– Được! Có chí đấy, hồi bằng tuổi em thì anh vẫn chăm chỉ đi làm thuê thôi, mãi về sau có vốn và quen biết mới lên được thầu chính đấy, nói chung con đường thành công cũng nhiều gian nan lắm chứ không được suôn sẻ như em.
Tôi cười rồi bảo anh:
– Anh nói quá lời rồi, em cũng may mắn với được ông bà già hỗ trợ một cách nhiệt tình thì mới làm ăn được đấy chứ, cũng tại cách đây mấy năm ăn chơi quá, nói chung đốt cháy giai đoạn khiến bây giờ mới được có chút thành công như vậy đấy anh ạ!
Đúng lúc này thì chị Đoan lên tiếng:
– Thành công như thế là được rồi, thôi vào nhà đi em. Hôn nào khai trương cửa hàng mới thì báo chị một tiếng nhé!
Tôi gật đầu rồi đưa nhẹ tay ra bắt lấy bàn tay mềm mại của chị. Anh Sơn nhìn thấy hành động của tôi vậy thì chỉ cười. Nhìn nụ cười thì có vẻ thích thú, tôi không biết một người chồng lại có thể thích một người đàn ông động chạm đến vợ mình.
Vào đến nhà thì Ngọc Anh từ trên phòng của mình chạy xuống. Tính cách hồn nhiên của cố bé hiện lên.
Không còn xưng hô kiểu e ngại bị người lớn cấm đoán nữa, Ngọc Anh vô tư chào tôi:
– Em chào anh! Máy anh chọn được đấy!
Cô bé nheo mắt với tôi thì tôi chỉ biết cười, công nhận với số tiền đó mà lắp một cái máy chơi game và stream vui vẻ thì quá tuyệt rồi. Tôi cười cười rồi bảo lại:
– Chuyện! Máy anh chọn cho mà lại, hì hì cố gắng mà học hành cho tốt nhé!
Cô bé cười cười đang định ung dung bước từng bước vào chỗ bếp để dọn cơm cùng với mẹ thì anh Sơn gọi giật lại:
– Chào là chú chứ sao là anh?
Tôi cười ha hả vỗ vỗ vai anh Sơn nói:
– Thôi! Anh em cho trẻ, em có hơn Ngọc anh tám chín tuổi chứ mấy, hì hì xưng hô như thế có vẻ ok hơn, cứ bắt em làm chú già bỏ xừ!
Anh Sơn cười ha hả gật đầu, rồi cùng với tôi ngồi xuống nói chuyện. Quay lại cái vấn đề là tôi muốn mở thêm một quán mới thì anh Sơn bảo có mấy đệ cũng làm mảng nội thất đó, có gì anh làm cho.
Muốn có một quan hệ thân thiết hơn nên tôi cũng tính bàn chuyện với anh luôn. Vừa bàn chuyện tôi thỉnh thoảng còn đảo mắt qua nhìn Ngọc Anh với chị Đoan ở trong bếp. Chị Đoan thì toát lên vẻ quyến rũ của một người đàn bà từng trải lúc nào cũng hừng hực một vẻ mãnh liệt như ngọn núi lửa muốn phun trào.
Ngọc Anh thì như bản sao của mẹ nhưng do trẻ hơn nên cái vẻ mơn mởn nó lại lấn át tất cả, so với con của chị Tâm thì Ngọc Anh lớn hơn một hai tuổi nên cái vẻ mơn mởn nõn nà đó nó khác hơn nhiều. sao mà biết? Kiểu này chắc là nhìn con gái tắm thường xuyên hả? Khai nhanh!
Anh Sơn xua xua tay mà nói:
– Lại nghĩ xấu cho anh rồi, yên tâm là không có chuyện nhìn trộm đâu, chỉ cần phơi quần áo thôi nhìn vào đồ lót là anh biết rồi, hơn nữa nhìn dáng nó đi, cao hơn mẹ nó rồi còn cái hông nữa chứ, nhìn cái tướng con nó là biết mắn hơn mẹ nó rồi.
Chị Đoan thấy chồng nói như vậy thì bĩu môi trả lời:
– Còn lâu mới có chuyện mắn hơn mẹ nó nhé, chẳng qua là mẹ nó không thích đẻ nữa thôi.
Nói xong chị Đoan cúi xuống dụi dụi má vào tóc tôi, cánh tay luồn qua cổ đã chui vào bên trong áo mà xoa xoa lấy ngực của tôi rồi hí hửng ra vẻ đắc ý lắm.
Thấy vợ mình tranh cãi như vậy thì anh Sơn nói:
– Nhưng hông nó thế kia tuyệt đối không kém em đâu hà hà! Nhìn cái mặt kìa, chỉ thấy trai trẻ là tớn hết cả lên thôi.
– Anh chẳng bảo cho em tìm trai trẻ còn gì nữa. Giờ tìm luôn cho anh xem đây này.
Nói xong chị Đoan cúi xuống mà hôn nhẹ lên trán rồi tiến tới mà hôn luôn môi tôi. Mùi nước hoa rồi mùi thân thể quyện vào nhau tạo thành một thứ mùi kích thích lan tỏa từng tế bào khứu giác của tôi.
Con cặc bên trong cái quần từ lúc nào đã cứng cứng lên rồi. Một tay chị Đoan bắt đầu đưa tay xuống mà xoa xoa nhẹ nhẹ cãi đúng quần.
Cái đầu lưỡi thì luồn luôn vào miệng tôi để mời gọi đầu lưỡi của tôi một cách mãnh liệt. Tôi vòng tay qua ôm lấy cái hông chị Đoan mà đáp trả nụ hôn đó. Anh Sơn ngồi đối diện nhìn thấy lườm rồi bảo:
– Đấy! Hôn trai tự nhiên trước mặt chồng kiểu khiêu khích nhỉ.
Chị Đoan nhả đôi môi rồi đầy lưỡi của tôi ra rồi cười hì hì mà nói:
– Có khác gì lúc mà anh hôn cái Tâm khiêu khích em đâu cơ chứ, lại còn tay xoa xoa vú của nó nữa chứ, vú cái Tâm cũng chỉ bằng em chứ có to hơn đâu.
– Ừ nhưng có vẻ săn hơn đấy!
– Được rồi đã thế em tập cho nó săn hơn, chỉ được cái chê vợ là không ai bằng! Đã thế em cho trai trẻ dùng.
Tôi cười rồi trêu chị Đoan:
– Em cũng không phải trai trẻ lắm đâu.