Cô giáo Mai

Phần 111
Phần 111

Tại Vũng Tàu…

Bữa ăn tối được ông Mạnh đặt ở một nhà hàng khá sang trọng ngay gần đó, họ đi bộ chỉ chừng dăm phút là tới nơi. Suốt bữa ăn, Thủy cứ cúi đầu mà ăn, trong khi hai người đàn ông trò chuyện đủ thứ. Cô vẫn còn cảm giác xấu hổ vì chuyện lúc nãy với ông Tiến ở dưới bể bơi, nhất là ở “chỗ đó” của cô cứ có cái cảm giác nhờn nhờn rất khó chịu. Cô cố xóa đi cái cảm giác rất là đàn bà mà lúc nãy ông Tiến đã đánh thức dậy ở cô nhưng chưa kịp kết thúc trọn vẹn. Ăn xong, ông Mạnh dẫn mọi người đi đến một sàn nhảy, nhưng bữa nay sàn nhảy này không mở cửa. Thế là họ đành quay về. Họ đi loanh quanh một lúc, đang đắn đo không biêt đi đâu để giải trí thì ông Tiến chợt nảy ra ý kiến:

– Hay là mình quay trở về khách sạn mình ở để hát karaoke, vì anh thấy khách sạn có một phòng hát riêng ở tầng 1 để phục vụ khách nghỉ ở khách sạn và khách ở ngoài.

– Nhất trí. – Ông Mạnh đồng tình.

– Thủy! Ý em sao? – Ông Tiến hỏi cô.

– Dạ, em sao cũng được, miễn là 2 anh vui. – Thủy đáp khẽ.

Mọi người đều hưởng ứng, cả ông Mạnh và Thủy đều khoái hát karaoke, hơn nữa ngoài ra bây giờ cũng chẳng biết làm gì hơn nữa. Thế là họ quay trở về khách sạn. Cậu thanh niên lễ tân khách sạn nhanh nhẹn dẫn vào phòng hát. Căn phòng hát không rộng lắm nhưng khá đẹp. Bật điều hòa và dàn máy karaoke xong, anh thanh niên lễ phép đưa mic cho họ và hỏi:

– Dạ, anh chị uống gì để em lấy.

Ông Tiến và ông Mạnh gọi bia ướp lạnh, còn Thủy gọi nước cam. Ngập ngừng nhìn sang Thủy một lát rồi anh thanh niên họ ghé tai ông Mạnh hỏi một cái gì đó cô nghe không rõ, nhưng cô thấy ông Mạnh cười khà khà vỗ vai cậu ta nói:

– Tất nhiên, có em nào xinh tươi nhất thì đưa vào đây, hai em chứ Tiến nhỉ?

Quay sang ông Tiến, ông Mạnh nhìn có ý hỏi. Ông Tiến nhìn sang Thủy ngập ngừng định nói một cái gì đó. Thủy hiểu ý rất nhanh vì cũng đã nhiều lần cô phải tháp tùng ông Mạnh đưa khách cùng đi đi hát karaoke như thế này và chẳng lạ gì chuyện cánh đàn ông ngồi hát là phải có tiếp viên để gác tay. Cô liền nói ngay với ông Tiến:

– Anh cứ việc tự nhiên thoải mái đi, đừng ngại gì sự có mặt của em cả.

Và rồi cô còn nói thêm:

– Đã hát là phải có các em tuổi teen ngồi cùng thì hát mới bốc được anh Tiến ạh.

Ông Tiến đamg cười vẻ lưỡng lự thì ông Mạnh đã quay sang cậu nhân viên búng tay đến choách một cái nói:

– Hai em teen… mà này chất lượng phải đảm bảo đấy nhé… không lại mất công tụi này đổi đi đổi lại.

– Dạ… anh cứ yên tâm… em xin đảm bảo ạ.

Lễ phép khép cửa phòng đi ra, chừng chục phút sau anh nhân viên quay lại với một khay khệ nệ đồ uồng, theo sau là hai cô gái còn rất trẻ trong bộ váy jupe ngắn cũn cỡn. Đặt khay xuống mặt bàn nhanh nhẹn xếp các thứ ra bàn, anh nhân viên chìa tay về phía hai cô gái đang đứng ở chỗ cửa ra vào:

– Dạ… thưa các anh… hai em đây là trẻ và xinh nhất ở chỗ chúng em đấy ạ… kia là Yến, còn kia là Vi, mời các anh chọn ạ.

Thủy thấy hai cô gái này mặt còn rất trẻ, cũng trạc tuổi cô, chỉ độ 16 – 17 tuổi là cùng, một cô tóc ngắn tên là Yến mặc váy màu hồng nhạt, còn cô tóc dài mặc váy màu trắng là Vi. Hai cô trông đều khá xinh xắn, trang điểm cũng vừa phải chứ không đậm quá như các cô tiếp viên karaoke. Ông Mạnh gật gù vẻ hài lòng, chìa tay mời ông Tiến chọn. Ông Tiến nhìn một lúc rồi vẫy tay cô tên là Yến vào ngồi cạnh mình. Ông Mạnh cũng kéo tay cô Vi ngồi xuống cạnh ông ta. Thủy ý tứ ngồi dịch ra cho cô gái ngồi xuống cạnh ông Tiến.

Nhạc bắt đầu nổi lên, ông Mạnh hào hứng cầm míc hát. Hai cô gái kia đúng là tiếp viên chuyên nghiệp có khác, họ chỉ hi e ngại sự có mặt của Thủy chốc lát rồi mặc kệ cô ngồi đó mà bắt đầu ríu rít trò chuyện, phục vụ hai ông khách của họ, Hai cô gái tiếp viên ôm ấp bá vai bá cổ ông Mạnh và ông Tiến, họ rót bia, lấy khăn lau mặt cho hai người với điệu bộ là lơi. Ngồi đó mà Thủy phát xấu hổ, cô cứ phải cố tránh không nhìn cảnh tượng hai cô tiếp viên và hai người đàn ông.

Theo yêu cầu của ông Mạnh và ông Tiến, Thủy cũng phải cầm míc lên hát mấy bài và được ông Tiến nức nở khen hay. Cô thật sự không sao hiểu nổi ông Tiến, không hiểu ông ta suy nghĩ như thế nào mà lại có thể ôm ấp thể hiện tình cảm một cách tự nhiên trước mặt cô với cô tiếp viên trẻ măng kia trong khi trước đó không lâu ông ta vừa âu yếm làm tình với cô dưới bể bơi xong. Đàn ông đúng là… không thể hiểu được.

Cảnh ôm ấp ve vuốt của các cô tiếp viên ngày càng sống sượng khiến Thủy đỏ cả mặt, họ đã cởi cả cúc áo ngực của ông Mạnh và ông Tiến ra mà thò tay vào ve vuốt, tay họ thì kéo tay hai người đàn ông đặt lên đùi lên ngực mình… Thấy chói mắt quá, Thủy đành đứng lên:

– Em xin phép, em về phòng trước, em cảm thấy hơi mệt.

Chạy ra ngoài hành lang Thủy đứng tựa lưng vào tường cạnh cái ban công nhìn ra ngoài trời đầy sao một lát cho đầu óc thoải mái. Cô thầm nghĩ đến anh Quân người yêu mình mà lòng thấy xót xa:

– Không biết giờ này anh ấy đang làm gì, không biết anh ấy có biết được rằng em đang phải chịu đựng những gì ở nơi này không.

Đứng đó một lát, Thủy quay về phòng của mình. Đến tận cửa phòng cô mới chợt nhận ra là mình đã để quên chìa khóa phòng trên mặt bàn lúc nãy. Thủy đi xuống cầu thang đến phòng Karaoke. Vì cửa phòng vẫn để nguyên không gài bên trong như lúc nãy cô đi ra nên Thủy xoay tay nắm đi thẳng vào trong. Cảnh tượng đang diễn ra khiễn cô sững người. Ông Tiến thì đang say sưa cầm míc hát trong khi cô tiếp viên tóc ngắn cúi gục mặt vào phía dưới bụng ông ta, đầu cứ gục gặc lên xuống đều đều như đang cần mẫn làm một cái gì đó.

Và bên phía ông Mạnh cũng vậy, ông này ngồi dạng chân cho cô tiếp viên úp mặt vào phía dưới bụng ông ta với động tác y hệt như cô tiếp viên bên ông Tiến. Thấy Thủy đi vào, ông Mạnh liền lấy tay che đầu cô tiếp viên ở phía dưới ông lại và nhìn cô cười hề hề. Còn ông Tiến thì vội vàng đẩy đầu cô tiếp viên ra, lúng túng vừa lấy tay vừa lấy vạt áo che phần dưới của mình, cô tiếp viên của ông ta ngoái mặt lại nhìn Thủy vẻ ngạc nhiên vừa lấy mu bàn tay quệt đôi môi bóng nhờn của mình. Thủy đứng sững như trời trồng, rồi cô ấp úng giải thích:

– Em… em để quên chìa khóa nên quay lại để lấy.

Rồi cô đi vội lại bàn cố phớt lờ mọi chuyện nhặt chiếc chìa khóa phòng của cô lên rồi đi nhanh ra ngoài. Về đến phòng mình rồi mà mặt Thủy vẫn chưa hết đỏ, cô thầm nghĩ:

– Thật là tồi tệ hết chỗ nói!

Vô trong phòng, Thủy tắm lại thêm một lần nữa bằng nước ấm cho sảng khoái rồi thay ra bộ váy ngủ. Cô gọi điện thoại về cho người yêu, nói chuyện với người yêu một lúc những lời thương yêu, nhớ nhung rồi cô mới cúp máy. Đặt máy điện thoại xuống, cảm thấy chưa buồn ngủ nên cô bật Tivi lên xem phim trên kênh VTV3 cho đỡ buồn… Nằm trên giường xem phim đến gần hết phim thì có tiếng gõ cửa phòng. Thủy ra mở cửa thì hoá ra là ông Mạnh, mặt ông đỏ tưng bừng vì bia. Ông ta nói với giọng đã hơi lè nhè:

– Đêm nay em để cho anh Tiến ngủ chung với em nha!

– Dạ!

Thủy đỏ mặt lí nhí, cô miễn cưỡng gật đầu, bởi vì cô đâu còn có sự lựa chọn nào khác? Ông Mạnh vừa đi khỏi một lát thì ông Tiến đã gõ cửa phòng cô…

Danh sách chương (309 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309