Cô giáo Mai

Phần 223
Phần 223

“Tít… tít… tít…”

Minh giật mình tỉnh giấc vì có tin nhắn điện thoại, ánh bình minh chiếu qua khe rèm le lói từ từ thức tỉnh hẳn ý thức của nó… Nó vẫn đang ở nhà dì Cúc, thì ra những gì đã diễn ra với mẹ nó chỉ là một giấc mơ mà thôi, may quá…

Nó lại nghĩ tới dì Cúc, trong đầu óc nó giờ đây là một đám vô minh lẫn lộn, dư âm khoái cảm xác thịt còn âm đọng cộng với những ngỡ ngàng bối rối trong quan hệ mới với dì Cúc. Tâm hồn nó như lạc trong đám mù nửa hư nửa thực. Nó bước xuống giường mặc bộ đồ ngủ đi qua nhà tắm làm vệ sinh buổi sáng. Nó yên tâm trở lại khi nghe tiếng đĩa chén lạch cạch từ phòng bếp vang ra, dì đang chuẩn bị đồ ăn sáng.

Khi nó bước vô bếp thì bữa sáng đã được chuẩn bị gần xong trên bàn. Dì Cúc đang chiên trứng Ốp – la, món ăn sáng yêu thích của nó. Nó cảm giác hạnh phúc vô cùng, cảm giác của đứa cháu trai được dì cưng chiều hay cảm giác của gã nhân tình được người tình chăm chút? Đầu óc của gã thanh niên mới lớn cũng chẳng màng phân tích, mắt nó bây giờ đang âu yếm cái thân thể người đàn bà kia. Cái thân thể đàn bà sau một ngày bốc lửa thỏa mãn đang tỏa ra sức sống đầy quyến rũ và cám dỗ.

Dì Cúc biết là thằng cháu trai yêu quý đang tiến về phía sau lưng mình. Dì lúng túng tay chân lóng ngóng nửa như mong đợi thằng cháu tiến tới gần, nửa như muốn nó đi về bàn ăn sáng. Sớm nay khi tỉnh giấc, cảm giác của dì cũng rối bời tương tự nó. Vâng, nếu chuyện ngày hôm qua chỉ là một giấc mơ, thì dì ước mong được mơ mộng mãi như thế, nhưng quái ác thay đó lại là một thực tại trái ngang…

Dì đã phạm tội loạn luân khi làm tình với cháu ruột của mình. Con quỷ dâm dục trong dì đã đưa đẩy dì vào cơn trụy lạc… Nhớ lại những gì đã diễn ra ngày hôm qua dì thấy lời lẽ và cử chỉ của mình thật dâm loạn. Dì tự nhận phần lỗi về phía mình, về sự sa ngã nhất thời của dì đã không cấm đoán quyết liệt thằng cháu, để nó đưa dì vào cuộc tình Loạn Luân mà chắc chắn sẽ đầy trắc trở.

Ánh sáng ban ngày đã xua tan bóng đêm. Con quỷ lòng dâm dục đã bị lương tâm của người dì, người vợ lấn át. Khi thằng cháu tiến đến sát sau dì ôm ngang hông dì và đặt một nụ hôn nên gáy dì thì dì đã dồn hết bình tĩnh quay lại đưa một cái nhìn buồn thẳm vào thẳng mắt nó. Dì nói qua hơi thở như cố gắng lắm mới thoát ra hơi:

– Minh về bàn ăn sáng đi cháu. Dì sẽ lại ngay!

Nó lập tức khuất phục bởi thái độ hết sức thánh thiện của dì. Nó đứng đó chờ dì lấy trứng ra đĩa và nó bưng cả hai đĩa về bàn ăn. Họ điểm tâm bữa sáng trong im lặng bao trùm, và dì – lại chính là dì đã nên tiếng trước khi hai người bắt đầu dùng trà:

– Minh à!

– Dạ!

– Chuyện ngày hôm qua, tại dì yếu đuối nhất thời… dì… dì đã không cản cháu quyết liệt hơn… dì… dì… – Dì Cúc hơi lưỡng lự tìm câu hợp lý để nói với cháu.

– Dì! Cháu yêu dì lắm! – Nó cướp lời dì (??? – Thằng này lại giở “bài” ra rồi đây)

– Dì biết, dì cũng thương, cũng yêu cháu lắm… nhưng cuộc sống của chúng ta còn có mẹ cháu, còn có chú Thành chồng của dì, còn có xã hội… Trong đời dì chưa từng lừa dối chú Thành, nếu mẹ cháu và mọi người mà biết chuyện này thì dì không dám nhìn mặt mẹ cháu và mọi người luôn đó, chắc dì chỉ có nước chết thôi.

– Nhưng mà làm sao chú Thành chồng của dì, mẹ cháu và mọi người biết được chuyện này nếu 2 dì cháu mình không ai nói ra? – Nó lý luận một cách ngây thơ.

– Dẫu chú Thành, mẹ cháu và mọi người không biết, nhưng lòng dì không được thanh thản và nếu biết thì hậu quả sẽ ra sao? – Dì Cúc giờ đây đã rơm rớm nước mắt.

– Dì! Dẫu sao cháu vẫn mãi mãi yêu dì! – Nó nắm lấy hai bàn tay dì Cúc mắt đối mắt như đôi tình nhân thề thốt lời trăm năm.

– Mai này ra đời cháu sẽ quen biết nhiều bạn gái, rồi sẽ lấy vợ sinh con… sẽ có một cuộc sống thanh bình… chuyện ngày hôm qua với dì cháu hãy coi như một giấc mơ đẹp hay như một cuộc phiêu lưu chớp nhoáng với một người đàn bà xa lạ. Còn một điều dì van xin cháu dù điều gì xảy ra cũng mãi mãi giữ bí mật chuyện này cho dì, sống để bụng, chết mang theo. Cháu hứa?

– Cháu hứa!

– Vậy thì dì yên tâm rồi.

Dì Cúc đứng dậy dẹp đồ ăn sáng trên bàn và kết thúc câu chuyện:

– Bây giờ dì phải đi ra ngoài có chút việc, cháu ở nhà canh nhà nha, lát nữa dì sẽ về!

– Dạ!

Minh tiếp tục ngồi nhâm nhi ly trà đã nguội lạnh, cho tới lúc dì Cúc đã thay xong đồ và tiếng cửa chính khép lại sau lưng dì. Một niềm cô đơn ập đến với nó. Cảm giác của nó có lẽ giống như một gã ăn mày rách rưới đang nhiên được một tay phú ông ngông cuồng nào đó cho hưởng một đêm lễ hội giàu sang rồi sáng mai lại vứt trở lại lề đường bẩn thỉu.

Vâng mới ngày hôm qua thôi, nó tưởng như thành công của nó còn hơn cả thành tựu của nhân loại chinh phục vũ trụ. Còn giờ đây nó là một kẻ vô đạo đức mà nhân loại ai cũng có quyền dè bỉu chê bai. Loài người nên án nó ư? Ai có thể tự nhận mình là kẻ trong sạch để kết tội người khác? Hơn nữa cuộc sống của nó quan trọng là bản thân nó và người thân của nó. Mặc kệ nhân loại! Nó tự tuyên bố.

Ờ thế còn người thân? Không phải nó cũng đã bao nhiêu lần ngủ với mẹ ruột của nó rồi sao? Rồi còn với chị My, chị gái nó, Rồi bác Hạnh, bà bác dâu nó, Và chị Hà, chị họ nó… Nó cũng đã làm chị Hà có thai mà có sao đâu, có ảnh hưởng đến ai đâu, có chết chóc gì đâu. Vậy với dì Cúc thì cũng chẳng thành vấn đề, dì chỉ là em gái mẹ nó, là dì ruột của nó thôi mà.

Còn chú Thành, chồng của dì nữa? Đúng là nó có lỗi với chú Thành, nhưng mà nói rành mạch ra thì cũng không hoàn toàn. Giả sử như đêm qua nó đã ngủ với một người đàn bà khác thì dĩ nhiên nó chẳng mắc tội gì với chú Thành cả. Cũng như dì nó đêm qua có qua đêm với một người đàn ông khác thì nó cũng chẳng có lỗi gì với chú. Cái phần lỗi chính là ở chỗ cái người đàn bà đêm qua mây mưa cuồng loạn với nó lại là vợ của chú – tức là vợ chú “ngoại tình” với nó. Vậy cái gì dẫn đến việc vợ chú ngoại tình với nó? Chú hoàn toàn vô tội hay sao? Ai bảo chú có vợ đẹp mà không biết giữ. Nó quanh quẩn tự bào chữa mãi cũng không giảm nỗi bức bối trong lòng.

Còn dì nữa? Nó tiếp tục luẩn quẩn – những hành động, những cử chỉ đêm qua của dì khi dì lên cơn cực khoái vẫn còn lởn vởn trong đầu nó lẫn lộn với những lời đạo đức sáng nay của dì làm đầu óc của nó như muốn vỡ bung. Nó có muốn tiếp tục cuộc tình loạn luân với dì không? Chắc chằn là có. Nó có thấy những điều sáng nay dì nói là đúng không? Cũng có.

Thoáng một cái mà đã cả tiếng đồng hồ, sao dì giờ này vẫn chưa về nhỉ? Dì nói đi 1 chút thôi mà. Mà thôi thà không thấy dì còn hơn, mong làm gì? Nó tự chấn an lòng mình trong khi bước chân cứ đưa nó tới cửa ngóng ra ngoài. Nó đang trông mong ai chẳng biết? Như một kẻ tình si!!!

Thời gian trôi qua, nó cũng chẳng biết, chỉ biết khi thoáng cái bóng dáng mà nó mong đợi thì nó run nên, tim đập thình thịch. Nó vội rời khỏi cửa như sợ bị bắt quả tang? Nó chạy về phòng mình đóng cửa lại.

Danh sách chương (309 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309