Yêu nữ quầy bar 2

Phần 82
Phần 82

Thực sự thì trong giới cave không hề có luật hưu trí dành cho các gái điếm. Ở Làng Cung Nữ đặc biệt khác thường cũng không có quy định rõ ràng về chuyện này. Thế nhưng rõ ràng lệnh trên đã ban ra từ mấy tháng trước, Lý Ma Ma muốn Trang Trắng giải nghệ, chấm dứt hoàn toàn cuộc đời gái bán dâm.

Cựu verdet khi hay tin trong lòng bồn chồn không yên, mặt cô đanh lại xanh tím tái, cặp lông mày chau lại nhăn tít.

Cho dù có trí tưởng tượng siêu việt nhất cũng không hiểu được, tại sao 1 Trang Trắng từ tuổi thành niên đến nay phải làm việc quần quật như cái máy dưới sự chỉ đạo của Lý Ma Ma, nay đột nhiên có “luật hưu trí” ban ra thì nàng lại sợ giảy nảy cả lên!?

Tôi không cho rằng bản chất nghề nghiệp đã khiến Trang Trắng từ bỏ việc giải nghệ, chuyện đó vốn không bao giờ xảy ra.

Trời nhá nhem tối. Trên bầu trời lẳng lặng đổ xuống từng cơn mưa tí tách. Mưa tháng 5 như mũi dùi đâm thấu vào lòng người, tôi đứng trong hành lang vắng, ngoảnh mặt nhìn ra bên ngoài chỉ thấy một màn mưa rã rích.

Bên ngoài không có ánh đèn, chỉ có chút tàn sáng từ bên trong chiếu ra, hắt lên chiếc bóng người con gái đổ dài theo hành lang.

Tôi nhẹ nhàng tiến lại bên cô gái, hửi thấy mùi hương nhè nhẹ trên mái tóc.

“Búp bê của anh, sao buồn vậy?”

Trước mặt tôi, Hạnh Nhi buồn rười rượi đứng ngẩn ngơ sau lan can gỗ.

Nàng đang lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ gợn sóng, xa xa thi thoảng vài con cá đớp mồi chớp động. Đôi mắt to tròn của Búp Bê cụp xuống dưới mái hiên nhà.

“Hạnh Nhi, có chuyện gì nói anh nghe.”

“Hạnh Nhi…”

Phải đợi tôi gọi đến lần thứ 3, Hạnh Nhi mới ấp úng đáp: “Em… em đang ngắm cảnh.”

Cô nàng này là vậy, miệng thì chối đây đẩy nhưng chưa bao giờ có thể giấu được tôi chuyện gì. Tôi bèn bước tới sát lưng Hạnh Nhi, cả người nàng tức thì run lên, tôi ôm nàng vào lòng.

“Anh xin lỗi Hạnh Nhi, xin lỗi đã kéo em vào chuyện này.”

Lời của tôi lúc đó là thật. Tôi thật tâm muốn Hạnh Nhi có 1 cuộc sống hưởng thụ theo đúng nghĩa, thế nhưng vì nhiệm vụ của Làng Cung Nữ cấp bách, tôi đành phải dùng hạ sách đem Hạnh Nhi ra Hải Phòng thế thân.

Công bằng mà nói, Búp Bê Tình Dục là Verdet của miền nam, tuy không thực sự nổi tiếng và lượng khách khá thưa thớt nhưng dẫu sao cũng là gái điếm chuyên nghiệp hàng thật giá thật. Chuyện tôi lo lắng nàng bị ủy khuất chỉ là nội tâm trong 1 phút yếu lòng sinh ra dù biết rằng công việc ở Làng hay Sài Gòn chẳng có gì khác nhau, đằng nào cũng chỉ là chiều chuộng đàn ông.

“Xin lỗi em. Đáng lý anh không nên kéo em vào vũng nước đục. Anh chỉ muốn em có cuộc sống hưởng thụ.”

Vừa dứt lời, đột nhiên Hạnh Nhi đưa tay đẩy tôi về phía sau.

“Người ta đâu cần anh xin lỗi, người ta bực mình vì bà vợ cả của anh kia kìa. Vợ cả, vợ lớn với chả vợ bé, ôi mẹ ơi…”

“Vợ cả nào nữa, em nói Trang Trắng hả?”

Hạnh Nhi quắc mắt giận dữ: “Thứ người đó tưởng họ là ai chứ? Bày đặt vênh vênh váo váo. Ôi mẹ ơi, em không thể nào chịu được chị ta, nhất là khi thấy hai người tình tứ…” – nói đến đây mặt nàng đỏ ửng lên.

Ai dà, thì ra nguyên nhân ở tại đây.

Búp bê Hà Thành ngây thơ cho rằng 8 năm trước chúng tôi yêu nhau say đắm, để lại cho hậu thế 1 thiên tình sử giữa bố mì và cave. Tối hôm đó tôi được dịp cười phá lên bác bỏ luận điểm sai lầm của nàng.

Tôi nói: “Ngay từ đầu Trang Trắng đã không yêu anh, tiếp cận anh bởi vì Tắc Kè Bông là học trò của Lee Phong Lưu. Trên đời này cũng không có chuyện từ công việc dần dần nảy sinh tình cảm nhất là trong giới mại dâm. Đã như thế vì cớ gì sau 7, 8 năm lại đột nhiên nhớ lại tình xưa? Trang Trắng chỉ yêu những gì Tắc Kè Bông có thể mang lại thôi.”

Tôi giải thích tường tận cho Vợ Bé hiểu rõ rồi, cũng không quên dùng tay xoa nhẹ mái đầu Búp Bê. Cô nàng này vốn không lanh trí lắm, chỉ cần làm nàng tù mù bằng cách đánh vào nhược điểm này, tất gạo nấu thành cơm.

Quả nhiên nghe Hạnh Nhi cả mừng la: “Ôi mẹ ơi, vậy mà em còn tưởng cô ta thật sự là tình địch.”

Nàng suy nghĩ giây lát lại reo lên: “Haha, từ nay con mẹ đó hết dám lên mặt với em. Hết láo này! Hết láo này!”

Sự thật dĩ nhiên không khác những lời tôi nói. Tám năm trước khi verdet Trang Trắng nhìn thấy Tắc Kè Bông, vốn đã kinh ngạc vì tuổi trẻ như tôi lại có thể trở thành cánh tay phải đắc lực của Lee Phong Lưu, nghĩ chắc tương lai tôi nhất định rực rỡ, thế là bèn không do dự đầu quân vào nhà Tắc Kè Bông.

Có trời mới biết sau này sự tình phát sinh, Trang Trắng một hơi rũ bỏ thân phận gái điếm Trần Duy Hưng quay về Làng Cung Nữ tiếp tục làm cô chủ nhỏ. Ngày cô ả ra đi không một lời từ biệt, chỉ để lại sau lưng vô vàn tai tiếng.

Lúc đó tôi đã hiểu, chỉ cần nhìn cách 1 cô gái rời bỏ bạn, sẽ biết ngay cô ta đến với bạn vì điều gì.

Nhiều năm sau tôi cũng quên lãng người tình dạo nọ, đến khi tái ngộ giữa đại sảnh Làng Cung Nữ, trong lòng càng lúc càng không yên.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy tôi ở Làng Cung Nữ, Trang Trắng đã hốt hoảng làm rơi điếu thuốc. Cô nàng bụng bảo dạ “gã Tắc Kè này lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc.”

Vậy là cô ta vạch ra kế hoạch tiếp cận tôi, dùng cái cớ tình xưa nghĩa cũ để quyến rũ tôi, buộc tôi tham gia vào kế hoạch thoát thân của ả. Suy đi tính lại, cũng vì 1 chữ ‘lợi’ bày ra trước mắt. Trang Trắng vốn chẳng mấy coi trọng tôi, chỉ coi tôi là cái phao cần đeo bám. Trong tình cảnh rối rắm như hiện nay, chỉ có Tắc Kè Bông mới có thể giúp ả thoát khỏi nanh vuốt Lý Ma Ma.

Dĩ nhiên hiểu rõ mọi chuyện, tôi không giận hờn cũng không trách móc người tình cũ. Dẫu sao nàng đến với tôi cũng chỉ vì mưu cầu lợi ích. Kẻ như Trang Trắng đáng thương chẳng kém tôi.

Công nhận Tắc Kè Bông tôi nhân phẩm không đàng hoàng nhưng nhiều khi suy nghĩ chẳng kém gì bậc thánh nhân. Tôi đây không thèm tính toán với Trang Trắng nhưng Hạnh Nhi thì rất khác. Cô nàng từ sau khi biết bộ mặt thật của Trang Trắng, ghét cựu verdet ra mặt. Búp Bê lại còn dám cố ý phớt lờ, chống đối Trang Trắng mỗi khi cựu verdet dụng quyền lãnh đạo đám Cung Nữ. Nhìn thấy cảnh đó mới biết, miệng lưỡi Búp Bê nhà mình cũng ‘điêu’ dữ lắm. Nhưng mà, cô vợ bé này chỉ được cái to mồm thôi, chứ thực ra nhát cáy.

Lúc này mọi khúc mắc đã được làm sáng tỏ, nhìn sắc trời cũng đã sáng hơn. Ông trời dường như cùng chung tâm trạng với Hạnh Nhi. Sau khi tôi giải đáp vướng mắc trong lòng nàng, cơn mưa dai dẳng dần dần nhẹ hạt rồi tạnh hẳn.

Hạnh Nhi sung sướng tựa vào lòng tôi, bản thân tôi lại đang ôm nàng từ phía sau. Đầu nàng hơi ngửa ra, tựa lên bộ ngực tôi thích thú.

“Tắc Kè, tóc em có thơm không?”

“Thơm, thơm lắm.”

‘Thế em có thông minh không?

‘Có, thông minh tuyệt vời luôn!

“Thế em có đẹp không?”

“Đẹp, búp bê là đẹp nhất.”

“Ôi mẹ ơi, hihi…”

Danh sách chương (131 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131