Nuôi sói trong nhà

Phần 60
Phần 60

Khả Hân nghi hoặc nhìn Tư Kiến một hồi, chốc lát sau đã nghĩ thông suốt nguyên nhân sự tình, chỉ là nàng cắn cắn môi dưới, có vẻ rất rối rắm. Trên mặt nàng hiện lên một tia do dự, có lẽ không xác định được mình nên đưa ra quyết định gì, nhưng sau khi do dự một hồi, trên mặt đã có một tia kiên định thay thế. Nàng có chút yên tĩnh từ trên người nó xoay người, sau đó đối mặt với nó quỳ gối ngồi trên giường đối mặt với nó, không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ nhìn nó đang tức giận mà lo lắng.

“Tư Kiến, đừng có ép mẹ, được không? Mẹ thật sự đã cố gắng rồi, cũng đã buông bỏ rất nhiều tôn nghiêm, mẹ xin con hãy giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng cho mẹ, có được không?” Khả Hân nhìn Tư Kiến một hồi, cuối cùng từ từ nói ra những lời này, hy vọng nó sẽ nhượng bộ một bước, để cho nàng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, trong những lời này tràn ngập ý tứ cầu khẩn.

“Hừ…” Nhưng lời nói của Khả Hân không khiến cho Tư Kiến mềm lòng, nó khẽ khịt mũi, quay mặt đi hướng đối diện với mẹ nuôi, tựa hồ như ngay cả dư quang của nàng cũng không muốn nhìn thấy, cũng không muốn nghe lời cầu khẩn của nàng.

Nhìn thấy bộ dáng của Tư Kiến, lúc này Khả Hân cũng sụp đổ, nàng cúi đầu bắt đầu khóc trong im lặng, những giọt nước mắt nóng hổi chảy ra từ mắt và nhỏ xuống bộ ngực đầy đặn, sau đó tích góp đến trình độ nhất định, lại từ trên ngực chảy xuống đùi nàng đang quỳ. Lúc này nàng khóc rất thê lương, có thể thấy tiếng khóc của nàng không phải giả tạo, cũng không phải cố ý cho nó xem, mà vì đè nén đã lâu rồi, đem tất cả thương tâm trong lòng toàn bộ phát tiết ra.

Tư Kiến lén liếc mẹ nuôi một cái, trong mắt hiện lên một tia đau lòng, nhưng sau khi do dự mấy lần, nó nhắm mắt lại, không muốn nhìn bộ dáng nàng khóc, đồng thời dùng hai tay bịt lỗ tai lại.

Tự nhiên Khả Hân thấy được bộ dáng này của Tư Kiến, trong mắt nàng hiện lên một tia kiên định, mình đã hy sinh cho nó quá nhiều rồi, vậy mà nó còn đối xử với mình như vậy, có lẽ nàng cho rằng trong mắt nó chỉ có ham muốn thân thể của nàng, đối với nàng căn bản không có bao nhiêu tình cảm mẫu tử. Nàng ngừng khóc, hờ hững xoay người ngồi ở mép giường, từ từ nhặt đồ lót và đồ ngủ mà nó vừa mới cởi ra trên giường, nàng mặc đồ rất chậm, như thể tuyệt vọng mất hết niềm tin. Sau khoảng chừng hai phút, nàng mặc xong đồ, giống hệt như lúc mới vào, chỉ là bây giờ đầu tóc nàng có hơi bù xù, đôi mắt mông lung đẫm lệ, có vẻ rất buồn bã và tiều tụy.

Trong quá trình này, Tư Kiến vẫn cố nén không mở mắt và buông lỗ tai ra, cho nên mặc dù nó nghe được một ít tiếng động lạ, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, có lẽ nó còn đang cho rằng mẹ nuôi còn đang do dự, có lẽ nó vẫn đang chờ mong một đêm cuồng nhiệt tiếp theo, có lẽ nó vẫn đang chờ đợi sự nhượng bộ tiếp theo của nàng. Chỉ là nó đã sai rồi, sau khi Khả Hân mặc đồ xong, đờ đẫn đi ra khỏi phòng, trước khi đi còn không quên tắt đèn phòng.

Tuy rằng Tư Kiến đang nhắm mắt lại, nhưng mí mắt rất mỏng, nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được một phần ánh sáng, sau khi Khả Hân tắt đèn, trong phòng chìm vào bóng tối, nó nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được. Sau khi Khả Hân tắt đèn và bước ra khỏi phòng, nó mới mở mắt ra, chỉ là sau khi mở mắt ra, nó trợn tròn mắt như chết lặng, căn phòng đã trống rỗng, trên giường chỉ rải rác quần lót và đồ ngủ của mình, mẹ nuôi và đồ tùy thân đã biến mất không thấy đâu, giống như nàng chưa từng đến đây!

Tư Kiến sững sờ một lúc lâu trước khi phát hiện chuyện gì đã xảy ra. Nó vội vàng dỏng tai lên nghe âm thanh bên ngoài phòng ngủ, có lẽ nó vẫn đang chờ mong nàng bình tâm xong, sẽ sớm trở lại phòng ngủ để cùng nó ân ái. Nhưng nó đợi rất lâu, nàng cũng không quay lại, cả phòng chìm vào im lặng, cuối cùng nó cũng ý thức được chuyện gì đã xảy ra, nó đã ép mẹ nuôi quá mức, thử lòng nàng quá mức, cuối cùng đã chạm tới điểm giới hạn của nàng và nàng đã bỏ cuộc, nó đã thua giống như mất đi tất cả thể lực.

“Phụp…” Một tiếng ngã xuống giường, trong mắt tràn ngập hối hận, nó rướn người về phía trước, mình được một tấc tiến một thước, hiện tại rốt cục nếm trái đắng, cái gì cũng không có.

Cảm xúc của hai người lúc này rất phức tạp, không hẹn mà đều thương tâm. Tâm tôi, lại cảm giác được vô cùng thoải mái, vốn tôi còn tưởng rằng Khả Hân đeo bao cao su cho Tư Kiến là muốn làm tình cùng với nó, ít nhất là khẩu dâm cho nó, không ngờ sự tình lại phát sinh ra một bước như vậy, loại tình huống này tôi muốn nhìn thấy nhất.

Trong lòng tôi nhất thời thư thái rất nhiều, tôi châm một điếu thuốc, chất nicotin chảy khắp người, cảm giác mệt mỏi toàn thân lập tức biến mất, thậm chí lúc này tôi cảm giác được bụng mình có chút đói. Mặc dù tôi không biết những phát triển tiếp theo trong video, nhưng tình hình hiện tại đã cho tôi rất nhiều thư thả. Tôi gọi khách sạn chuẩn bị một bữa ăn trưa lớn cho tôi, một lát nữa khách sạn sẽ giao đến tận phòng ngủ. Tôi hút thuốc, ăn cơm trưa rồi tiếp tục xem video, từ đêm qua thần kinh của tôi đã căng thẳng, bây giờ cũng có thể thư giãn một chút.

Bên kia, Khả Hân đờ đẫn trở lại phòng ngủ của mình, thẫn thờ ngồi ở mép giường ngây ngốc, sau khi ngồi một hồi nàng lấy điện thoại di động ra, sau đó gọi cho tôi, kết quả cho thấy vẫn là bị tắt máy, tuy rằng nàng rất buồn nhưng không có quá nhiều kinh ngạc, tựa hồ như máy của tôi bị tắt đã sớm nằm trong dự liệu của nàng.

Khả Hân đặt điện thoại xuống, mở màn hình bảo vệ điện thoại di động, hình nền là Tư Kiến vừa đến nhà tôi không lâu, một gia đình ba người của chúng tôi chụp chung một bức ảnh. Trong ảnh, nó có vẻ hơi dè dặt và có chút không vui, dù sao mới đến nhà tôi không lâu, còn chưa thích ứng lắm, còn tôi nở một nụ cười nhẹ, nhưng nụ cười không được tự nhiên cho lắm, bởi vì trong lòng tôi vẫn là miễn cưỡng nhận nuôi nó, cho nên nụ cười của tôi trong bức ảnh có thể coi như hơi giả tạo. Người cười tự nhiên nhất trong bức ảnh là Khả Hân, cuối cùng mình cũng có một đứa con trai, tình mẫu tử chưa bao giờ có bây giờ đã được đền bù, trông nàng có vẻ rất hạnh phúc, cho nên trong ảnh không thể nghi ngờ nàng là người vui vẻ nhất.

Trong Khả Hân nhìn bức ảnh rất trìu mến, chỉ là do màn hình điện thoại di động quá nhỏ, tôi không biết là nàng nhìn Tư Kiến hay nhìn tôi, tóm lại ánh mắt rất phức tạp, mang theo cảm giác tội lỗi, buồn bã, bất đắc dĩ, thậm chí còn có một tia sợ sệt. Sau khi nàng nhìn một hồi, liền đặt điện thoại xuống, sau đó xoay người nằm trở lại trên giường, nàng không hoàn toàn nằm trên giường, mà nửa người trên dựa vào thành giường, cứ như vậy ngồi dựa, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này rèm cửa sổ còn chưa đóng, xuyên qua cửa sổ nàng nhìn bầu trời đêm, trong mắt hiện lên rất nhiều tia sáng, có hồi ức, có vui vẻ, có ưu buồn, nhiều hơn là bối rối và bất lực.

Mà bên kia, Tư Kiến nằm trằn trọc ở trên giường, lúc này nó cảm thấy hối hận, nó không biết mẹ nuôi bị như vậy chỉ có đêm nay thôi, hay là tương lai sẽ đều như vậy. Có phải hoàn toàn từ bỏ nó hay không, nó ý thức được mình đã đánh cuộc lớn, nhiều lần nó ngồi dậy, muốn xuống giường, đi tới phòng ngủ của mẹ nuôi, để an ủi, để xin lỗi? Chỉ là nếu như đi xin lỗi, cũng có nghĩa là đã nhượng bộ với nàng, liệu sau này mình còn có thể ăn thịt nàng sao? Cho nên nó rối rắm và đấu tranh là ở chỗ này.

Đang lúc Tư Kiến còn đang do dự, trong mắt Khả Hân chuyển biến nhiều cảm xúc phức tạp, cuối cùng tựa hồ như nghĩ thông suốt điều gì, tuy rằng trong ánh mắt có chút mơ hồ, nhưng lại có một tia kiên định, nàng từ từ xuống giường, đi tới cửa.

Tôi vừa mới hút xong điếu thuốc, chuẩn bị bỏ tàn thuốc, khi nhìn thấy nàng xuống giường đi tới cửa, nhất thời lại khẩn trương lên, nghĩ thầm: Chẳng lẽ vừa trải qua suy nghĩ nàng lại chuẩn bị nhượng bộ? Lúc này tôi vứt tàn thuốc đi, chuẩn bị đeo tai nghe lại, nhưng tôi còn chưa kịp mang tai nghe, Khả Hân đã đi tới cửa, nàng vươn tay ra, đang lúc tôi nghĩ rằng nàng muốn ấn tay nắm cửa để mở ra, không ngờ nàng lại đưa tay vặn khóa cửa.

“Cạch…” Theo một tiếng vang nhẹ, Khả Hân đã khóa trái cửa, rồi quay trở lại nằm trên giường. Bây giờ nàng đã có chút hiểu biết đối với Tư Kiến, có lẽ nàng sợ một hồi nữa nó sẽ đổi ý tới tìm nàng xin lỗi, cũng sợ nó lại điên cuồng cưỡng hiếp nàng. Nói tóm lại, nàng khóa cửa để tách mình hoàn toàn khỏi nó, ít nhất là tối nay.

Khả Hân nằm trên giường, đưa lưng lại cửa phòng, tuy rằng nhắm mắt lại, nhưng thỉnh thoảng có vài giọt nước mắt lướt qua mí mắt nhắm chặt của nàng mà chảy ra, lướt qua sống mũi mà rơi xuống ga giường. Nàng làm ra hành động tối nay, có lẽ là do thái độ của nó khiến cho nàng hoàn toàn lạnh lòng, cũng làm cho nàng hoàn toàn suy sụp, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn chịu đựng của bản thân.

Tình huống kế tiếp quả nhiên không ngoài dự đoán. Sau khi mọi thứ chìm vào im lặng, tôi nhấp chuột để tua nhanh, khi thời gian trôi qua chưa đầy hai giờ sau, cuối cùng Tư Kiến cũng không cách nào an phận, nó biết Khả Hân thật sự đã phẫn nộ cũng quá thương tâm. Sau một thời gian dài trằn trọc, nó nhảy xuống giường, mở cửa bước ra ngoài.

Khi Tư Kiến đi tới cửa phòng mẹ nuôi, nó do dự thật lâu, nhưng cuối cùng vẫn lấy tay gõ cửa, thanh âm rất nhẹ, có lẽ nó cũng biết lúc này nàng chưa có ngủ. Nó gõ vài cái, nhưng cửa phòng không mở ra, thậm chí không có một chút âm thanh nào truyền ra, nó phải gõ cửa thêm vài lần nữa nhưng cửa phòng vẫn im lặng. Cuối cùng nó đặt tay lên tay nắm cửa, nhưng khi nó gặt xuống, lại phát hiện cửa phòng bị khóa trái. Khung cảnh trước mắt dường như rất quen thuộc, mấy ngày trước Khả Hân đã từng gõ cửa như thế này trước cửa phòng nó, lại bị nó quay lưng cự tuyệt, không ngờ cách nhau không bao lâu, cảnh tượng lại đảo ngược giữa người hai người.

Tư Kiến không lo mẹ nuôi thiển cận, dù sao chuyện này cũng không phải chuyện lớn gì, bất luận ai cũng phải trải qua, cho nên nó không có gì phải lo lắng, chỉ là trong mắt mang theo ưu sầu và thất vọng, rốt cục nó đã biết mình đặt cược quá lớn, lần này gây họa cũng không nhỏ.

Sau khi phát hiện cửa phòng khóa trái, Tư Kiến đành phải gõ cửa thêm vài lần, lực không khỏi tăng lên rất nhiều, tiếng gõ cửa vang vọng khắp phòng, nhưng cuối cùng bên trong chỉ truyền đến vài tiếng trở mình xoay người của mẹ nuôi, còn có tiếng nệm cọt kẹt. Nó nghe âm thanh rất nhỏ truyền đến từ bên trong, nó cũng biết nàng quả thật chưa ngủ, cũng biết nó đang ở ngoài cửa, nhưng lại không mở cửa cho nó.

Lúc Tư Kiến chuẩn bị gõ cửa lần nữa, ngón tay dừng lại cách cửa phòng vài cm, nó giơ ngón tay do dự thật lâu, cuối cùng chán nản bỏ tay xuống, thở dài một hơi, nó biết tối nay không có khả năng nàng ra gặp nó, vì thế nó từ từ trở lại phòng ngủ của mình.

Khả Hân ở trong phòng ngủ, lúc nghe Tư Kiến gõ cửa, nàng cũng do dự một hồi, tự hỏi có nên mở cửa cho nó vào hay không, nhưng nàng lại không chắc liệu nó đến để nói chuyện và xin lỗi hay không, nàng sẽ sẵn sàng mở cửa cho nó. Nhưng vạn nhất lúc này mà nó có hành vi thú tính phát triển mạnh mẽ của nó, nên nàng không muốn mở cửa, cuối cùng do dự một lúc lâu, nàng nghiến răng kiên trì không mở cửa cho đến khi kết thúc.

Một đêm không có gì để nói, đối với hai người đêm nay, nhất định là một đêm mất ngủ, chỉ là không biết sáng mai tỉnh dậy hai người sẽ đối mặt với nhau như thế nào, rốt cuộc giữa hai người ai sẽ là người đầu tiên nhượng bộ.

Nếu Tư Kiến nhượng bộ, liệu sau này nó có từ bỏ ý nghĩ khinh nhờn mẹ nuôi hay không? Nếu Khả Hân nhượng bộ, nàng có nguyện ý để cho nó chèn vào hay không? Ngay cả cắm vào với bao cao su? Nếu như hai người đều không nhượng bộ, sáng hôm sau, liệu nó còn có thể tiếp tục ngoan ngoãn đi học hay không? Nó sử dụng chiêu “Bách Thí Bách Linh” này, vừa bắt lại vừa thả mà nó đã thử nghiệm một lần rồi, liệu nàng có bị mắc lại chiêu đó nữa không?

Với rất nhiều câu hỏi không có giải đáp, tôi tua nhanh thời gian video đến sáng hôm sau, lúc Khả Hân thức dậy bình thường…

Danh sách chương (218 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218