Nữ diễn viên - Tác giả 69deluxe

Phần 39
Phần 39

Tâm lao xuống cầu thang thật nhanh. Nước mắt nàng chảy nhòe nhoẹt trên mặt. Bộ dạng hớt hải của Tâm làm mọi người trong quán chú ý.

– Tâm… Em đi đâu vậy? – Phát gọi với theo phía sau.

Tâm chạy thẳng đến chiếc taxi trước cửa nhà hàng. Phát vừa đuổi kịp nàng, tay anh cố ngăn nàng lại.

– Tâm. Để anh đưa em về. – Phát nói nhanh.

– Anh để mặc tôi… Buông tay tôi ra…

Tâm vùng tay khỏi Phát, nàng mở cửa taxi leo lên.

Phát thẫn thờ nhìn mái đầu của Tâm gục xuống sau lớp kính taxi. Lòng anh chán nản, buồn vời vợi.

Căn phòng trống rỗng. Anh không có nhà. Một sự trống vắng hụt hẫng bao trùm lấy tâm trạng của Tâm.

Đã hai lần, nàng bị ép đến bước đường cùng phải đánh đổi cơ thể mình. Lần trước, ngay trên chiếc giường của cha mẹ mình, nàng bị khuất phục hoàn toàn dưới sự điêu luyện của ông Bá Nam. Nhưng lần này, nàng hoàn toàn không cam tâm, sự đau đớn của thể xác nhỏ hơn nhiều so với nỗi nhục nhã ê chề xâm chiếm trong lòng nàng.

Tâm muốn được lao vào anh, khóc ra hết những uất ức trong lòng mình.

Nàng gục xuống giường, ôm chặt lấy chiếc gối còn vương mùi tóc của anh. Răng nàng cắn chặt chịu đựng, hai vai run lên lẩy bẩy, kiềm chế sự uất ức đang phình to ra trong lòng.

– Ahhh… Hu hu… Hu…

Tiếng khóc nức nở của Tâm vỡ òa vang vọng cả căn nhà.

Ông Thuận đang ngồi đọc báo dưới nhà, hoảng hốt chạy ào lên. Cửa phòng Thành chỉ khép hờ. Ông thấy Tâm đang nằm sấp xuống giường, úp mặt xuống gối, hai vai giật giật theo từng tiếng nấc bị đè ép trong lớp gối.

– Chuyện gì vậy Tâm? – Ông lo lắng hỏi.

Tâm không trả lời ông, vẫn tiếp tục khóc.

– Nè… Có chuyện gì? – Ông ngồi xuống bên giường.

Tâm vẫn khóc vùi trong gối, nàng không trả lời ông.

– Bình tĩnh nói chú nghe! – Tay ông hơi chần chừ, đưa lên vuốt mái tóc nàng.

Lòng ông buông lỏng, ông mừng rỡ cảm nhận được lòng bàn tay mình truyền đến cảm giác yêu thương gần gũi như một người cha giỗ dành con mình. Ông rơm rớm nước mắt, thầm cảm ơn người vợ quá cố của mình, có lẽ bà đã tha thứ cho ông. Mỗi đêm ông đều cầu nguyện cho tội lỗi của mình. Ông thầm thề với lòng mình sẽ giữ khoảng cách với Tâm, để ông không bao giờ nghĩ đến chuyện đã xảy ra.

– Xảy ra chuyện gì? Nói cho ba nghe đi! – Ánh mắt ông hiền từ nhìn Tâm.

Tiếng khóc của Tâm hơi ngưng lại, nàng ngẩng đầu lên, hai mắt nàng đỏ hồng, gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt. Nàng vừa nghe chú Thuận xưng là ba với nàng. Ánh mắt ông thật hiền từ, trong sáng, gần gũi và ấm áp, ánh mắt này, nàng chỉ cảm nhận được từ cha mình.

Tâm bất ngờ nhào vào lòng ông, má nàng áp lên ngực ông, cảm giác ấm áp dễ chịu như của cha mình.

– Có chuyện gì vậy con? – Ông hỏi.

– Dạ… Không có chuyện gì đâu ba… Con… Con… – Tâm ấp úng.

– Con đừng giấu ba! Con khóc vì những tấm hình trên tạp chí sáng nay đúng không? – Giọng ông trầm trầm.

Tâm há hốc miệng nhìn ông. Nàng không ngờ ông đã thấy những tấm hình đó.

– Con không cần ngạc nhiên… Haizz… Ngay từ lần đầu tiên con hỏi về giới người mẫu , ba đã đoán được. Con rất đẹp Tâm à! Với vóc dáng ngoại hình của con sẽ không khó tiến thân trong ngành gỉa trí nghệ thuật. – Ông ngưng lại một chút. tại nguồn: tại nguồn:

Tâm thấp thỏm đi theo Duyên, bước chân vào một khách sạn thật lớn. Họ đi lên tầng 12, cũng là tầng trên cùng của khách sạn.

Vừa bước ra khỏi thang máy, một anh chàng bảo vệ mặc vest đen, đeo bộ đàm đã chắn ngang lối đi.

– Tôi muốn gặp anh Hiến. – Duyên nói dỏng dạc.

– Hai cô chờ tôi chút. Cô tên gì? – Gã gật đầu, rồi trao đổi với ai đó qua bộ đàm.

Sau khi xác nhận rõ danh tính của Duyên và Tâm, anh ta cẩn thận lục soát túi xách hai người và kiểm tra sơ trên người họ.

– Sao phải kỹ như vậy? – Tâm hỏi nhỏ Duyên, đầu nàng quay lại nhìn về phía anh bảo vệ đứng nghiêm nghị phía xa.

– Sợ chụp hình, quay phim. Những chiêu trò này làm người ta tiêu tan danh tiếng như chơi. – Duyên nhúng vai vẻ chuyên nghiệp.

Tâm gật gù ra vẻ hiểu được nhiều chuyện. Vậy thì những người tham gia diễn không đơn giản là những người mới bước vào nghề như nàng.