“Mỗi người trên thế giới này đâu đó quanh ta đều có một người lặng lẽ yêu thương mình… có lúc ta sẽ nhận ra… đôi lúc chẳng bao giờ biết đến người ấy, có bao giờ bạn nhìn lại phía sau, có bao giờ bạn biết ai đó vừa đi ngang qua cuộc đời bạn…”
Tôi đã từng đọc đâu đó dòng chữ này trong chính những trang blog của chị, may quá… có lẽ tôi vừa kịp nhận ra, may quá… chị vẫn đang ở đây, trong vòng tay tôi, ngọt ngào siết chặt lấy môi tôi bằng nụ hôn say nồng. Giữa những mối tình của một tên nhóc bay bướm, chị vẫn luôn lặng lẽ yêu thương tôi, bên cạnh tôi từng ngày, từng giờ. Còn tôi, lúc nào cũng nhìn về phía trước, tìm kiếm, trải nghiệm những cuộc phiêu lưu tình cảm, chơi trò chơi yêu đương, khám phá những cung bậc cảm xúc từ những mối quan hệ với một vài cô gái khác… đến nỗi không bao giờ nhìn lại phía sau hay thậm chí nhìn lại bên cạnh mình là ai.
Chị vẫn ở đây, luôn ở bên tôi… Bàn tay rung rung của tôi tuy khó cử động nhưng vẫn có thể ôm chặt lấy chị, xoa nhẹ lên từng cm cơ thể chị, rồi tay trái tôi cầm chặt lấy bàn tay phải, đè chặt vào giữa lưng chị. Tôi đã luôn tìm kiếm tình yêu, tôi đã luôn chỉ nhìn thấy Thy, nhìn thấy nỗi đau, lời hứa hay tình yêu của Thy… và quên đi rằng còn một người nữa đã luôn lặng lẽ bên cạnh xoa dịu trái tim tôi bằng tình yêu của mình. Nếu bàn tay phải tôi chính bởi vì yêu Thy mà bị thương đến nỗi cử động khó khăn thì cũng chính bàn tay này được chị mỗi đêm dùng thuốc xoa bóp mà dần dần hồi phục. Tôi luôn đi loanh quanh, long nhong bên ngoài, để rồi khi mệt mỏi, người đầy những vết thương theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng… thì lại quay trở về bên chị tìm kiếm bình yên.
Tôi và chị tưởng chừng như hôn nhau không bao giờ dừng lại nếu không có tiếng xe chở hàng bóp kèn chạy ngang qua. Chị cắn nhẹ môi tôi rồi dựa đầu vào vai tôi. Bờ vai thấp nhỏ, toàn là xương… vậy mà chị vẫn luôn dựa vào mỗi ngày. Tôi đưa tay quẹt lấy giọt nước mắt trên má chị, không cần nhìn, tôi cũng biết chị vẫn còn khóc…
– Xin lỗi! Vì làm chị… à… làm em khóc!
– Điên hết sức. Người ta khóc tại hạnh phúc, tại xúc động chứ bộ.
– Không! Xin lỗi là vì những lần anh làm em khóc trước đây. Anh đã không nhận ra em sớm hơn, để em thiệt thòi, để em luôn lo lắng, buồn nhiều vì anh.
– Được lo lắng, được buồn vì anh, em chấp nhận. Yêu một người là chấp nhận tất cả về người đó, dù tốt, dù là xấu xa nhất. Như cách anh chăm sóc em đó, hì hì… em ngang bướng, vô lý, bày đủ thứ trò làm anh phiền, làm anh mệt mõi… nhưng anh vẫn chịu được em.
– Ừ… thì đó là vì anh vẫn luôn xem em là chị mà.
– Do anh ngốc đó, anh hổng phân biệt được tình cảm thực sự của mình. Cái đồ ngốc như anh, nếu em hổng giúp một tay, chắc anh coi em là chị hoài luôn quá.
Tôi bật cười, tay xoa xoa lấy vai chị.
– Nhưng mà rõ ràng lúc nào em cũng nói chị là chị nhóc đó, rồi nào mình là người thân, là gia đình… là người nhà, người nhà kiểu gì tự nhiên giờ đòi yêu đương là sao?
Chị cắn nhẹ vai tôi, dung tay nhéo nhẹ vào ngực tôi, ngẩng mặt nhìn tôi chu chu miệng như con nít.
– Đồ ngốc… vậy cũng hổng hiểu. Ừ đúng là em luôn coi anh là người nhà, là gia đình mà.
– Ờ thì gia đình, là người nhà… thì sao?
– Là… gia đình đó hihi.
Chị nháy mắt..chị mĩm cười, tôi nhìn chị… điều gì vừa lóe lên trong đầu… tôi bật cười, nhưng rồi lại lặng người đi đưa ánh mắt nhìn sâu vào mắt chị, rồi lại nhìn ra phía xa bên kia thành phố, những ô nhà vuông vuông lấp lánh ánh đèn giữa những tầng tầng lớp lớp khối tường chìm giữa sương mùa giăng khắp thành phố..
“Ừ nhỉ… gia đình… thì ra là gia đình”.
Thì quá khứ của quá khứ
– Sau này đủ lớn, hãy xây dựng một gia đình nhỏ, được hông Mon?
– Gì? Đương không lèm bèm gì đó?
– Hứ! Đang nghiêm túc nha!
– Tự nhiên đòi xây dựng gia đình gì… nghe to tát quá.
– Na biết Mon phải sống xa gia đình từ nhỏ, Mon thiếu hạnh phúc gia đình. Nếu vậy… sau này Mon hãy xây dựng riêng cho mình một gia đình nhỏ. Vậy là giải quyết được vấn đề của Mon rồi đúng hông?
– Ờ ờ… giờ còn nhỏ xíu, lo xa chi.Con nít quỷ à?
– Cái đồ thấy ghét, người ta động viên mà nói vậy đó. Giận!!!
…
– Thôi thôi đừng giận mà, tối ngày giận. Vậy không ấy sau này Mon cưới Na nha. Giúp đỡ Mon xây dựng gia đình nhỏ đi!
– Xí! Lại dụ dỗ, Na hổng thèm đâu, đi kiếm người khác đi.
– Xúi cho đã từ chối là sao trời? Thôi… chịu Mon đi, yêu Mon đi, từ chối suốt.
– Đã nói là chưa được mà, chưa yêu được đâu, ta hổng thèm yêu nhà ngươi đâu, mơ đi cưng.
– Hix hix!
– Lêu lêu!
Thì quá khứ
– Anh đang nghĩ gì ngẩn người ra vậy?
– Về cái gia đình em nói. Hình như hồi đó, Na cũng từng nói.
– Còn nhớ nửa hen?
– Ừ… nhớ chứ, chỉ là… không nói tới thôi.
– Giờ anh biết vì sao Na luôn từ chối yêu Mon chưa?
– Chưa!
– Biết ngay mà, đồ ngốc như anh sao biết được
– Ờ ờ!
Chị dụi đầu sâu vào cổ tôi hơn, tay xoa xoa lấy bàn tay tôi, nơi chiếc đồng hồ casio tôi đang đeo.
– Vì anh là để dành cho Cherry đó biết chưa?
– Ờ ờ… làm như đồ ăn vậy, để dành đồ.
– Hihi… anh là của em!
– Nảy giờ có ai nói yêu đâu mà của em.
– Hứ! Ai thèm anh là người yêu em. Trước giờ kiếm chuyện chọc anh chơi thôi, ai thèm nghe anh nói yêu hả?
– Chứ đòi gì, hỏi yêu em không hoài đó.
– Kiếm chuyện hỏi chọc anh thôi, hihi em dư sức biết anh yêu em hay không. Mà… em đâu thèm bắt anh làm người yêu em đâu… em muốn hơn nửa kìa.
– Là sao?
– Hihi đồ ngốc, trước giờ hổng phải em luôn nói anh sẽ là…
– Là gì?
– Gia đình của em!
Tôi ngẩn người… chị cười khúc khích, tay ôm tôi chặt hơn. Đà Lạt nhỏ bé, càng về khuya lại càng nhỏ hơn, tầm mắt chỉ nhìn đến giữa mặt hồ, thành phố bên kia mờ mịt bởi màng sương đêm, hay có lẽ tôi chỉ còn nhìn thấy chị, nữ hoàng của tôi… yêu thương màu trắng… của tôi.
– Anh!
– Gì?
– Em lạnh… mình về nha.
– Ừ vậy về. Để anh kêu taxi cho nhanh.
– Hông!
– Chứ sao?
– Cõng em về.
– Ơ…
– Ơ gì ơ. Cõng em đi.
– Rồi rồi!
Tôi lắc đầu quay lưng lại khẽ cúi người, chị cười tinh nghịch vòng tay ôm lấy cổ, hôn thật sâu rồi nắm tay kéo tôi đứng dậy.
– Hihi giỡn đó, mình đi bộ từ từ về nha.
– Phù hên quá!
– Đồ thấy ghét!
Tôi cười cười gãi đầu đứng dậy, tay nắm chặt tay chị đi về hướng khách sạn.
Đường phố Đà Lạt khuya, lác đác những gánh hàng rong, những chiếc xe của công nhân quét dọn lấp lóe ánh đèn đủ màu sắc. Tôi thấp hơn chị một cách rõ ràng…
– Công nhận… em cao thiệt.
– Hihi em phải tuân thủ chế độ ăn uống, tập luyện để tăng chiều cao vì anh đó.
– Sao vì anh.
– Em háo thắng… em muốn thắng anh. May ghê, em giống mami, xinh đẹp, cao cao hihi. Papa cũng thấp hơn mami… Nếu em hổng cao, hổng đẹp, Cherry sẽ thua Monster xấu xí sao.
– Anh không ngờ… em giữ lời thách đố từ đó tới giờ luôn.
– Em cũng giống anh mà, lời hứa chính là sinh mạng của em. Nhưng thực sự từ lúc anh cứu em, trong mắt em anh luôn là một người đặc biệt. Còn nửa hen, mami em nói em nên giữ tình bạn với anh vì… cái đồng hồ.
– Sao vậy?
– Vì mami em nói… anh cho em giữ món đồ anh quý nhất, rất đáng trân trọng, anh là người tốt nhất để làm bạn với em. Hihi
– Tưởng em ghét anh lắm chứ.
– Hihi ghét ghê luôn, anh là người đầu tiên dám cãi ngang với em, nhưng cũng luôn chịu thua em sau cùng như bây giờ. Anh cãi em, chọc em, nhưng lần nào anh cũng cố tình thua em. Hồi đó ghét anh lắm, nhưng Cherry cũng thích Monster, càng ghét, càng thích… hihi em là con gái mà.
– Ờ ờ!
Chị mĩm cười, xoay qua hôn nhẹ lên môi tôi một cái rồi tiếp tục bước đi bên cạnh tôi.
– Em hổng ngờ… thắng anh rồi, lại phải lo vì thắng luôn.
– Sao nửa.
– Tại anh đó, cái đồ thấy ghét, suy nghĩ khùng khùng hông luôn.
– …
– Anh hổng nhận ra anh yêu em là tại anh luôn coi em là chị nè, em cao hơn anh nè, đẹp quá nè, giàu nửa. Hứ… gì kỳ cục ghê luôn. Tự nhiên cao quá, đẹp quá, giàu quá thành cái tội làm em hổng được anh yêu. Như vậy là hổng công bằng, người ta có người yêu đẹp, cao, giàu… người ta ham còn hổng hết. Còn anh… toàn… né né, ngại ngại rồi bỏ qua em, cho em làm chị chứ hổng thèm yêu em.
– Anh nói vậy hồi nào đâu.
– Viết tùm lum trên tại nguồn:
Nắng sớm len lén rọi vào phòng, bình minh ló dạng phía xa một màu đỏ nhạt tô trên nền trời xam xám buổi sớm mai. Sương mù vẫn còn giăng đầy khắp thành phố, tôi đứng lặng người dựa vào ban công ngắm nhìn đường xá. Lác đác những dòng người thưa thớt di chuyển trên đường bắt đầu cho một ngày mới, một ngày bình thường giữa cuộc sống bình thường. Chợt một mùi hương con gái nhẹ nhàng phả vào gáy, một vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ phía sau, luồn vào khe áo xoa nhè nhẹ lên ngực tôi, ấm áp, mềm mại đến nao lòng. Một giọng nói quen thuộc thì thầm bên tai tôi.
– Anh… nhận ra yêu em nhiều ra sao chưa?
– …
Tôi mĩm cười khẽ xoay người lại, đưa tay vén mái tóc dài đang phủ xuống che đi gương mặt chị, tay tôi chầm chậm vuốt ve gương mặt chị, mắt, mũi, môi… nhẹ nhàng như muốn ghi tạc thật kỹ người đang đứng trước mặt tôi.
– Em yêu anh!
Chị cười, hai tay áp lấy bàn tay tôi, nhăn mũi thì thầm ba tiếng “em yêu anh” rồi cầm lấy hai bàn tay tôi từ từ áp vào chính bờ ngực phập phồng của mình. Hơi thở chị dường như đứt quãng, một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má chị, long lanh như giọt sương tinh khôi nhất của buổi sớm mai. Tay chị rời tay tôi ra, khẽ chạm nhẹ lên lồng ngực tôi, thì thầm.
– HeY!
Tôi lặng người, một tay đưa lên mặt nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của chị, bất giác tôi đưa ngon tay đó cho vào miệng mình. Vị nước mắt chị dường như chẳng mặn như đầu lưỡi tôi đang cảm nhận, hình như có một chút gì đó mùi vị của hạnh phúc thì phải.
– HeY! Tui yêu You!…Mon yêu Na!…Nhóc yêu Chị!…Anh… anh… yêu… Em!
Đôi môi chị áp vào môi tôi, hai vòng tay siếc chặt lấy nhau, nụ hôn như vỡ òa, ngọt ngào và hạnh phúc. Đôi môi chị mềm mại quyện vào đôi môi khô ráp của tôi như như muốn tô thật nhiều, ghi tạc thật sâu mùi vị son môi quen thuộc vào tâm khảm tôi. Một giây lát dừng lại, ngắm rõ dung nhan chị của tôi, khẽ mĩm cười cụng mũi nhẹ vào mũi chị.
– Trả lời như vậy, chịu chưa nữ hoàng?
– Hihi!
Chị nhăn mũi tinh nghịch, nhẹ nhàng nở một nụ cười ngọt ngào như thiên thần, khẽ kéo tay tôi đi vào phòng, tay chị nhẹ nhàng sờ lên môi tôi, tay còn lại chạm nhẹ vào ngực tôi, dừng lại trong giây lát như cố đếm nhịp đập từ trái tim tôi. Chị lại cười, lại có giọt nước mắt lấp lánh như thủy tinh rơi khỏi đôi mắt màu đen chị, lăn dài trên má. Chị khẽ kéo bàn tay phải run run vì vết thương của tôi một lần nửa tiến về phía lồng ngực chị, tay còn lại nhẹ nhàng kéo tuột vai chiếc váy màu trắng tinh của chị sang một bên, chị áp nhẹ bàn tay phải tôi lên bầu ngực căn tròn, run rẫy, ấm áp của chị. Tôi cảm nhận rõ sự mềm mại, mịn màn như xoa dịu vết đau trên bàn tay phải tôi, cảm nhận từng nhịp thở thình thịch nơi trái tim chị từng nhịp đập rộn ràng, kiên định như một lời tuyên bố Cherry đã hoàn toàn chiến thắng trong ván cược ngày xưa với tên Monster đáng ghét.
– HeY! Anh là của em! Monster!
Rồi chị đưa bàn tay còn lại khẽ kéo mạnh hơn vai áo, chiếc váy dường như chỉ một mảnh vải lụa mong manh nhẹ nhàng từ từ rời khỏi bờ ngực mịn màng run rẩy một màu trắng tinh khôi. Tôi lặng người đi, ánh mắt như dính chặt vào cơ thể đầy ma mị của chị, cả người như chết lặng giữa buổi sớm mai, tay chân lóng ngóng như một tên ngốc nghếch.
Chị nhìn tôi ngọt ngào, cắn nhẹ nhẹ môi mình mĩm cười kéo tay tôi chạm nhẹ trên cơ thể mình, bàn tay tôi được bàn tay chị nhẹ nhàng lướt đi như muốn tôi chạm vào đến từng milimet trên cơ thể chị. Tôi vẫn im lặng tưởng chừng như ngừng thở, say mê ngắm nhìn chị, trong lòng rộn lên một cảm xúc lạ chưa từng trãi qua trong đời, tôi là một người trẻ, nhưng đã đi qua không phải chỉ một người con gái… nhưng cảm giác này, thực sự tôi chưa từng nhận được.
Tay tôi xoa nhẹ bờ eo thon chị, bàn tay phải run run chạm nhẹ lên bờ má chị, luồn sâu vào mãi tóc dài. Ánh mắt chị trong suốt như pha lê, ướt nhẹ vài giọt nước long lanh tưởng như có thể đem gương mặt tôi khắc sâu vào tâm trí mình. Hai bàn tay chị nhẹ nhàng cởi từng chiếc nút áo sơ-mi sọc ca-rô trên người tôi, cho đến khi nút áo cuối cùng rời ra, chị nhẹ nhàng luồn tay vào xoa lên tấm lưng gầy gò của tôi. Chị áp gương mặt lên bờ vai rồi cắn nhẹ vào cổ tôi, hai tay chị rút lại, cầm lấy bàn tay tôi đặt lên chiếc eo thon mịn của mình, hơi thở chị thơm thoang thoảng mùi hương con gái phả nhẹ thì thầm vào tai tôi.
– Cơ thể em… là của anh đó. Hihi Monster xấu xa!
Tôi thở phì một cái, mĩm cười siết lấy cơ thể chị vào lòng, đôi môi tìm lấy môi chị… màu son môi lấm lem đầy miệng cả tôi và chị, có một thứ rất đổi thân quen, son môi chị như ngọt ngào rõ ràng mùi vị… hình như tôi đã nghiện mất rồi. Phố núi nhẹ nhàng bước vào ngày mới, những ánh nắng chiếu vào căn phòng, sáng lấp lánh làn da chị, những giọt mồ hôi quyện vào mùi hương con gái thân quen, như sáng bừng màu của yêu thương vỡ òa. Màu đỏ, màu trắng, màu đen, màu xám… cả màu sọc ca-rô nửa… Đà Lạt bổng nhiên nhuốm đầy những mảng màu hạnh phúc… màu của bình yên.
…
“ Once upton a time
An angel in the sky
Make comfort every night
…
Once upton a time
The angel loved me so
It’a miracle in the snow
My heart won’t be cold.
…
My dear, You are my Angel… ”