Nuôi sói trong nhà

Phần 45
Phần 45

Sau khi xem đoạn video này, hai tay tôi nắm chặt ga giường, bây giờ tôi thực sự hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại đó, tại sao lại trùng hợp như vậy? Chẳng lẽ ông trời đang đùa tôi sao? Để Khả Hân giấu tôi, nếu như tôi không cài đặt những video giám sát này, tôi thật sự sẽ trở thành một thằng ngốc, đội mũ xanh vương bát? Nhưng ma cao một thước đạo cao một trượng. Nghĩ đến đây, tôi phải có cảm giác rất may mắn hay không?

Sau khi Khả Hân đặt điện thoại xuống, nằm trên giường chuẩn bị đi vào giấc ngủ, chỉ là nàng nằm trên giường không ngừng khóc, dường như tất cả những gì phát sinh tối nay đều nằm ngoài dự liệu của nàng, cũng giống như tôi nàng không thể chấp nhận được loại trùng hợp này. Nàng cũng chơi “cuộc chơi” ngây thơ này khi vô cùng bất lực trong việc quyết định con đường tiếp theo của mình.

“Khả Hân, nếu chỉ có lần này, anh sẽ tha thứ cho em, anh tha thứ cho em đã thất thân, bởi vì em bị cưỡng hiếp và anh có thể tha thứ cho việc em che giấu, bởi vì đó là quyết định của ông trời. Nhưng nếu có những lần khác… nếu em chìm đắm và chủ động thì… chúng ta nên kết thúc!” Tay tôi run run cầm chuột, mũi tên ở màn hình máy tính không ngừng theo tay tôi mà run theo…

Ngày quay của video chỉ là hơn nửa tháng sau khi tôi rời đi, gần một tháng rưỡi trước khi tôi về nhà, vì vậy tôi đoán mọi thứ có thể không đơn giản như vậy. Tuy rằng lúc này tôi không có cảm giác đói, nhưng tôi vẫn muốn gọi một phần mang đi, tôi không muốn bị suy sụp trước khi tìm ra chân tướng sự việc. Sau khi ăn tối xong, tôi thở mạnh vài hơi tiếp tục xem video, tôi cố gắng xem tất cả mọi thứ rõ ràng trước ngày kỷ niệm đám cưới của chúng tôi.

Đêm đó hiếm khi Khả Hân ngủ thiếp đi, chỉ ngủ không ngon lắm, luôn giật mình tỉnh dậy trong giấc ngủ, dường như lúc ngủ, trong đầu cũng thấy lại cái đêm mình bị cưỡng hiếp.

Sáng hôm sau khi thức dậy, như thường lệ nàng dậy làm điểm tâm cho Tư Kiến, nhưng bản thân nàng lại không ăn, đã hơn 36 tiếng nàng không có ăn gì, nếu cứ tiếp tục như vậy, thân thể nàng sẽ suy sụp.

Sau khi Tư Kiến nghe tiếng Khả Hân rời giường, nó cũng rời giường, chỉ là nó ngồi trong phòng khách nhìn mẹ nuôi làm điểm tâm. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một tia hối hận trong mắt nó, có lẽ nó không ngờ tình huống hiện tại khác nhau với tiểu thuyết, AV, nó không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng như vậy.

“Mẹ, chúng ta nói chuyện vui vẻ được không?” Sau khi Khả Hân hoàn thành điểm tâm, chuẩn bị trở về phòng, rốt cục Tư Kiến nhịn không được mở miệng nói.

“Không có gì để nói, ăn cơm đi…” Khả Hân không quay đầu lại, nhưng có lẽ vì đã hai ngày nàng không ăn gì lót bụng, khi nói chuyện thanh âm đã rất yếu.

“Nhưng mà đã hai ngày mẹ không có ăn cái gì cả!” Trong mắt Tư Kiến tràn đầy sợ hãi và lo lắng, mẹ nuôi tuyệt thực khiến cho nó không biết phải làm sao. Dù sao nó còn nhỏ, căn bản không biết cách xử lý đối với suy nghĩ của người lớn như thế nào.

“Ta không đói!” Khả Hân nói xong liền đóng cửa phòng lại, ngay sau đó khóa trái cửa phòng. Hai ngày nay nàng vẫn khóa trái cửa phòng, như thể sợ Tư Kiến sẽ lẻn vào xâm phạm nàng một lần nữa! Chỉ là hiện tại cách làm của nàng có chút “vong dương bổ lao”.

Tư Kiến thấy cửa phòng Khả Hân đóng lại, hơn nữa còn nghe tiếng cửa khóa trái, nó bắt đầu rụt rịt trên ghế sofa, không biết phải làm sao bây giờ. Nhìn thấy bộ dáng con nít hiện tại của nó hoàn toàn trái ngược với tối hôm đó, tựa hồ như nó bây giờ và nó đêm đó hoàn toàn là hai người khác nhau. Cuối cùng nó ngây ngốc ngồi ở trên ghế sofa, không ăn điểm tâm mà mẹ nuôi nấu cho nó.

Đến giữa trưa, Khả Hân làm cơm trưa phát hiện Tư Kiến không có ăn điểm tâm bữa sáng. Đến tối, nàng chuẩn bị nấu cơm tối cho nó, cũng phát hiện bữa sáng và bữa trưa nó đều không có ăn. Phải biết rằng, bây giờ nó đang phát triển thân thể, nàng đều nhìn nó ăn cơm mỗi ngày, sợ nó ăn ít sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của thân thể, đây cũng là nguyên nhân vì sao cho dù thương tâm khổ sở nàng cũng không quên làm cơm cho nó.

“Tại sao không ăn cơm?” Khả Hân thấy bữa sáng và bữa trưa Tư Kiến đều không ăn cơm, rốt cục chủ động mở miệng hỏi nó. Nó cũng giống như nàng, cả ngày đều mơ màng ngẩn người, chẳng qua nàng ở trong phòng ngủ, nó ở trên ghế sofa trong phòng khách.

“Mẹ không ăn, con cũng không ăn!” Tư Kiến nhìn Khả Hân cố chấp nói.

Nghe những lời này của Tư Kiến, Khả Hân sững sờ, lúc này nàng rất hốc hác, có vẻ hữu khí vô lực. Nếu là người khác, phỏng chừng đã sớm không dậy nổi, suốt hai ngày, ngoại trừ uống nước, một hạt gạo nàng cũng không ăn, nhưng nàng không biết nên nói gì, chỉ có vẻ rất bất lực. Nàng xoay người trở lại nhà bếp bắt đầu nấu cơm, cơm chiều rất thanh đạm, không có gì đặc biệt, hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của hai người, ngày mai hai người sẽ trở lại trường bình thường.

“Ăn cơm đi…” Một lúc sau Khả Hân đã làm xong đồ ăn, đặt lên bàn. Nàng cũng ngồi vào bàn ngay lập tức, múc cơm cho mình và Tư Kiến, sau đó bắt đầu ăn từ từ. Nó nhìn thấy rốt cục mẹ nuôi cũng chịu ăn, vội vàng chạy đến bàn, cầm lấy thức ăn lên và nuốt chửng, nhìn ra, nó thật sự đói. Khả Hân nhìn nó một cái trong lòng rất phức tạp, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tư Kiến ăn ngấu nghiến, trong khi Khả Hân chỉ ăn tượng trưng một chút thôi. Có thể nhìn ra do tâm trạng của nàng cho nên thật sự không có bao nhiêu khẩu vị. Ăn cơm tối xong, nàng bắt đầu thu dọn bát đũa. Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, nàng trở về phòng ngủ của mình, đồng thời cũng không quên khóa trái cửa phòng.

Tư Kiến vốn đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn mẹ nuôi dọn dẹp nhà, nó muốn nói chuyện lại không biết nên nói gì. Sau khi Khả Hân trở lại phòng ngủ khóa cửa lại, nó không nói lời nào, cuối cùng trở về phòng với trái tim nặng trĩu chuẩn bị đi ngủ. Đêm đó hai người vẫn trằn trọc mất ngủ.

Đêm đó không chuyện gì để nói. Đến sáng hôm sau, Khả Hân dậy sớm hơn bình thường rất nhiều. Sau khi nàng làm điểm tâm, nàng dành rất nhiều thời gian để tắm rửa và trang điểm, hai ngày này bị tra tấn khiến cho nàng vô cùng phờ phạc, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, hôm nay nàng phải đi làm, cho nên không thể để cho người ta phát hiện trạng thái tinh thần của nàng, đành phải tốn rất nhiều thời gian để trang điểm.

Sau khi trang điểm xong, nàng đứng trước gương, không ngừng điều chỉnh biểu tình của mình để cố gắng giữ vẻ mặt như trước kia, chỉ là sau khi cố gắng vài lần, nụ cười của nàng vẫn có vẻ rất miễn cưỡng.

Khi gần tới giờ đi học, Khả Hân gõ cửa phòng Tư Kiến, không giống như trước kia trực tiếp mở cửa để đánh thức nó dậy. Tư Kiến đi ra với đôi mắt ngái ngủ, tối hôm qua nó ngủ cũng rất muộn. Hai người im lặng ăn sáng rồi cùng nhau đến trường học.

Tôi bỏ qua thời gian hai người vắng nhà ban ngày, điều chỉnh giám sát video cho đến tối sau khi hai người tan trường.

Sau khi về nhà, Khả Hân nấu cơm tối, sau đó lẳng lặng ăn, nàng vẫn ăn rất ít. Sau khi ăn cơm xong, nàng thu dọn việc nhà, rồi trở lại phòng ngủ khóa trái cửa phòng, không dạy Tư Kiến làm bài như trước.

Tư Kiến ăn cơm xong trở về phòng, lòng nặng trĩu làm bài, rồi nằm trên giường chuẩn bị ngủ. Chỉ là tâm tình của nó cũng không tốt, có vẻ rất sợ hãi và bất lực, sau đó nó mới thể hiện tính cách của một đứa nhỏ.

Khả Hân đã nằm trên giường mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng đứng dậy gọi điện thoại. Sau khi lời nhắc bằng giọng máy nói trong điện thoại vang lên, nàng tuyệt vọng đặt điện thoại xuống, nàng muốn gọi cho tôi, chỉ là qua đêm đó, điện thoại di động của tôi vẫn như trước kia, ở trạng thái tắt. Nếu mấy ngày sau đó điện thoại của tôi bật lại, có thể nàng vẫn sẽ nói thẳng với tôi, tôi nghĩ hai ngày nay nàng cũng đang suy nghĩ về chuyện đó, thỉnh thoảng nhìn vào điện thoại lộ ra cảm xúc hối hận, xem ra nàng đã hối hận vì đã không thú thật với tôi đêm đó.

Năm ngày sau đó, hai người rất ít giao tiếp, mỗi buổi sáng Khả Hân thức dậy ăn sáng rồi đến trường, buổi tối tan học nàng nấu cơm tối, sau khi hai người ăn cơm xong, nàng trở về phòng ngủ, Tư Kiến tự mình làm bài ở nhà, sau đó đi ngủ sớm, dù sao nó cũng là hài tử, khi ngủ có thể vô tâm, một khoảng thời gian nhất định sẽ ngủ say. Còn Khả Hân lại mất ngủ đến nửa đêm, buổi sáng lại thức dậy sớm, trạng thái tinh thần có vẻ rất uể oải, mỗi buổi sáng cần rất nhiều thời gian trang điểm để che giấu vẻ hốc hác của mình.

Khi đến cuối tuần, rốt cục hai người có một chút thay đổi. Tối thứ sáu sau khi tan trường, hai người trở về nhà, trải qua nhiều ngày điều chỉnh, trạng thái tinh thần của Khả Hân tốt hơn rất nhiều, nhưng đêm nay nàng có vẻ bận tâm, không giống với cảm xúc thất thân, mà là mang theo một chút tức giận và sầu lo. Tư Kiến cúi đầu không nói một lời đi theo nàng về đến nhà. Nàng ném cái cặp lên sofa, thay vì đi nấu cơm như thường lệ lại ngồi trên ghế sofa, hai tay khoanh lại có vẻ rất tức giận.

“Nói đi, có chuyện gì?” Sau khi suy nghĩ trên ghế sofa một hồi, Khả Hân lấy ra một tờ đề thi từ trong túi xách của nàng và hỏi Tư Kiến. Nó vốn đứng ở cửa không biết làm sao, bị mẹ nuôi hỏi như vậy, ngây người, nhất thời có chút khẩn trương, như thể mọi thứ đều trở về như trước kia.

…”Nói! Tại sao bây giờ lại nhút nhát? Không phải ngươi giỏi lắm sao? Rất thoải mái sao?” Khả Hân càng nói càng trở nên kích động, thậm chí còn đưa những gì đã xảy ra đêm đó cũng nói ra.

“Năm người kém nhất lớp, cảm ơn ngươi đã có thể vượt qua bài thi…” Khả Hân đập tờ giấy trên bàn cà phê trước mặt, thì ra lại tiến hành một bài thi nhỏ giữa tháng, thành tích của Tư Kiến không đạt được yêu cầu.

Trước đây, Khả Hân đều cao hứng nói cho tôi biết, trong lớp nó không phải nhất thì nhì, mà trong thời gian đầu nàng hao tâm tổn sức để dạy thêm cho nó, chính là vì có một lần nó đứng hạng ba sau khi thi. Nhưng trong mắt nàng vẫn không muốn chấp nhận điều đó, nàng là một thầy giáo, cực kỳ nhạy cảm với thành tích và thứ hạng của học sinh, đặc biệt là Tư Kiến, con nuôi của mình.

Tôi nghĩ hôm nay Khả Hân nhìn thấy thành tích của Tư Kiến, nhất định rất tức giận, cảm xúc tức giận vào lúc này đã vượt qua cảm xúc bi thương của nàng. Mắt nàng lộ ra hung quang nhìn chằm chằm nó, trong mắt lộ ra ý tứ hận rèn sắt không thành thép.

Cũng khó trách Khả Hân lại như thế, năm học đứng cuối lớp, so với thành tích trước kia của Tư Kiến, quả thực là kém không thể kém hơn. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, điểm của nó đã tuột dốc đến mức như vậy. Nó đứng đó không nói lời nào, giữ vững ý tưởng “khoan hồng để nhận tội, bỏ gạch trong tù, nghiêm khắc để kháng chiến”.

“Còn không phải bởi vì những chuyện mấy ngày này sao?” Không chịu nổi bầu không khí càng lúc càng trầm mặc, Tư Kiến nhỏ giọng lẩm bẩm, tuy rằng thanh âm rất nhỏ, nhưng Khả Hân lại nghe rõ ràng. Ý tứ của nó chính là sau đêm đó của hai người, bầu không khí ở nhà mấy ngày nay, cùng với tâm lý của nó, khiến cho nó không thể yên tâm học hành.

Cũng khó trách. Chuyện đã xảy ra, biểu hiện của Khả Hân và nỗi sợ hãi trong lòng Tư Kiến, căn bản làm cho nó không cách nào học được, những lời này là lời tâm lý trong lòng nó, cũng là sự thật, nhưng nghe trong lỗ tai nàng thì cũng không hẳn là như vậy.

“Lỗi tại ai, ta còn phải để ý tới ngươi nữa sao? Ta còn chưa có xử ngươi!” Nghe Tư Kiến nói xong, Khả Hân chợt hiểu ra, đồng thời nhớ lại chuyện đau lòng đêm đó, nàng không đè nén được cảm xúc của mình, lớn tiếng nói. Nàng bắt đầu khóc, sau đó hét lên, chộp lấy quyển sách trên bàn trà đánh nó.

Những ngày này, nàng vẫn trốn tránh và không muốn nghĩ lại đêm đó, nhưng bây giờ không thể không đối mặt với một loạt hậu quả mà đêm đó đã bắt đầu mang lại…

Danh sách chương (218 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218