giờ tôi đoán không ra nội tâm của nàng, nàng cho tôi cảm giác là một người xa lạ.

Mãi đến hơn chín giờ sáng Tư Kiến mới thức dậy, lúc này Khả Hân đã rời nhà được hai tiếng. Sau khi thức dậy hắn vươn vai rất nhiều lần, sau đó mới phản ứng hiện tại là mấy giờ và ở nơi nào. Hắn nhìn quanh phòng lần đầu tiên sau khi thức dậy, mới chú ý nghe thanh âm ở ngoài phòng. Bởi vì lúc này cửa phòng ngủ mở ra, hắn không biết nàng còn ở trong nhà hay không.

Sau khi nghe toàn bộ trong nhà im lặng không tiếng động, Tư Kiến nhẹ nhàng xuống giường sau đó mặc đồ vào, khẽ mở cửa ra, thấy trong phòng chỉ có một mình mình, rốt cục hắn cũng thở phào. Lấy biểu hiện của hắn có thể thấy được, chuyện tối hôm qua hắn cũng rất khẩn trương, lúc đưa ra quyết định cũng rất rối rắm và lúng túng.

Sau khi phát hiện Khả Hân không có ở nhà, hắn lập tức thay đổi bộ mặt, rất thong dong duỗi eo lưng, quay đầu lại nhìn ảnh cưới trên vách tường phòng, trong ảnh cưới tôi vẫn duy trì nụ cười hạnh phúc. Tư Kiến đứng ở cửa phòng nhìn tôi trong ảnh cưới, trên mặt hắn lộ ra một tia cười nhạo, còn tôi thì nở nụ cười trong ảnh cưới. Lúc này dường như hắn đang cười nhạo tôi là một kẻ ngốc, bất quá cảnh tượng phối hợp với ý nghĩ này thật đúng là vô cùng chuẩn mực.

Tư Kiến không đi tắm rửa mà vào phòng khách làm mấy động tác thể dục đơn giản, vừa làm động tác vừa suy nghĩ. Sau khi tập xong tựa hồ như hắn nhớ tới cái gì, nhìn bàn ăn, trên bàn đã đặt điểm tâm. Nhìn thấy điểm tâm, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười, nụ cười tràn đầy tự tin, có lẽ điểm tâm này đại biểu cho một ý nghĩa sâu xa. Sau khi trải qua quan hệ tình dục điên cuồng tối hôm qua, Khả Hân vẫn không quên làm điểm tâm cho hắn buổi sáng, điều này nói lên rất nhiều thứ. Hắn cũng nhìn thấy tờ giấy ghi chú kia, hắn cầm tờ giấy lên, trong nháy mắt đã hiểu được ý tứ của ba chữ kia, khóe miệng hắn nhếch lên một tia cười âm hiểm.

Sau khi ăn sáng xong, hắn trở về phòng ngủ của mình, trong quá trình này hắn vẫn không tắm rửa, trên người hắn, nhất là dương vật còn vết tích giao cấu để lại đêm qua. Khả Hân không tắm là bởi vì không có thời giờ, hắn có đủ thời giờ lại không tắm rửa, vậy chỉ có một khả năng, hắn không muốn rửa sạch dấu vết của nàng lưu lại.

Tư Kiến trở lại phòng ngủ của mình, sau đó bật cái laptop, bật hệ thống giám sát và bắt đầu từ từ thưởng thức tất cả những gì phát sinh trong phòng ngủ tối hôm qua giữa hai người. Tối hôm qua hắn đã tận tình hưởng thụ thân thể Khả Hân, hoàn toàn không có thời giờ và tâm tư để ý những thứ khác, lần này xem video giám sát phát lại, làm cho hắn cảm nhận được một cảm giác mới, đứng ở góc độ người thứ ba nhìn mình và Khả Hân phát sinh quan hệ.

Trong quá trình quan sát chính mình và Khả Hân đam mê, dương vật vốn đã xuất tinh hai lần đêm qua lại cương lên, hơn nữa trong mắt hiện lên sự ham muốn và phấn khích, tựa hồ như so với xem phim AV còn nghiện hơn.

Sau khi xem xong, Tư Kiến lau mồ hôi trán, lúc này mặt hắn đã đỏ bừng, nếu lúc này có Khả Hân ở nhà, có lẽ hắn sẽ đè nàng ra quan hệ mà không cần hạ dược, sẽ khẩn cấp bắn một phát vào nàng. Sau khi xem xong, theo thường lệ hắn chỉnh sửa video như bình thường, rồi lưu vào ổ USB.

Ban đầu, những video này của Tư Kiến đều lưu trữ trong một ổ cứng di động, nhưng lúc này không biết tại sao, hắn đã sao chép tất cả các video trước đó và video của lần này vào ổ USB nhỏ, hơn nữa sau khi làm xong, hắn cài cái usb ở trên móc khóa của mình. Bây giờ usb làm rất tinh xảo, cái usb của hắn chính là loại có thể cài trên móc khóa, rất tinh xảo. Trong khi sao chép, hắn không quên sao lưu nó vào đĩa cứng di động, bảo đảm toàn bộ vạn toàn gấp đôi không sai sót.

Đến giữa trưa, Tư Kiến nấu cho Khả Hân một bữa ăn trưa thịnh soạn. Sau khi làm xong hắn rời nhà mang cho nàng. Gia đình lâm vào yên tĩnh, Trong nhà lâm vào cảnh im lặng, nước cờ của hắn rất thông minh, rèn sắt phải rèn khi còn nóng. Chỉ là có chút kỳ lạ, bình thường hắn đưa cơm trưa cho nàng xong, không quá một giờ, hắn đã trở về, lần này đã hơn hai giờ, hắn còn chưa trở về, trong nhà vẫn yên lặng.

Đáng tiếc bộ thiết bị giám sát này chỉ có thể giám sát trong nhà, không biết Tư Kiến và Khả Hân lúc này đang làm gì, khẳng định nàng còn đang làm việc ở trường, còn hắn ở đâu? Sau khi mang cơm cho nàng hắn đã đi nơi khác? Hay vẫn ở lại trong trường với nàng? Hắn chờ nàng tan sở? Chẳng lẽ hắn ngang nhiên làm bạn với nàng ở trong trường sao?

Điều này tôi chỉ có thể tự trách mình, Khả Hân đi làm ở trường lâu như vậy, mà tôi bởi vì công việc, hoàn toàn không có đến trường đón nàng tan sở, huống chi là mang cơm cho nàng. Đồng nghiệp ở trường nàng chỉ nghe qua tên tôi, chưa từng nhìn thấy bộ dáng của tôi, có thể những đồng nghiệp đó đã lầm Tư Kiến với tôi! Bọn họ nhất định sẽ cho rằng hắn chính là người chồng nàng nhắc tới thường xuyên trong miệng. Nàng không giải thích những hiểu lầm của đồng nghiệp mà chỉ mỉm cười cho qua, nhưng nàng không biết, loại cười này lại mang theo một tia mờ ám hạnh phúc, có lẽ chính nàng cũng không có phát hiện.

Tôi bừng tỉnh từ trong ảo tưởng, cảnh tượng vừa rồi đều là tưởng tượng trong đầu tôi, chỉ là loại ảo tưởng này tôi không biết có bao nhiêu phần đúng ở bên trong. Tôi tua nhanh video tới 5: 30 chiều, đó là thời gian bình thường Khả Hân tan sở trở về nhà, trong nhà vẫn vắng tanh, toàn bộ căn nhà tối đen, chỉ có ánh sáng ngoài cửa sổ hắt vào.

Tôi lại tua nhanh video cho đến 9: 20 tối, cuối cùng cũng có tiếng mở cửa trong nhà. Cánh cửa mở ra, một tia sáng xuyên qua khe cửa chiếu vào nhà, là ánh đèn từ cầu thang hắt vào, soi rõ thảm để chân và dép ở cửa. Khả Hân đi vào trước, bởi vì đèn phòng còn chưa bật cho nên tôi không nhìn thấy khuôn mặt nàng, chỉ thấy tựa hồ như nàng cầm một cái khăn giấy đang lau mặt, mà Tư Kiến đi theo phía sau nàng, trong tay còn mang theo một cái túi, nhất định là hộp cơm trưa.

Đèn phòng bật lên, cuối cùng cũng nhìn thấy vẻ mặt của hai người. Khả Hân đi trước Tư Kiến, bắt đầu cúi đầu thay giày, trên tay nàng quả thật cầm khăn giấy, hai mắt híp lại đẫm nước mắt, hơn nữa mí mắt đã sưng đỏ lên. Tư Kiến đứng ở phía sau nàng, nàng không nhìn thấy hắn, trên mặt hắn mang theo một tia đắc ý cười tươi, tựa hồ như tất cả mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.

Nhìn thấy cảnh này, tôi biết rằng hai người họ nhất định đã xảy ra chuyện mà tôi không nhìn thấy, bởi vì trong mắt Tư Kiến tràn đầy tự hào đắc ý, mà trong đôi mắt ướt nước mắt của Khả Hân tôi không nhìn thấy hận ý nào cả…

Tư Kiến ở sau lưng Khả Hân lộ ra biểu tình tự mãn, khi đối mặt với nàng, ánh mắt tự mãn đã mắt biến mất, thay vào đó là một bộ biểu tình thương cảm, tựa hồ như là bồi nàng cùng thương cảm. Một bộ mặt bề ngoài như vậy, sau lưng lại khác là những người đáng sợ nhất!

Khả Hân thay giày xong đặt cái túi xách trên ghế sofa, sau đó đi tới phòng ngủ của chúng tôi, khi đến cửa phòng, lông mày của nàng nhíu lại mũi lại co co giật giật vài cái.

Tư Kiến cũng thay giày, thấy Khả Hân đứng ở cửa nhìn phòng ngủ của mình, bỗng nhiên hắn nhớ tới cái gì, lấy tay vỗ trán mình một cái.

“Xin lỗi, hôm nay… Tôi rời giường quá muộn, sau đó lại bắt đầu nấu cơm trưa, vốn muốn trở về thu thập, kết quả…” Tư Kiến đứng ở phía sau Khả Hân vội vàng giải thích. Nhìn bộ dáng khó xử của hắn, có lẽ hẳn thật sự đã quên.

Buổi trưa Tư Kiến mang cơm cho Khả Hân, vốn định xong rồi liền trở về, nhưng buổi chiều không biết xuất hiện tình huống gì mà không có trở về, hơn nữa cùng nàng trở về trễ như vậy, chẳng lẽ cả buổi chiều hắn đã ở cùng với nàng sao?

Nhìn giọng điệu nói chuyện của hắn, dường như Khả Hân biết hắn không có ở nhà buổi chiều, vậy là hai người nhất định ở cùng với nhau, là ở trường của nàng sao?

“Không sao, ta đi giặt, ngươi giặt còn làm ta lo lắng thêm…” Nàng thở dài một hơi, lắc đầu mỉm cười, sau đó bắt đầu thu dọn ga giường và chăn gối, mà Tư Kiến ở một bên giúp nàng cởi chăn ga trải giường ra, sau đó lại đổi cái mới.

Trước đây, chúng tôi đã cùng nhau thay vỏ chăn nệm, vì sau khi thay xong, hai người phải kéo chăn để lắc đều, không ngờ hôm nay đã thay đổi người, hơn nữa với người mới lại phối hợp rất ăn ý!

“Tôi đi giặt…” Hắn chủ động nhặt ga trải giường và vỏ chăn, sau đó chạy vào nhà tắm ném vào máy giặt. Sau khi khởi động máy giặt, hắn không ra khỏi nhà tắm, trực tiếp cởi đồ chuẩn bị tắm rửa, hơn nữa không có khóa trái cửa nhà tắm. Lúc cởi đồ, mắt hắn còn nhìn cửa, tựa hồ như chờ mong Khả Hân một hồi có tiến vào hay không.

Sau khi Khả Hân trải ga giường, nàng liếc nhìn nhà tắm, có vẻ lo lắng liệu Tư Kiến có làm hỏng máy giặt ở nhà hay không, bởi vì trong nhà tắm vẫn không có âm thanh máy giặt chạy và lý do tại sao không có âm thanh là vì máy giặt đang vô nước. Nàng đi đến nhà tắm, trực tiếp mở ra. Sau khi cửa mở ra, trước mắt nàng là một thân thể ngăm đen cường tráng, hơn nữa đối diện với gương đang làm các loại động tác thể dục.

“Sao ngươi không đóng cửa lại khi tắm…” Ban đầu, tôi nghĩ rằng Khả Hân sẽ kêu lên kinh ngạc giống như trước đây, nhưng nàng đã không làm vậy, nàng chỉ sửng sốt, biểu tình trên mặt đỏ bừng, nhưng khá bình tĩnh.

Khả Hân nói xong liền đóng cửa lại, đồng thời hai tay sờ sờ hai má mình. Lúc này sắc mặt nàng có chút thất thần và một tia hoang mang, thân thể cường tráng của Tư Kiến tràn đầy khí chất nam tính, có thể giành được sự ưu ái của bất kỳ cô gái nào, tự nhiên nàng cũng không ngoại lệ.

“Hừm hứm hum…” Trong nhà tắm vang lên tiếng nước và tiếng ngâm nga của Tư Kiến. Vừa rồi là hắn cố ý, bình thường cởi đồ ra tắm, hắn không có mở vòi sen liền mà lại ở trước gương soi thân hình cân đối khỏe mạnh của mình. Đó không phải là trì hoãn, đợi Khả Hân vào sao? Nếu như hắn mở vòi sen trước, nàng sẽ biết hắn đang tắm, vậy sẽ không có một màn như vậy. Đây xem như là một câu dẫn nhỏ của hắn đối với nàng.

Sau khi Tư Kiến tắm xong, hắn mặc một cái áo choàng tắm đặt ở tủ nhà tắm, mà cái áo choàng tắm đó là của tôi, bất quá tôi không bao giờ mặc nó, vẫn cất nó trong tủ nhà tắm, không ngờ lại bị hắn mặc.

Khả Hân thay bộ đồ ngủ và đợi trong phòng ngủ, đợi Tư Kiến tắm xong.

Sau khi Tư Kiến đi ra, hắn không trở về phòng mà ngồi trên ghế sofa, đối mặt với cửa phòng ngủ của Khả Hân, nàng nhìn thấy cái áo choàng tắm trên người hắn, lông mày của nàng nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia giãy giụa, tựa hồ như muốn nói gì với hắn nhưng lại thôi. Cuối cùng nàng không nói gì, bộ áo choàng tắm kia là nàng mua cho tôi, chỉ là tôi chưa bao giờ mặc nó, hiện tại lại tiện nghi cho hắn.

Khả Hân vào nhà tắm bắt đầu tắm rửa, Tư Kiến ngồi trên ghế sofa xem TV một cách nhàm chán. Sau khi nàng vào nhà tắm, nàng do dự một hồi lâu không cởi đồ, cứ nhìn cửa, trong khi Tư Kiến thì cẩn thận nghe thanh âm nhà tắm, tựa hồ như chờ cái gì đó, hơn nữa vừa chờ, vừa xoa xoa háng, dương vật dày cộm ở dưới háng đã đẩy cao cái áo choàng tắm lên.

“Cạch…” Theo một tiếng cửa khóa trái vang lên, Tư Kiến sững sờ lập tức, bàn tay vốn đang xoa xoa háng cũng ngừng.

Sau khi do dự một lúc lâu, Khả Hân khóa trái cửa nhà tắm, kết quả này khiến cho Tư Kiến bị bất ngờ, hoàn toàn không nghĩ tới.

Nhìn biểu tình này của Tư Kiến, dường như hắn và Khả Hân đã có mật đàm. Chẳng lẽ nàng đã đồng ý vụng trộm với hắn? Với bộ dáng đắc ý của hắn lúc vừa mới vào cửa, có lẽ thật sự có khả năng này, bằng cách nào hắn thuyết phục được nàng? Cả hai không nói chuyện nhiều khi ở nhà, điều đó khiến cho tôi bối rối, không thể tìm ra đầu mối.

Khả Hân cũng do dự hồi lâu mới khóa trái cửa. Sau khi khóa cửa, trên mặt nàng hiện lên một tia áy náy và buồn bã, trong mắt lại yên tâm rất nhiều. Hôm nay sau khi nàng trở về trạng thái tinh thần không được tốt, không biết là vì chuyện đêm qua, hay là vì hôm nay đã nói gì với Tư Kiến. Bất quá có thể thấy được, cho dù hai người đạt thỏa thuận như thế nào, nàng vẫn có vẽ miễn cưỡng như vậy.

Khả Hân yên tâm bắt đầu tắm, trên người vẫn còn lưu lại tinh dịch do Tư Kiến lưu lại tối hôm qua, nàng thay toàn bộ đồ lót và trang phục của mình.

Tư Kiến ở bên kia ngồi trên ghế sofa ngẩn người một hồi, lắc đầu cười khổ, tựa hồ như có chút bất đắc dĩ.

Ở trong nhà tắm, Khả Hân tắm thật lâu, tựa hồ như không muốn ra ngoài sớm, như thể đang cố trốn Tư Kiến. Sau khi tắm xong, nàng bước ra khỏi nhà tắm, ngạc nhiên thấy hắn vẫn ngồi trên ghế sofa, có lẽ nàng tưởng hắn đã trở lại phòng ngủ của mình.

“Đi ngủ sớm đi, ngày mai… ngày mai lại nói…” Khả Hân nhìn đồng hồ trên vách tường rồi cúi đầu nói, không nhìn vào mắt Tư Kiến, tựa hồ như có chút khó xử. Bởi vì từ sau khi nàng từ nhà tắm đi ra, hắn nhìn nàng tràn đầy hy vọng, trong mắt mang theo một tia chờ mong.

“Như ngươi đã nói, không ép ta, đêm nay ta không muốn…” Khi Tư Kiến có chút nóng nảy đứng bật dậy bắt lấy tay Khả Hân, nàng giãy giụa một chút nói.

“Ài…” Nghe những lời này của Khả Hân, Tư Kiến chỉ có thể thở dài một hơi, cuối cùng buông tay nàng ra.

Khả Hân trở lại phòng ngủ, do dự một chút sau đó không khóa trái cửa phòng, xem như là cách cuối cùng để lưu lại thể diện cho Tư Kiến, có lẽ nàng tin hắn sẽ nghe lời mình.

Tư Kiến ủ rũ tắt đèn phòng khách, trở lại phòng ngủ, mà Khả Hân đứng sau cửa phòng, mấy lần muốn mở cửa an ủi hắn? Hay là nói đã đổi ý muốn hắn vào phòng mình?

Nhìn cảnh này tôi không đoán được, bởi vì tôi không cách nào biết được chuyện gì đã xảy ra giữa hai người họ vào buổi chiều và những gì xảy ra bây giờ khiến cho tôi không sờ được đầu mối. Bất quá điều có thể khẳng định là dường như hai người đã đạt thành một hiệp nghị gì đó, nàng đã đồng ý ngoại tình với hắn, nhưng lại đưa ra hạn chế, hơn nữa xem ra nàng cũng không có tình nguyện, như thể đêm nay nàng hoàn toàn không có hứng tình, có lẽ trong lòng nàng còn rất nhiều tâm sự.

Khả Hân nói đêm nay không muốn, ngày mai lại nói… Đây là một từ miễn cưỡng, tức là ngày mai hai người có thể xảy ra tiếp, cũng có thể không xảy ra. Nàng không dùng giọng điệu khẳng định.

Tư Kiến nhanh chóng ngủ thiếp đi, tối hôm qua làm cho hắn kiệt sức. Có lẽ sự tình hôm nay đã có tiến triển tốt, không bao lâu sau hắn ngủ và ngáy đều.

Mà Khả Hân ở bên kia, tuy rằng tối hôm qua cũng rất mệt, ban ngày còn phải đi làm càng thêm mệt, lại trằn trọc ngủ không được, luôn phát ra tiếng thở dài, hơn nữa ở trong phòng ngủ, ánh mắt luôn tránh nhìn ảnh cưới mà tối hôm qua đã mang đến cho nàng tác dụng kích thích tình dục.

Tôi bấm chuột tua nhanh, chuyện gì sẽ xảy ra đêm mai? Cách thời gian tôi về nhà càng lúc càng gần…

Danh sách chương (218 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218