Tâm suy nghĩ mông lung suốt đoạn đường về nhà. Nàng không biết có nên nói với anh về chuyện này không. Anh chắc chắn sẽ không cho nàng đóng vai thế thân này. Nhưng không có bước đệm này, nàng sẽ không còn cơ hội theo nghiệp , cơ hội trả nợ cho cha mẹ càng xa vời. tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: đóng thế. – Tâm ấp úng.
– Đóng thế sao? – Mắt gã sáng lên, vai gì thì gã còn e ngại, chứ đóng thế chả là cái thá gì, miệng gã nhếch lên như đắc ý.
– Cô có biết không được thay đồ trong đây không? Ở đây có rất nhiều thiết bị giá trị, tôi mà nói chuyện này ra với đạo diễn, là cô bị đuổi cổ ngay. – Gã hăm dọa.
– Tôi… Hà chỉ tôi vào đây mà… – Tâm với lấy chiếc khăn tắm định quấn ngang người.
– Định che đậy gì đấy. Muốn giấu đồ ăn cắp mang đi à! – Gã bước tới dằn lấy chiếc khăn tắm của nàng.
– Ông làm gì vậy? Điên ah? Buông tay ra, tôi la lên đó! – Tâm sững sờ trước cử chỉ thô lỗ của gã, tay nàng giữ chặt chiếc khăn tăm bị sổ ra một nửa.
– Đừng giả nai. Hà… Hà… Đây là cái gì… – Gã dằn hẳn chiếc khăn ra khởi người nàng.
– Ah… Khốn nạn… – Tâm la nhỏ, hai tay che ngang ngực, chân khép chặt lại.
– Đây là cái gì hả? Tưởng ở đây dễ kiếm chác lắm hả? – Tay gã rút ra một mảnh thiết bị xanh lá còn trong bao nilông từ chiếc khăn tắm của nàng.
– Ông… Ông vu khống… – Tâm uất nghẹn, nàng biết mình đang bị cãi bẫy.
– Vật chứng rõ ràng, còn chối hả? Đi ra ngoài gặp đạo diễn thôi. Đi… – Gã sấn đến nắm tay Tâm lôi ra cửa.
– Không. Tôi không có. Buông tay tôi ra… – Tâm nghẹn ngào, nước mắt trào ra, chân nàng cố cày xuống sàn nhà cản lại lực kéo của hắn.
– Không nhưng nhị gì hết. Đi ngay. – Gã vẫn cố lôi nàng ra phía cửa.
– Không… Tôi không có mà… Hu… Hu… – Tâm bật khóc nức nở.
– Thật là không?
Gã ngưng lại, buông tay nàng ra. Hai tay Tâm che lấy mặt nức nở, nàng chưa bao giờ bị đối xử như vậy, thân thể trần truông bị người ta lôi kéo, còn vu khống là ăn cằp.
Hai mắt gã nhìn chằm chằm vào hai vú căng tròn, hai núm vú đỏ hồng run rẩy của nàng. Hắn nuốt nước bọt.
– Thật là không sao? Vậy thì… Chứng minh đi. – Hắn thì thào bên tai nàng.
– Tôi không có mà… – Tâm vẫn khóc nghẹn.
Chợt cơ thể nàng bị ôm choàng lấy, hai cánh tay gã sờ soạn khắp người nàng. Tâm bừng tỉnh, miệng vừa ú ớ, liền bị đôi môi thâm xì của hắn hôn ngấu nghiến. Hai vú nàng bị hắn bóp nghiến lấy.
– Ưm… Buông… Không… – Tiếng kêu cứu của Tâm tắt nghẽn trong cuống họng.
– Chiều anh chút đi. Anh sẽ quên đi việc này. – Hơi thở hôi hám của hắn phả vào mặt nàng.
– Không, tôi không làm gì hết. Buông tôi ra. – Tâm cố đẩy mặt hắn, lưỡi hắn đưa ra cố chạm được núm vú của nàng.
– Không. Cứu tôi với. – Tâm gồng đỏ cả mặt, hét lên.
Chợt tấm màn cửa kéo sang bên, khuôn mặt của Hà xuất hiện bên ngoài, cố hoảng hốt hét lên:
– Thắng, anh có dừng lại ngay không hả?
Gã đó sực tỉnh, mặt đỏ bừng, buông Tâm ra. Tâm tức tối đưa tay lên tát thẳng vào mặt hắn. Bàn tay gã mạnh mẽ chộp cứng tay nàng, mắt gã long lên, nhìn Tâm.
– Chưa có đứa nào dám đánh tao trong đoàn phim này đâu. – Nói xong, gã hằn hộc nhìn Hà, rồi đi thẳng ra ngoài.
Tâm cúi xuống lấy tâm khăn, che lên người, nước mắt tủi nhục chảy dài xuống hai bên má. Hà bước vào, quấn khăn quanh thân thể của Tâm, rồi gom quần áo của nàng lại.
– Chị đừng khóc nữa. Thằng đố nếu không phải là cháu bà Giám đốc Sản xuất thì đã bị đuổi lâu rồi. – Hà thở dài.
– Hầu như chị em phụ nữ nào trong đoàn cũng bị hắn ít nhất một lần sàm sỡ. Ngay cả em cũng vậy. – Hà nghiến răng căm tức.
Tâm tròn mắt nhìn Hà. Nàng không tin nổi sự ngang ngược của kẻ đó, mà vẫn được dung túng làm ngơ.
Hà nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Tâm. Nàng lại nghĩ Tâm nghi ngờ lời nói của mình về việc gã đó sàm sỡ mình.
– Em nói thật mà. – Cô cố tình ưỡn ngực ra như chứng tỏ mình cũng hấp dẫn chứ không khô khan như bề ngoài.
Tâm thấy bộ dạng của Hà, nàng bật cười, tay lau nước mặt trên mặt mình.