Vân lườm tôi rồi nói như vậy khiến tôi càng mắc cười hơn, vẻ mặt nhơn nhơn rồi khiêu khích của tôi khiến cho Vân vừa tức vừa buồn cười mà chẳng làm được gì.
Tiến lại sát chỗ tôi Vân nói:
– Trêu em nữa là em dỗi anh luôn đấy!
Tôi gật đầu nín nhịn rồi nói:
– Anh chị ham hố quá nên giờ mới ra nông nỗi này, anh thấy thằng bạn anh cũng bình thường chứ có khác gì đâu, chắc là em chịu thiệt rồi!
– Hứ! Cái lão ấy thì có biết gì là mệt đâu, đêm về rồi mà còn hùng hục làm sáng nay tí nữa thì em đi học muộn đấy.
Dọn bàn xong thì Vân tiến lại ngồi đối diện với tôi còn tôi thì cứ cắm đầu vào cái laptop. Chợt nhớ chuyện hôm qua, tôi gập cái lap lại rồi nói:
– Chuyện hôm qua của chúng mình thế mà cũng có người biết đấy em ạ.
Vừa nghe câu nói của tôi xong thì Vân tái mặt lại vì sợ. Chuyện đó mà có cái gì lưu lại đưa lên mạng thì xác định vừa nhục nhã xấu hổ vừa mang tiếng tằng tịu với cả hai sếp rồi còn Linh biết chuyện nữa.
Lắp bắp bờ môi đỏ mọng Vân run run hỏi:
– Anh… ai biết chuyện đấy vậy? Có sợ người ta tung lên mạng rồi cho người khác biết không? Giờ phải làm sao.
Nhìn cái vẻ mặt lo lắng thật sự của Vân tôi muốn trêu thêm một chút nữa. Ra vẻ đăm chiêu chưa có chiều hướng giải quyết, tôi gõ lọc cọc năm đầu ngón tay xuống bàn thở dài thườn thượt rồi bảo:
– Anh chẳng biết phải làm thế nào nữa, người ta biết hết rồi còn việc cho lên mạng hay không là do người ta, có cấm hay có kiện cáo thì họ cứ đưa mình chẳng làm gì được họ.
Vân lúc này sợ thật sự, đôi mắt rưng rưng lên có vẻ sắp tuôn ra hai hàng nước mắt, cái mặt méo xệch đi vì không nghĩ mọi chuyện lại đi quá xa như vậy. Hai bàn tay để ở bàn đan chéo vào nhau vặn vẹo run run sợ sệt.
Sợ cô bé khóc luôn ra quán thì tôi cười nhẹ rồi bảo:
– Anh đùa đấy!
Vân ngẩng lên lườm tôi với ánh mắt hờn dỗi rồi nói:
– Chuyện ấy mà anh cũng mang ra đùa được, em không nói chuyện với anh nữa.
Vân nói nhỏ nhẹ định đứng dậy thì tôi khẽ hắng giọng nói rõ:
– Chuyện có người nhìn thấy là thật không phải đùa đâu, còn việc quay phim lại là không có thôi nhé!
Vân biết tôi nói chuyện nghiêm túc nên ngồi lại, hai mắt to tròn mở to ra xem tôi nói điều gì. Hai bầu vú cọ vào cái mép bàn khiến nó tràn ra khiến cái lỗ áo ở giữa hai cái cúc lộ rõ để lộ da thịt trắng ngần. Lắp bắp Vân hỏi lại:
– Người đó là ai có quen biết không anh? Vì sao mà anh biết người ấy không quay phim chụp ảnh gì chứ!
Tôi cười khì rồi nói:
– Người ấy em cũng biết đấy, đó chính là Thanh bạn của thằng người yêu em đấy, hôm qua đi chơi về tính qua quán nên bắt gặp được chuyện đó. Còn chuyện vì sao anh biết là không quay phim chụp ảnh gì vì là Thanh về nhà anh ngủ.
Nghe câu nói của tôi Vân thở phào mãn nguyện nhưng rồi nghĩ ra điều gì tủm tỉm cười mà nói:
– Anh cũng được đấy nhỉ, về còn làm thêm nữa cơ à. Thế mà còn chê em với anh Phương là dâm nữa chứ! Giống nhau cả thôi.
Nhoài người ra đằng trước tôi ấn nhẹ nhẹ tay vào trán của Vân mà nói:
– Em nghĩ ai cũng như em ấy, về nhà còn cố gắng làm thêm hai nháy nữa mới chịu ấy. Về nhà rồi đi ngủ luôn, sáng hôm sau Thanh đi chơi luôn rồi, giờ đang tầm được chơi sao ấy. Thanh mà là anh Sơn.
Nhấc máy tôi hỏi:
– Anh à! Hôm nay không có công trình gì hay sao mà gọi cho thằng em thế này?
Tiếng anh Sơn ồm ồm trong điện thoại:
– Khà khà… công trình có nhiều chứ em, hôm nay có nữa đây này. Đến đây cùng anh xây dựng cái công trình nào.
– Dạ! Hôm nay có việc gì quan trọng à?
– Không! À mà có… qua nhà anh uống bia nhé!
– Dạ được anh! Đợi em thu xếp xong em qua liền.
Tôi thu xếp công việc xong rồi lái xe qua nhà anh Sơn. Chị Đoan hôm nay mặc bộ quần áo phải nó là rất đẹp, nó màu vàng tươi tô điểm thêm là những bông hoa màu xanh to bản. Lớp vải cực kỳ mỏng nên lộ rõ cái áo lót đen tuyền nhưng bằng ren ở phía trong.
Anh Sơn thì vẫn kiểu phong trần, quần lửng áo phông xuề xòa ra đón tôi, Thấy tôi thì anh Sơn cười hỉ hả nói:
– Sao quán buôn bán được chứ em?
– Dạ ổn anh ạ, em tính mở thêm một quán nữa!