Những cô vợ đa tình

Phần 25
Phần 25

Tôi gật đầu rồi thầm nghĩ “Mẹ mày, mày đi chơi như vậy tao ở nhà coi xem em Vân kể gì chuyện tối hôm qua”.

Thằng Phương hí hửng một chút rồi cùng với anh Sơn và chị Tâm và chị Đoan đi chơi. Mấy cái loa treo tường vẫn đều đặn vang lên từng câu hát da diết của bài “Hạ Thương” mà Thái Thanh trình bày.

Mấy đứa trẻ trẻ nghe những bài hát như vậy không ngờ cũng ngấm thể loại nhạc này, lúc vắng khách thì mấy anh em lại chém gió rồi ngồi nghe nhạc với nhau.

Buổi chiều thì Linh cùng với Vân đến, hai chị em có vẻ khá thân nhau. Buổi tối thì khách lại đông hơn ban ngay nhiều, có lẽ nhiều người thích nghe cái thể loại nhạc trước 1975 này.

Đến tầm mười giờ chuẩn bị đóng cửa thì Linh nghe điện của ông bà ngoại nên phóng xe về bên đó cùng với thằng Bin luôn, trước khi đi Linh còn nháy mắt với tôi rồi nói:

– Này về nhà chứ đừng có mà ở đây đấy nhé!

Tôi nháy mắt trêu:

– Thế tí nữa về nhà bà ngoại nhỉ, thèm vợ quá rồi đấy!

– Hứ! Thèm cái gì mà thèm cơ chứ! Nhớ về đấy nhé!

Tôi gật gù rồi nghĩ “Về thì về rồi nhưng mà kiểu gì anh cũng phải ở đây để hỏi thăm nhân viên nữa, hôm qua chắc chắn có nhiều chuyện hay”. Nghĩ xong rồi tôi bảo mấy đứa em sắp xếp lại đồ rồi hỏi dò Vân”.

– Hôm nay có về nhà không em lại ở quán trông đồ đấy! kể tiếp:

– Em thích làm kiểu đấy nữa, anh Tiến cũng thích còn anh Phương quá cuồng luôn nhưng kiểu đó mà làm với anh Phương thì hơi thốn vì của anh ấy to ơi là to, anh ấy lại cao hơn em nhiều nên bế một cái là được luôn. Anh với chị Linh có làm với tư thế đó không?

Tôi gật đầu trả lời:

– Có chứ nhưng mà không được lâu vì Linh trông thế thôi chứ nặng lắm, không phải nhỏ người đâu mà bế một cái là lên được, hôm nào cho anh bế thử cái nhé!

– Được thôi quan trọng là anh có dám bế không với lại có chị Linh nữa, chị ấy mà biết thì có mà anh ra bã luôn đấy!

– Ra bã làm sao được, em không nói, anh không nói thì làm sao mà vợ anh biết được đúng không. Thế em lo vợ anh thôi chứ không lo thằng Phương à?

– Gớm! Anh ấy có mà thoải mái quá ấy chứ, khéo anh ấy còn gạ anh some cùng với em cũng lên, cái tính của anh ấy em còn lạ gì nữa.

Quả thật Vân bắt được cái tính của thằng Phương gần như chân tơ kẽ tóc luôn, nhân tiện lúc này tôi đánh liều bảo:

– Nếu thế có dám không?

Cười khúc khúc rồi Vân hỏi lại:

– Anh có dám không mới là điều quan trọng.

– Anh sợ gì cơ chứ khì khì! Thôi muộn rồi về thôi em.

Dọn tôi dọn đồ còn Vân thì đi kéo mấy cái rèm cửa lại, Vân vươn tay lên khiến cái áo sơ mi kéo cao một chút để lộ cái eo trắng ngần thon nhỏ. Tôi vô tình thấy vậy thèm quá đánh liều tiến đến rồi vòng tay qua ôm nhẹ lấy cái eo.

Bàn tay tôi vừa choàng qua thì Vân đã quay lại mỉm cười nói:

– Này chị Linh nhìn thấy kia kìa!

Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu rồi mỉm cười nói:

– Chị Linh về nhà rồi, giờ đang ôm thằng Bin rồi không có ở đây đâu mà em dọa anh.