Cô giáo Mai

Phần 278
Phần 278

Một khi mà mọi giá trị đạo đức và gia giáo chợt sụp đổ, Vân trở nên cởi mở và háo hức hơn trong chuyện tình dục. Nàng giữ luôn cuốn tạp chí của ba để mỗi khi ở 1 mình thì lôi ra vừa đọc ngấu nghiến từng trang vừa tự thủ dâm. Ở lớp học thêm, nàng không ngần ngại gì khi Tâm ôm nàng hôn hít. Lúc ngồi học, nàng ngồi sát Tâm hơn và thường xuyên đi vệ sinh hơn. Thay vì đóng cửa nhà vệ sinh rồi để Tâm nhòm trộm, Vân táo bạo để hé cửa cho Tâm ngồi từ phòng ngoài nhìn thẳng vào. Tuy nhiên mỗi khi Tâm định tiến quá giới hạn, Vân đều ngăn chặn chàng lại bằng câu nói:

– Anh đừng làm thế, em đã chấp nhận yêu anh và sẽ chỉ dành cho anh thôi nhưng anh ráng chờ tới lúc em học xong chứ giờ nhỡ có chuyện gì ba mẹ em giết em chết.

Câu nói đó khiến mọi ham muốn của Tâm đều bị khựng lại. Chàng biết với thế lực của ba Vân tại tỉnh nhà, chàng hoàn toàn có thể bóc lịch hơn 20 năm nếu lỡ dại làm gì với Vân và bị phát giác nhưng chàng vẫn như phát cuồng với sự khiêu khích hàng ngày của Vân. Mỗi ngày sau giờ dạy chính thức trên trường, chàng phải thủ dâm trước khi Vân tới học vì chàng biết nếu không mình sẽ phải đè Vân ra hãm hiếp mới thỏa lòng ham muốn.

Thương chàng, thỉnh thoảng Vân cũng cho phép chàng được sờ mó bên ngoài lớp quần áo nhưng tuyệt đối không cho Tâm tiến xa hơn. Chỉ một lần khi Tâm nài nỉ và kích thích nàng quá khiến cơn nứng nổi dậy, nàng mới đồng ý ngồi xổm xuống đất, vén váy lên, banh rộng háng ra và thủ dâm qua cái quần lót. Tâm nhìn chằm chặp vào cái đám lông lồn rập rạp với ánh mắt si mê rồi bất ngờ tụt hẳn quần xuống, dùng tay sục cặc trong ánh mắt ngỡ ngàng của Vân…

Ôi trời ơi… Vân há hốc miệng bất ngờ khi lần đầu tiên nhìn thấy 1 con cặc ở cự ly gần như vậy và lại được thấy Tâm thủ dâm. Hình ảnh trong cuốn tạp chí, hình ảnh Ba đụ Mẹ chợt ùa về khiến cảm giác sung sướng xâm chiếm khắp châu thân nàng. Vân rùng mình, rên lên nho nhỏ vì khoái cảm. Đôi mắt của Vân nhắm lại, một tay nàng đưa lên xoa bóp đôi gò bồng đảo, một tay kia lùa sâu vào đám lông để sờ cái mồng đốc của nàng, hai ngón tay chà xát mạnh hơn lên hai mép lồn đã sưng tấy…

Vân cảm thấy như một luồng điện phát ra trong người nàng, thân thể nàng run rẩy vì khoái lạc. Hình ảnh cô bé ngồi thủ dâm khiến Tâm không thể kiềm chế được. Chàng nhìn chằm chằm vào giữa háng Vân, 1 tay vịn vào cạnh bàn, tay kia tăng tốc sục cặc, hơi thở gấp gáp. Chợt Tâm rùng mình, cơn sướng dồn thành một luồng khí phụt từ cặc chàng bay ra đáp xuống sàn ngay cạnh Vân, người chàng quíu lại giật lên từng cơn theo từng nhịp phóng tinh…

Xuất tinh xong, Tâm ngồi phịch xuống cạnh Vân, con cặc mềm dần. Cơn sướng cũng khiến Vân bải hoải cả chân tay, nàng ngồi dựa vào lòng Tâm, đầu ngả lên vai chàng, mũi dụi dụi vào người Tâm cố hít cái mùi đàn ông ngầy ngậy.

Mọi sự cứ tiếp diễn như thế. Ở trước mọi người, Vân vẫn là 1 cô hoa khôi 16 tuổi thơ ngây trong sáng. Ở nhà, khi ánh đèn phòng ngủ ba mẹ đã tắt, Vân lại ngồi ngoài cánh cửa phòng dỏng tai lên lắng nghe từng tiếng động đầy nhục cảm, những tiếng rên la gầm rú, những “Đụ”, “bú cặc”, “bú lồn” văng vẳng vọng ra. Để rồi khi chiến cuộc trong phòng ba mẹ chấm dứt cùng những tiếng rú rít, những tiếng nuốt tinh trùng ừng ực của mẹ hay tiếng ba sì soạp nuốt nước lồn, Vân lại trở về phòng riêng lấy cuốn tạp chí ra xem và thủ dâm… Ở cạnh Tâm, Vân vừa là một cô học trò lại vừa kiêm nhân tình mà Tâm không thể xơi tái dù rất muốn và đành bằng lòng với chuyện đôi khi được Vân ban phát chút ân huệ.

Nhưng ở đời, có ai mà ngờ trước được điều gì… Cuối năm đó, Vân được giải Nhì kỳ thi môn Toán cấp Tỉnh và đoạt danh hiệu học sinh giỏi. Ba Mẹ nàng cho phép Vân tổ chức 1 buổi party ăn mừng tại nhà hàng sang trọng nhất tỉnh. Vân mời bạn bè cùng lớp, một số thầy cô giáo trong trường tất cả khoảng 20 người và tất nhiên là không thể thiếu Tâm.

Bữa tiệc bắt đầu với nhiều niềm vui, mọi người ai cũng khen Vân học giỏi. Đám con trai thì xúm xít khen Vân đẹp, trông rất hấp dẫn với chiếc đầm khoét cổ trắng muốt, nhất là đám bạn trai trước đây vẫn chú ý đến Vân thì ai cũng hau háu nhìn Vân bằng những ánh mắt như muốn thiêu đốt toàn bộ thân thể cô. Ánh mắt họ dại đi mỗi khi có dịp nhìn vào khe ngực trắng nõn của Vân hoặc chăm chú vào đường gân của chiếc quần lót nổi rõ dưới lớp vải chiếc đầm.

Tàn tiệc, cả hội lại kéo nhau đi khiêu vũ. Mặc dầu có hơi mệt một chút nhưng tất cả rất ham vui nên Vân chỉ gọi điện về nhà thông báo rồi cùng mọi người ra vũ trường. Lúc này ngoài Vân và Tâm ra thì chỉ còn hai cậu học sinh lớp trên ở cùng đội tuyển Toán với Vân là Tuấn và Tú cùng một vài giáo viên trẻ khác.

Trong vũ trường không khí thật tưng bừng ồn ào, người đông chật kín, trẻ có, già có, họ ăn mặc thật mô đen, thật mát mắt. Tất cả mọi người đến đây chỉ có mục đích duy nhất là giải trí và hưởng thụ không cần biết đến ngày mai sẽ ra sau. Tâm và Vân tranh thủ dìu nhau nhảy một bản nhạc slow thật mùi mẫn, họ ghì chặt lấy nhau như để giải tỏa sự thèm muốn bị kìm nén trong cả buổi tối nay.

Họ không biết rằng ở bàn Tuấn đã huých tay Tú ra ám hiệu. Khẽ liếc nhanh qua hai bên, để ý không có ai đang để ý đến việc mình, Tú thò vào túi áo lấy ra một cái bao nhỏ đổ vào ly nước của Vân. Hắn lắc đi lắc lại ly nước vài lần xong bỏ về chỗ cũ. Xong hắn quay ra lấy ly nước của Tâm rồi móc ra một gói nhỏ khác và cũng cho vào ngoáy tan đều…

Thì ra Tuấn và Tú từ lâu đã để ý Vân nhưng do bị Tâm làm kỳ đà cản mũi nên chúng đành chịu. Sau khi năm học chấm dứt, chúng đã được ra trường nên không sợ gì nữa. Gói thuốc chúng đổ cho Tâm và Vâng uống là thuốc ngủ nhưng chúng còn cho vào cốc nước của Vân 1 loại thuốc kích dục cực mạnh. Chúng đã chuẩn bị sẵn từ lâu nhưng tình cờ hôm nay lại có dịp sử dụng.

Khi tất cả trở lại bàn, Tuấn giơ cao ly nước lên tuyên bố.

– Chúc mừng thành tích của hoa khôi trường mình!

– Dzô… dzô… dzô… – Cả nhóm đồng hưởng ứng và cạn ly.

Ngồi thêm một lúc, Vân chợt đứng dậy nói là thấy hơi mệt và muốn về. Tâm cũng loạng choạng đứng dậy đồng ý ngay. Cả hai trông có vẽ đờ đẫn. Cả nhóm thấy cũng đã muộn nên trả tiền rồi ra về. Tâm luôn miệng kêu buồn ngủ còn Vân thì không nói gì, mặt ửng đỏ, mắt lờ đờ, cơ thể nàng như cơn sốt cao độ, toàn thân thấy ngứa ngáy và hừng hực nóng như lúc nàng thủ dâm.

– Thôi chết… – Vân thầm nghĩ – Không biết mình có uống nhầm thứ gì không đây. Nàng không hề để ý thấy Tuấn và Tú đang nhìn nhau nháy mắt và mỉm cười. Tuấn lên tiếng:

– Thầy Tâm chắc mệt rồi, nhờ các thầy cô đưa về hộ. Còn Vân thì lên taxi, tụi anh chạy xe đưa về cho tiện đường.

Lúc này Tâm đã gục hẳn nên không phản ứng gì còn Vân thì vừa lơ mơ buồn ngủ vừa như lên cơn sốt, lý trí cũng đã mụ mị cả đi nên cũng líu ríu tuân theo. Thu xếp xong, Tuấn và Tú cùng nhét Vân lên 1 cái taxi rồi nói với tài xế:

– Anh đi theo chúng tôi nhé. – Tuấn vừa nói vừa dúi vào tay anh lái xe 1 tờ 200k mới cứng.

Lúc đó Vân không hề biết trước được rằng bao đắng cay, tủi nhục đang chờ nàng phía trước, cuộc đời nàng sẽ bước sang một trang mới bắt đầu từ đêm nay…

Danh sách chương (309 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309