Câu chuyện đời tôi

Phần 9
Phần 9

Cho tới mấy ngày sau đến khi vết thương của tôi lành, tuy tôi cảm thấy hơi thân hơn với con nhỏ nhưng suy nghĩ của tôi vẫn chỉ dừng lại rằng con nhỏ làm tất cả như vậy chỉ là để trả ơn việc tôi cứu con nhỏ … . Mọi thứ diễn ra một cách im lặng, không co nhiều lời nói, chỉ hành động … hành động trong im lặng … mấy ngày nữa trôi qua … vết thương của tôi cơ bản cũng ổn định. Mỗi ngày con nhỏ vẫn xuất hiện đúng giờ để mang đồ ăn, trái cây cho tôi, chở tôi đi thay băng mặc dù có mấy lần tôi nói không cần qua nữa, ông Kha cũng có mấy lần giành với con nhỏ nhưng đều chỉ nhận lại sự im lặng của con nhỏ, tới giờ … nhỏ vẫn xuất hiện như chưa từng nghe ai nói gì.

Tôi đã đi học, đi làm lại được, không cần phải bưng bê gì cả, đơn giản chỉ cần đi vòng vòng xem xét phụ ông Kha. Mấy ngón tay của tôi cũng cử động được cho nên có thể cầm viết oder cho khách nếu quán đông … Chị tôi mấy ngay nay tự nhiên im bặt, thi thoảng có gọi cho tôi, cãi nhau vài câu rồi thôi … . với chị và tôi như vậy là đủ, chẳng cần nói vấn đề gì cao xa, dài dòng … cãi nhau vài câu vậy là vui … . ít nhất là với tôi … .

Thứ 7, ngày cuối tuần tuy vẫn còn băng nhưng vết thương khá ổn định vì được chăm sóc tốt, thuốc tốt. Tôi có thể tự chạy xe đạp đi làm được rồi. Dựng xe vào góc, tôi đi vào quán … . con nhỏ ngồi đó tự bao giờ với ông Kha, trên bàn vẫn là ly cam vắt quen thuộc. Tôi nhìn con nhỏ với ông Kha, gật đầu chào cho có lệ rồi đi thẳng vào quầy để ký tên sau đó quay ra làm việc. Tôi hơn được ông Kha quý ở cái biết tự giác làm, với lại hay tìm hiểu học hỏi nên vụ quản lí quán … tôi cũng có học được một chút kinh nghiệm. Ký tên hay không với tôi cũng chỉ là hình thức vì tôi được đặc cách mà … . Mọi thứ diễn ra bình thường thì thằng đầu ngựa với 2 thằng hôm trước đi vào … . kéo ghế ngồi chung với con nhỏ … . Thằng đầu ngựa ngoắt tôi lại …

– Nhóc, 3 ly café đen mày. Đụ má tay băng đẹp mày.

Tôi gật đầu đi vào trong … Lát sau thằng phục vụ khác bưng café đi ra sau lưng tôi thằng đầu ngựa lại lên tiếng

– Mày để café lên bàn cho tao.

Tôi nhìn con nhỏ, cười nhẹ rồi cố gắng cầm từng ly café để lên bàn … tay tôi chạm vào nước đá … lạnh buốt, nước thấm vào vết thương khiến tôi đau lắm … nhưng vẫn nở nụ cười khinh khỉnh, đến ly café cuối cùng thì vuột tay, ly café rơi xuống bàn làm văng café lên người tụi thằng đầu ngựa … lập tức tôi nhận ngay một cú đấm vào giữa mặt “bốp” … ..”bốp-xoảng” … . Tôi ngả ngửa ra mặt mũi tối sầm … tuy nhiên vẫn còn đủ tỉnh táo để suy luận … ủa tôi bị đấm có 1 cái vậy tiếng bốp với xỏang tiếp theo là cái gì@@

Mở mắt ra … nhìn kỹ lại con nhỏ đang đứng, gương mặt và ánh mắt lạnh như băng, ông Kha với mấy thằng khác đều đứng yên sững người, nhìn qua thằng đầu ngựa, máu đang chảy trên đầu tôi pha với màu của cafe, mảnh thủy tinh lấp lánh dưới chân, vài mảnh lấp lánh trên đầu tôi … .và tay con nhỏ cũng đang cầm 1 mảnh thủy tinh, máu nhỏ từng giọt dưới tay con nhỏ … .Nếu có cảnh phim quay chậm lại (theo lời ông Kha kể sau này), tôi sẽ nhìn thấy hình ảnh chẳng khác trong phim, ngay khi tôi vừa lãnh nguyên cú đấm vào mặt chưa kịp té đến đất thì con nhỏ đã đứng dậy cầm luôn ly café phang thẳng vào đầu thằng đầu ngựa vừa đánh tôi (quá dzữ … khà khà) … hôm nay thằng này chắc tôi biết trước sẽ ăn ly hay sao nên nó nhuộm tóc trắng làm đầu nó giờ hỗn tạp đủ thứ màu nổi bật rất đẹp.

– Đụ má mày chết mẹ với tau rồi con đ ĩ …

Thằng đầu ngựa gầm lên cầm ly tính phang con nhỏ … ngay lúc đó tôi dùng hết sức bình sinh lao đến sử dụng điểm tựa là cái bục bê tông đổ đặc dưới góc cột đạp vào đó tạo đà tung luôn 1 cú đạp thẳng vào ngực thằng đầu ngựa, thằng này to con tôi nhỏ xíu, nên chỉ ngã lùi ra sau một tí, không để thằng đầu ngựa có cơ hội sử dụng cái ly, tôi xoay người vòng thêm 1 cú đá văng cái ly trên tay thằng đầu ngựa tiếp luôn 1 cú lên gối ngay vào bụng thằng đầu ngựa khiến nó ngã lăn quay. (thời này tôi mới lên SG, lúc còn dưới quê chân tôi rất khỏe vì đá bóng chân không với tụi bạn, đá theo dạng nghiền nên ngày nào cũng đá, có khi đá từ 8-9h sáng kéo dài tới 3-4h chiều mà không nghỉ, người tôi có thể yếu tất cả nhưng trừ chân ra, lùn thì lùn, ốm thì ốm nhưng là chân tôi rất khỏe, trung vệ không thể thiếu của đội bóng đá trường mà … bạn bè tôi vẫn thường nói tôi lùn nhưng nhờ đá giò dzữ nên trung vệ thích hợp nhất – còn khi đang viết dòng này, chân cẳng yếu lắm rồi, Sài Gòn … không có điều kiện cho tôi tập luyện chân cẳng nửa) … Mọi thứ diễn ra trong vòng tíc tắt vài giây, chân chạm đất, tôi cũng khụy xuống ngã nhào vì đơn giản tay tôi đau không có đà để giữ thăng bằng … .

Cũng may cho thằng đầu ngựa là tôi bây giờ khác tôi lúc còn cấp 2, khi mới học võ của ông thầy già sống lang thang … . theo lời ông ngoại tôi nói, nếu tôi có điều kiện học thêm vài năm với thầy thì việc tôi đánh chết thằng đầu ngựa trong vòng 5 nốt nhạc là chuyện bình thường. Võ của thầy tôi là võ môn phái xưa của vùng miền Tây, người sáng tạo ra tôi đơn giản vì 1 mục đích “tiêu diệt” dùng để đánh trận, nguồn góc cũng từ hồi vua Nguyễn Ánh chạy vào đất miền Tây. Cho nên theo thầy 2 năm, tôi chỉ được dạy một vài thế cơ bản để tránh né, tập luyện chân, tay và dạy tôi phải tâm tịnh …

Thầy tôi biết nếu dạy nhiều hơn vào lúc cái tuổi trẻ bồng bột của tôi thì sẽ mang họa … . Ngoại nói, lúc còn đánh giặc, thầy tôi một mình đánh chết ngay 3 thằng mỹ khi ông ngoại từ xa khoảng hơn mười bước chạy … chạy lại tiếp ứng … Đó là trận đánh giáp lá cà ngay trên ruộng … dượng ba tôi cũng hy sinh trong trận đó vì bị 2 thằng mỹ đè xuống ruộng … tiếc là tôi phải chuyển đi xa để tiếp tục việc học, khi quay trở lại … thầy đã về với đất … một môn võ hay dường như bị thất truyền, ông ngoại tôi cũng đi … mang theo sở trường múa gậy trời mưa không ướt mà tôi chưa kịp học. Nhờ học vài chiêu từ thầy mà tôi áp dụng thực tế, đập vỡ mặt 1 thằng để bảo vệ nhỏ bạn thân bị ăn hiếp, mấy thế chân tôi áp dụng vào việc đá bóng, khà khà bởi vậy tôi nổi tiếng ở huyện vì cái vụ đốn giò lấn người không bao giờ thua, nhiều thằng to cao khỏe hơn chạy đua banh với tôi, nhưng vẫn bị tôi dùng chân lấn văng. Còn bây giờ cũng lấn có điều … thằng văng là tôi =))

Trở lại lúc ấy, tôi té xuống vì mất đà … 2 thằng kia thừa cơ định lao vào hội đồng tôi thì ông Kha đập bàn cái rầm nghiến răng

– Biến …

Xung quanh khách nhốn nháo cả lên … Tụi nó khựng lại, mấy ông bảo vệ cũng chạy tới kịp lúc đứng che cho tôi, mấy thằng phục vụ thân thân thằng cầm cây, thằng cầm đá chạy ào đến. Xem bộ thất thế … mấy thằng này im ỉm kéo thằng đầu ngựa dậy nhanh chân đi khỏi quán không quên quay lại chỉ vào mặt con nhỏ, còn tôi nằm 1 đống có chỉ tôi cũng hổng thấy :D … 2 ông bảo vệ kéo tôi dậy lên ghế ngồi … ông Kha giải tán mấy đứa phục vụ rồi lo đi trấn an giải thích với khách … tôi quay qua nhìn con nhỏ, đưa tay lấy mảnh thủy tinh trên tay nhỏ xuống, im lặng lấy khăn giấy lau máu trên tay con nhỏ.

Cũng không nặng, chỉ xước tay một tí à, coi mặt vậy mà cũng giang hồ ớn … quyết liệt và dứt khoát, con nhỏ là vậy … vết thương động khá đau nhưng tôi vẫn mỉm cười … . Mọi thứ ổn … tôi đi thay đồ khác, lén giấu chiếc áo bị dính máu vì động vết thương rồi quay trở ra làm tiếp. Con nhỏ vẫn ngồi im … Trong đầu tôi có linh tính … tụi kia không bỏ qua việc này dễ dàng như vậy đâu … . thiệt tình mới lên SG bon chen hơn tháng mà tùm lum chuyện … đúng là đi hổng coi ngày đây mừ.

Danh sách chương (132 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132