Nữ diễn viên - Tác giả 69deluxe

Phần 29
Phần 29

Căn biệt thự của Hoàng Diệu nằm sâu trong cùng. Cổng đồng nặng trịch, cao, tường rào sơn vàng nhạt, trước cổng có bảo vệ. Bên trong rộng lớn như một công viên, thảm cỏ, cây cao, hồ bơi và khoảng sân lát đá xanh thật rộng, đậu năm chiếc ôtô đời mới bóng loáng.

– Tôi không biết anh làm thế nào? Phải tìm ra gã đó, thương lượng, uy hiếp hay làm gì đó, để hắn rút lại đơn ngay.

Tiếng bà Hoàng Diệu trong vắt, cao sang như chim hoàng oanh, nhưng đầy quyền uy, vang vọng trong phòng khách.

Tâm và Thầy Trung chỉ im lặng cúi đầu e ngại. Bà ta mắng ông Chen ngay trước mặt hai người, họ cảm thấy rất khó xử.

– Còn chuyện của con. – Bà chợt quay sang nhìn Tâm, giọng bà mềm mỏng khác hẳn.

– Âu cũng là có duyên với cty. Không sao. Bộ phim vẫn còn đó. Chỉ bị chậm trễ chút thôi. – Bà nói.

Ông Chen hơi ngạc nhiên chuyện bà gọi Tâm là con. Ông Trung có thể không nhận ra, nhưng ông làm việc với bà Hoàng Diệu hơn mười năm, ông biết việc này chưa từng có tiền lệ.

– Dạ, con… hiểu. – Tâm thấy hơi mất tự nhiên.

Ông Chen chồm sang nói nhỏ với bà Hoàng Diệu gì đó. Tâm cúi gằm mặt xuống, nàng biết họ đang trao đổi việc của mình. Nàng hơi lo lắng, nhưng biểu hiện của bà Hoàng Diệu làm nàng yên tâm phần nào.

– Bà ta dám tự ý sửa hợp đồng chuẩn của cty sao? – Bà Hoàng Diệu ngạc nhiên nhìn sang ông Chen.

Ông Chen không nói gì, chỉ gật gật. Bà Hoàng Diệu quay sang nhìn Tâm.

– Okie. Thế này. Con không cần quan tâm đến món nợ đó trước mắt. Cứ để đó. Bộ phim khi được quay tiếp sẽ là vai diễn của con. Nhưng nếu… thì lúc nào con có, gửi lại sau cũng được. – Câu sau cùng bà Hoàng Diệu nói với giọng thật thấp.

Tâm đi bộ quanh vườn, nàng cố tình xin phép đi ra để ông Chen, bà Hoàng Diệu và thầy Trung bàn tính phương án gỡ rối cho bộ phim. Đối với vấn đề pháp lý và bản quyền thì dù Tâm có muốn giúp cũng lực bất đồng tâm.

Vườn cây của căn biệt thự thật lớn, từng chậu cây, thảm cỏ đều được chăm chút cẩn thận.

– Xuỵt xuỵt…

Đột nhiên có tiếng gì đấy sau lưng Tâm. Nàng quay lưng lại, nhận ra một cô gái thon gọn, đôi mắt thật sáng nhí nhảnh nhìn nàng cười toe toét. Tâm ngạc nhiên bước tới:

– Hà. Sao em ở đây?

Hà bằng tuổi Tâm, chơi rất thân với nàng trong đoàn phim, dù bằng tuổi nhau nhưng Hà cứ gọi nàng là chị, riết thành quen.

– Em cũng là thành viên đoàn phim mà. Chị đến được, thì em cũng đến được chứ sao! – Hà chống ngạng ưỡn ngực lên.

– Ừ. – Tâm nghĩ Hà nói cũng đúng, quên hẳn việc Hà chẳng qua chỉ là một chân trang phục của đoàn phim.

– Chị đừng buồn. Không có gì đâu. Má nói… – Hà chợt im bặt.

– Má… Má em biết chuyện của chị sao? – Tâm tròn mắt ngạc nhiên.

– Không, ý em muốn nói là má em thường nói “Thất bại là mẹ thành công”. Chuyện gì mình cũng có thể vượt qua hết, miễn mình còn ý chí cố gắng. – Hà gật gù như một bà cụ non.

– Hi Hi… Coi em kìa. Ừm, chị hiểu mà.

Tâm ngồi xuống chiếc ghế đá dưới tán cây mát rượi. Đôi mắt nàng sâu thẳm một nỗi buồn không ai hiểu. Mọi người có thể nghĩ nàng buồn vì vỡ mộng được trở thành , nhưng bản thân nàng chỉ suy nghĩ về hoàn cảnh gia đình mình. Cha mẹ lớn tuổi, cha mới bệnh dậy, vốn liếng mất hết, còn món nợ khổng lồ treo lơ lửng trên đầu như tảng đá chực rơi bất cứ lúc nào. tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:

– Rồi bây giờ em tính sao? – Thành hôn lên trán Tâm, rồi hỏi.

Tâm bật dậy, hai bàn tay nâng cằm chống lên ngực anh. Nàng hồi hộp nói ra dự định của mình:

– Ông Phó Giám đốc điều hành của cty hứa giới thiệu em đi biểu diễn thời trang.

– Hả? – Thành tròn mắt nhìn nàng.

Tâm mỉm cười gật gật đầu.

– Nhưng anh nghe nói ngành đó cạnh tranh rất khốc liệt. Liệu có ổn không? – Thành lo lắng.

– Điện ảnh không cạnh tranh ah? Chẳng qua là em gặp may mắn thôi. – Nói đến đó đột nhiên nàng bật cười như tự giễu mình. – May mắn trước xui xẻo sau.

– Cạnh tranh khốc liệt vì người ta bon chen, em chỉ cần kiếm tiền trả nợ cho cha mẹ thôi. Tranh đua với người ta làm gì chứ! – Tâm biện hộ cho mình.

– Anh chỉ sợ em bị ức hiếp thôi. Anh luôn ủng hộ em, dù em quyết định làm gì đi nữa.

Anh nhìn nàng với ánh mắt ngập tràn yêu thương.

– Em chỉ nói vậy thôi. Em chưa quyết định đâu? – Tâm đặt lên môi anh một nụ hôn.