Yêu nữ quầy bar 2

Phần 13
Phần 13

Sau các chầu nhậu liên tù tì, ngay đến Gái Hư cũng chếnh choáng say, bước đi xiên vẹo.

Ả nói muốn đi vệ sinh, tôi dìu ả vào khu vệ sinh.

Chợt nghe 1 tiếng “ọe”vô cùng khổ sở. Trong góc tường, cô gái trẻ măng nôn thốc nôn tháo ra sàn nhà.

Gái Hư đưa tay vuốt ngực, cười châm chọc “có mùi sữa, là con bé học sinh hà Nội đấy”.

Tôi định thần nhìn kỹ, đúng là nó thật!

Con bé không uống được nhiều, đêm nay đi quá giới hạn, ngay lập tức bị ‘dội’. Một tay chống vào tường, một tay hất mái tóc rối mù, bộ dạng nó cực kỳ chật vật.

“Hahaha. Cứ tự nhiên nhé bé gái, từ từ rồi sẽ quen thôi. Đến một mức độ nào đó như chị thì em uống cỡ nào cũng được. Uống đến chết thì thôi.” – Chẳng hiểu nghĩ gì, Gái Hư vỗ tay ầm ĩ.

Đi thêm vài bước nữa, cô nàng đột ngột quay lại túm lấy áo tôi, quát khẽ.

“Tắc kè!”

“Chuyện gì?”

“Hà Nội, Hải Phòng…”

“Cô nói nhăng cuội gì đấy? Nhớ quê à?”

“Không, tôi bảo con nhỏ kia” Gái Hư đưa tay chỉ cô bé học sinh “con bé làm tôi nhớ lại ngày xưa, lúc mới bắt đầu nghiện rượu bia, ngày nào cũng say mặt xanh mặt vàng”.

“Chả liên qua đến tôi. Nhanh đi vệ sinh, rồi tôi đưa cô về”.

“Con bé làm tôi nhớ đến ngày còn làm việc cho Lý Ma Ma!”

“…” – vừa dứt câu nói đó, cả khu nhà lặng thinh không còn chút tạp âm.

Hoặc giả chính là tôi đã không thể thốt lên thành lời!

“Tắc Kè, tôi hỏi anh còn nhớ mùa đông Hà Nội không? Ngôi trường cấp 3, nữ sinh Hà Thành, Bánh Đậu Ngọt…”

Mấy câu lảm nhảm tùy tiện của cô ả, vậy mà dọa cho tôi sợ hết hồn.

Mất vài giây để trấn tĩnh, tôi hốt hoảng hỏi:

“Gái Hư, cô nói cái gì mà Lý Mama? Ai là Lý Mama?”

“Còn nữa, tại sao cô biết tôi từng sống ở Hà Nội???”

“Bánh Đậu Ngọt hiện đang ở đâu?”

Gái Hư cứ thế bỏ vào nhà vệ sinh trước khi tôi kịp ra tay ngăn cản.

Lý Ma Ma sao? – Lông tóc tôi dựng đứng hết cả lên. Tôi từng nghe nói đến cái tên này 1 lần, từ rất xa xưa.

Nghe từ miệng người mà tôi dành cả cuộc đời để yêu thương và trân trọng – Má Nuôi!

Tâm trạng tôi không tốt! Rất rất không tốt.

Những lúc như thế, tôi thường xách con xe cà tàng ra đường chạy theo lộ trình quen thuộc, chạy mãi, chạy mãi…

Hôm nay là ngày kỷ niệm tròn 2 năm gặp nhau, ngày duy nhất có ý nghĩa với tôi còn hơn cả sinh nhật.

Tôi gặp người đó vào ngày này cách đây 2 năm. Trên chuyến bay của Vietnam Airline từ Đà Nẵng vào Sài Gòn.

Còn nhớ giờ bay là 9 giờ đúng.

Tôi đang tâm trạng, người đó cũng 1 bầu tâm sự, cứ như thế liền tìm đến nhau.

Lý thú ở chỗ đôi bên không hề nói lời thừa…

Kể từ cái hôm định mệnh, thi thoảng tôi lại ghé qua nhà người đó. Nhưng không đủ can đảm gõ cửa hay gặp mặt vì những đổ vỡ của quá khứ.

Số trời trêu ngươi, mới tuần trước còn đầu ấp chung chăn mà giờ đây đôi ngã li biệt.

Hôm nay là rằm trung thu.

Tôi đặc biệt lựa mua 1 chiếc đèn lồng rực đỏ, đoán chừng màu đỏ sẽ hợp với người đó.

Trẻ em trong khu phố đến dịp này lại tổ chức múa lân rước đèn vô cùng sôi nổi.

Đợi cho 1 đoàn người đi qua, tôi bí mật treo chiếc đèn lồng lên trước cửa nhà người ta.

Màu đỏ nồng đượm của món quà ngay lập tức nổi bật lên giữa nền tường trắng phau.

Có một ngọn đèn le lói ẩn hiện bên trong, dường như sẽ thay mặt cho chính chủ nhân, đứng tại đó chờ đợi người thương trở về.

Nhìn lại căn nhà lần cuối, tôi an tâm ra đi.

Tôi mang tâm trạng phóng xe vèo vèo qua đoạn cách mạng tháng 8 đang chạng vạng tối. Thời điểm này lượng xe tăng vọt, đường đông như nêm.

Quả thực hành động liều mạng của tôi chẳng khác nào tìm chết.

Những tiếng la í ới theo độ hăng máu bắt đầu tăng lên.

“Thằng mất dạy” – nhất thời lạc tay lái, xe tôi trượt 1 đường suýt ngã.

Mọi người nhao nhao chửi bới, có kẻ lại xuýt xoa.

Sự cố vừa rồi tự nhiên làm giảm mức độ hăng của tôi xuống thấp, tôi bèn lựa chọn giảm tốc độ rồi cứ tùy ý theo dòng người chạy về phía trước, hướng đến Ngã Sáu Phù Đổng.

Đến đây thi chẳng hiểu nghĩ gì, chắc tại cả ngày hôm nay đều đã có men vào người.

Tôi đáp lên vỉa hè, tùy ý ngồi thụp xuống bên vệ đường.

Màn đêm buông xuống, các bóng đèn cao áp nối tiếp nhau chớp sáng.

Những người qua đường đều cho rằng gã này đang chờ đợi ai đó, chỉ là… liệu người đó có thật sự tìm đến?

Thời gian vô tình chảy xuôi, còn tôi lại cố gắng lội ngược dòng.

Còn nhớ…

“Ầm” – ‘bịch’ – ‘á’.

3 Âm thanh liên tiếp chấn nhiếp tâm can tôi.

Danh sách chương (131 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131