Câu chuyện đời tôi

Phần 100
Phần 100

Sáng, mọi thứ trở lại bình thường bắt đầu bằng việc tôi ở nhà chị đến trưa ăn cơm xong mới đi học. Tan học thì lọc cọc chạy qua quán làm, đến khoảng 9h đột nhiên cả đám bạn bè của nhỏ Hân dẫn đầu là chị Thủy kéo vào quán. Khỏi phải nói cái đám tôi vẫn thường gọi là yêu nhền nhện này làm cái quán rộn ràng hơn theo nghĩa đen, mấy anh chàng nhân viên trong quán cứ nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Ít nhiều trong số họ không lạ gì chuyện tôi đi chung với vài người xinh đẹp là em, Hân, chị nhưng số lượng người xinh đẹp tôi quen xuất hiện cùng lúc nhiều thế này là chuyện không bình thường chút nào.
– Ủa sao tự nhiên kéo nhau qua đây đông dữ vậy nè chị?

Chị Thủy lại quay về với cái kiểu trêu ghẹo tôi, chưa trả lời đã ngả người ôm cổ tôi.
– Nhớ anh M quá tụi em kéo qua thăm anh nè.
– Ờ ờ biết là nhớ nhưng mà…
Chị ghé tai nói nhỏ.
– Chị nói rõ với tụi nó hết rồi, em đừng ngại tụi nó chửi em nửa. Hihi!
– Dạ!

Tôi liếc liếc mắt nhìn một lượt, ai ai cũng nhìn tôi cười rất tươi, không còn những cái nhìn khinh bỉ hay mỉa mai dành cho tôi, tất nhiên càng không còn ai chửi rủa tôi như thời gian qua nửa. Thay vào đó là những lời trách móc vì đã đóng vai ác suốt thời gian qua mà giấu tất cả. Cuộc nói chuyện lại đổ dồn về việc xử tội tôi, nhỏ Ngân và chị Thủy vì cái tội bày trò lừa gạt tình cảm mọi người, có nhiều ý kiến khác nhau về cách làm của tôi nhưng cuối cùng có vẻ ai cũng thông cảm và hiểu cho tôi.

Tất nhiên không thiếu màn cũng ly thề thốt giữ bí mật, sẽ không ai được nói gì với nhỏ Hân. Kể từ hôm đó nhỏ Hân chỉ còn biết tôi hoàn toàn bị từ chối khỏi nhóm, không ai nhắc gì đến tôi với nhỏ hoặc có nhắc thì cũng là chửi rủa, đồng nghĩa với việc mỗi lần đi chơi này nọ tôi cũng ít xuất hiện hơn trong những bức hình chụp. Góc quán rộn vang tiếng cười đùa, sau những ngày bị mọi người quay lưng, giờ tôi và nhỏ Ngân đã có thể vui vẻ ngồi tham gia trêu đùa như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Tất nhiên không ai biết giữa tôi và nhỏ Ngân thực sự có mối quan hệ như thế nào. Bên cạnh đó sau này cũng chỉ một nhóm bạn này là biết chuyện rõ ràng, thi thoảng tôi cũng nhận vài lời nói mỉa mai, chửi rủa từ vài người khác, không sao cả vì nếu không phải lo nhỏ Ngân chịu thiệt thòi thì tôi cũng không quan tâm lắm đến việc người khác hiểu rõ chuyện hay không.

Danh sách chương (132 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132