Cô giáo Mai

Phần 65
Phần 65

Tắm rửa sạch sẽ xong, nhìn đồng hồ đã 10 giờ, cô đau lòng khi nghĩ tới anh Quân, nghĩ tới bố mẹ, cô vội nhấc phone gọi về nhà gặp mẹ. Trong khi nói chuyện với mẹ, cô phải cố lắm mới tỏ ra bình thường được, đầu óc cô không thể gạt bỏ được những gì vừa diễn ra trước đó giữa cô và ông ta. Miệng cô hỏi thăm bố mẹ, hỏi thăm các em mà con tim cô nhói đau. Nếu mà mẹ cô biết được cô vừa dạng chân ra cho một người đàn ông đáng tuổi bố cô ciếm đoạt “đời con gái”, làm tình thỏa thích trên thân thể cô, rồi xuất tinh ào ạt vào lồn cô thì chắc cô chết vì xấu hổ mất.

Sau khi nói chuyện với mẹ, hỏi thăm bố và các em mấy câu xong, Thủy bỏ phone xuống và tắt đèn đi ngủ. Cô cứ nằm trằn trọc suy nghĩ mãi về những gì vừa mới diễn ra xong. Càng nghĩ cô càng cảm thấy bối rối khó xử. Cô hiểu là để xảy ra chuyện vừa rồi là cô đã cực kỳ có lỗi với bố mẹ, với anh Quân – người yêu cô, nhưng nếu cô không chiều ông Mạnh thì rất có thể ông ta sẽ tức giận mà không ký bản hợp đồng. Cô không thể để mất số tiền mà cô đang rất cần để gửi về quê chữa bệnh cho mẹ, đóng tiền học cho các em, nhưng chẳng nhẽ một người thiếu nữ đoan trang từ trước đến nay cực kỳ phản đối “chuyện đó” như cô lại có thể chấp nhận cho ông Mạnh – bố của bạn cô – làm cái chuyện thiêng liêng mà cô nghĩ sẽ dành cho người cô yêu… Thủy cứ suy nghĩ mãi không biết phải làm thế nào cho phải… mãi đến hai ba giờ sáng cô mới chợp mắt được.

Minh nằm nghe chị Thủy kể, nó ôm ấp cơ thể nồng nàn của chị, tay lại mò xuống lần sờ lồn chị, khe lồn chị rất nóng ấm và hãy còn trơn ướt sau cuộc giao hoan lúc nãy. Lại thấy sướng, “thằng em” lại vươn mình lên “biểu tình”. Nó đẩy chị ngửa ra và trườn lên, thật thú vị khi được làm tình với chị, nó thò tay xuống cầm buồi dụi dụi vào khe lồn chị để kích thích cho nó cương cứng lên. Thủy cười, cựa quậy mình khó nhọc dưới sức nặng của nó.

– Thôi Minh… em lại “muốn” nữa à… hăng thế… – Chị lầm bầm.

– Làm cái nữa chị nhé… – Nó ép người xuống đẩy đầu buồi chui vào cái lỗ nóng bỏng của chị.

– Ui trời ơi… thôi em… Cứ liên tục thế này… hết bố em rồi tới em… chị chịu sao nổi? – Thủy rên rỉ trong khi buồi nó đang từ từ đi vào trong lồn chị.

Nó chẳng nói chẳng rằng, bỏ tay lên ôm lấy lưng chị và bắt đầu dấn. Thủy thụ động nằm im, trân người chịu đựng sức nặng đè trĩu trên mình và cái buồi ngày một cứng hơn đang thun thút ra vào trong lỗ lồn cô. Sau thời gian nghỉ ngơi nghe chị kể chuyện, nó cảm thấy lồn chị Thủy như nóng hơn, bót khít hơn, rất là sướng. Nhịp nhún của nó đều đặn nhanh dần và thấy hơi thở chị cũng nhanh dần lên, nóng hổi gấp gáp phả lên mặt nó. Nó áp mặt xuống ghé tìm môi chị và hôn một cách chậm rãi tình tứ. Thủy cũng đáp lại bằng cách hé mở đôi môi để lưỡi nó lùa vào. Nó nút lấy lưỡi chị mà mút xoắn xuýt khiến chị nứng lên nhanh chóng.

– Ôi Minh ơi… – Thủy rời khỏi cái hôn của nó và rên lên.

Lồn Thủy trở lên trơn ướt một cách lạ lùng, háng cô cứ ưỡn lên một cách thèm khát. Nhưng nó vẫn duy trì nhịp dướn một cách đều đặn và con chim cứ đâm từng cái ngắn và chậm trong lỗ bướm của chị. Thủy đã co hẳn chân lên quặp ngang hông nó, tay cô ghì siết quanh lưng nó… Nó phấn chấn dúi mạnh hơn đẩy buồi vào sâu hơn trong cái nơi đang hừng hực khát khao của chị.

– Chết mất thôi… Minh ơi… – Thủy lại rên lên.

– Bướm chị nóng lắm, em sướng lắm… – Nó thì thầm.

– Ôi trời ơi…

Thủy ghì lấy nó, kẹp cứng hai chân bên hông. Có vẻ như cô bị kích thích mạnh bởi lời thì thầm dâm đãng của nó. Nó tiếp tục dúi sâu hơn, nhưng không quá nhanh. Thủy buông hai chân bên hông nó, tì gót xuống nệm và hẩy háng lên. Nó biết chị đang rất nứng, rất muốn nó làm nhanh hơn mạnh hơn. Nhưng nó vẫn cứ từ từ đẩy từng cái một chậm rãi như muốn trêu ngươi. Đến khi thấy chị hực lên ưỡn cong người ép vú chặt vào ngực nó, hai tay chị miết xuống hai bên mông nó một cách thèm khát cao độ thì nó mới tăng dần, nhanh dần, mạnh dần và rồi tới tấp dội xuống như bão táp.

– Ui ôi… Minh… Minh ơi…

Thủy cong người kêu lên những tiếng đầy khoái cảm. Tuy nhiên cơn bão dữ dội của nó quất xuống háng Thủy liên tục không ngơi khiến cô điếng người, cô bấu chặt vào mông nó, trân người ra bặm môi lại không rên được thành tiếng. Nó vẫn nhún xuống ầm ầm làm cái giường rung lên dữ dội, càng làm gia tăng sức ép lên sự va chạm giữa hai cơ thể. Dường như sự chịu đựng đã vượt quá giới hạn. Thủy la lên nấc nghẹn.

– Ôi thôi… Minh… đau quá…

Nó ngừng lại, ghim chặt buồi trong lồn chị, thở dốc. Thủy cũng thở như sắp đứt hơi.

– Làm gì mà… như hổ đói thế… Đau chết chị đi thôi… – Thủy vừa thở vừa nói.

– Em sướng quá… Không kìm được. – Nó thì thầm.

Sau một lúc nghỉ ngơi. Nó lại tiếp tục, lần này thì lại chậm chậm từng cái một. Nhưng những va đập kinh khủng ban nãy đã làm Thủy mất cảm xúc, cô cứ nằm yên như thế cho nó “làm việc”, tới khi nó hùng hục dúi vào liên tục rồi đờ ra mềm nhũn trên người cô. Thủy không có cảm giác gì nhiều ngay cả khi nó xuất tinh, cái lồn của Thủy dường như trơ ra sau một buổi chiều chịu đựng sự tấn công liên tục của cái buồi to cứng ghê gớm của nó.

Cả 2 cứ trần truồng như thế nằm lăn ra giường nghỉ, nằm được một lát nó quay qua chị hỏi:

– Rồi sau đó sao nữa hả chị?

– Em định hỏi sau đó cái gì? – Thủy hỏi lại.

– Sau khi bố em phá trinh chị đó. Sáng hôm sau bố em nói chuyện gì với chị.

– Àh, sáng hôm sau… – Thủy bồi hồi nhớ lại.

Sáng hôm sau, ông Mạnh điện thoại mời Thủy ăn sáng, dù không muốn gặp lại ông ta nữa, nhưng vì số tiền đang cần nên cô đành phải miễn cưỡng nhận lời. Lúc xuống ăn sáng ở phòng ăn ở khách sạn gặp ông Mạnh, Thủy chỉ lí nhí chào mà không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta, ông Mạnh thì vẫn tự nhiên cười nói như không có chuyện gì xảy ra cả. Lúc ngồi cùng ăn ông ta không hề đá động gì chuyện hôm qua mà chỉ ân cần hỏi:

– Em có ngủ được không? Em có mệt lắm không?

Ông ta xưng hô “anh anh… em em” với Thủy ngọt xớt, cứ như trước đây chưa hề có khái niệm “bác bác… cháu cháu” vậy làm Thủy cứ đỏ bừng hai má. Ông Mạnh hỏi những câu thăm hỏi sức khỏe rất bình thường, nhưng Thủy thì lại cảm thấy như ý ông muốn hỏi:

– Sau chuyện ân ái hôm qua em có mệt không?

Hai má Thủy cứ đỏ bừng lên vì xấu hổ. Suốt bữa sáng, hầu như Thủy chỉ cúi mặt ngồi ăn và dạ vâng những câu hỏi han của ông Mạnh, lúc ăn xong đứng lên, ông ta nói với cô:

– Anh biết em đang suy nghĩ nhiều về chuyện tối qua… bây giờ anh đi có công việc đã, trưa nay anh sẽ điện thoại hẹn gặp em, mình sẽ ngồi nói chuyện thẳng thắn với nhau, em có đồng ý không?

Khẽ gạt mái tóc sang bên, Thủy khẽ gật đầu. 12 giờ trưa ông Mạnh điện thoại hẹn gặp Thủy tại 1 quán cafe yên tĩnh, ông ta kêu Thủy lên tầng 2 của quán, vào giờ này, trên tầng 2 của quán cafe không có một ai khác ngoài họ. Gọi mỗi người một ly cafe xong, đợi người phục vụ đi xuống gác, ông Mạnh đi thẳng vào vấn đề với Thủy.

Ông ta xin lỗi và rất cảm ơn Thủy đã “cho” ông ta có diễm phúc được hưởng sự trinh trắng của cô, ông ta nói đã để ý cô và “muốn” cô từ lâu lắm rồi, và ông ta trắng trợn đề nghị Thủy làm tình nhân của ông, hàng tháng ông sẽ chu cấp tiền cho Thủy, sau đó ông ta phân tích rất dài cho cô hiểu là chuyện này vô hại, cả hai bên cùng vui vẻ, không ảnh hưởng gì đến hạnh phúc gia đình ông và cả cuộc sống của cô. Bố mẹ cô, người yêu cô cũng không thể biết được nếu như Thủy không thú nhận.

Ông Mạnh đưa cho Thủy 1 xấp tiền đô, nhìn xấp tiền Thủy thoáng giật mình, 10 ngàn đô chứ ít gì. Ông ta xin Thủy tha thứ, và đề nghị Thủy chấp nhận thỉnh cầu của ông, ông ta bảo Thủy ông ta sẽ ký bản hợp đồng đó, và ông gợi ý Thủy nên đòi khách hàng chịu chi cho Thủy 10 ngàn đô (chứ không phải là 5 ngàn) nếu Thủy có cách thuyết phục làm cho ông ký. Ông ta cũng nói thẳng là nếu cô không đồng ý thì ông đành phải từ chối ký bản hợp đồng đó. Và như vậy cô sẽ mất đi số tiền thù lao của khách hàng hứa thưởng.

Thủy ngồi im lặng hồi lâu nghe ông Mạnh nói. Cô không biết phải trả lời như thế nào, thực tình thì cô cũng không phản đối hoàn toàn những gì ông Mạnh nói, đêm qua cô đã suy nghĩ mãi rồi, cô không dám nghĩ đến việc từ chối, nhưng cô cũng không thể mở miệng trả lời là cô chấp nhận làm tình nhân với 1 người đáng tuổi bố cô được. Mọi việc dù sao cũng đã xảy ra, không thể quay lại cứu vãn được, cái gì đã mất thì đã mất, và đã “mất” thật sự rồi thì có “cho” ông ta thêm có mất mát gì đâu, cô phải tiếp tục tồn tại để vươn lên, và ông Mạnh chính là bệ phóng để cô có thể tồn tại và vươn lên. Nghĩ tới số tiền 10 ngàn đô của ông ta đang để trên bàn, và số tiền 10 ngàn đô (như lời ông ta khuyên) sẽ được khách hàng thưởng cô tạm quên đi nỗi buồn…

Tiếp xúc nhiêu lần với ông Mạnh ở nhà nên Thủy hiểu, thực ra ông ta cũng là một người tốt trên nhiều phương diện, chỉ có điều cô không ngờ ông ta lại ham muốn cô, hơn nữa bây giờ ông ta lại đang ở vị trí thuận lợi để có thể thỏa mãn cái ham muốn đàn ông đó của mình. Điều này thì cũng không có gì là trái tự nhiên. Như hiểu được sự khó xử của Thủy, ông Mạnh bảo cô không cần phải trả lời ngay là đồng ý hay không đồng ý mà cứ im lặng là đủ rồi. Sau đó họ về khách sạn…

Danh sách chương (309 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309