Vẽ tranh - Tác giả thefool

Phần 22
Phần 22

Gần 11h sáng, Cương coi như đã xử lý xong cái cây. Mấy khúc cây bị chặt thì anh để sát vô tường để sau này có chuyện dùng tới. Cương đi vào nhà lôi mấy dụng cụ bữa trước gắn camera và mấy thứ bữa nay đem qua nữa, đem để ra ngoài hiên để lấy về sau. Đi ngang qua bếp, thấy bé Ý đang ngồi chống cằm nhìn Ngọc nấu ăn mà thấy thương. Con bé nó không nói được vì sự cố gì đó hồi nhỏ, không phải bẩm sinh, rồi còn bị cưỡng hiếp, và bây giờ cũng khó giao tiếp với mọi người, nhất là trong nhà chả có ai biết ngôn ngữ của người câm để mà hiểu bé.

Chợt Cương nhớ lại một chuyện. Anh đi nhanh qua bếp, ngang qua 2 chị em để vào nhà tắm thay nhanh cái quần lửng và áo thun bình thường. Còn cái quần lót khi nãy bị dính tính dịch nhớt nhầy… tốt nhất gom chung với đám áo bảo hộ đã dơ rồi đem về… mặc vô hồi ngứa, gãi thấy bà.

Đi ra lại bếp, thấy Ý nhìn theo anh mà hai mắt tròn xoe, còn Ngọc đang chăm chú nấu ăn. Anh nhẹ nhàng lại chỗ bé Ý, ôm hai má và hôn trán bé một cái. Ý nhắm mắt lại như cảm nhận tình thương của Cương truyền qua, rồi bé ôm eo anh như một đứa con nít ôm mẹ nó. Anh cho bé ôm một lúc, rồi chỉ chỉ qua chỗ Ngọc, bé thả anh ra rồi che miệng cười tủm tỉm. Cương tiến sát lại Ngọc, nhìn 2 mông cứ tưng tưng, ngoe nguẩy mà hồi tưởng lại cảnh rung lắc trên cây của 2 đứa. Cương cảm thấy bị kích thích nhưng không dám làm gì Ngọc trước mặt bé Ý. Rồi anh vịnh vào vai Ngọc làm em bất ngờ giật nẩy người, anh hỏi:

– “Đang nấu ăn cho ai đó em…”

Ngọc: “Anh xong hết rồi đó hả… Em nấu cho 3 tụi mình…”

Cương: “Hoi 2 chị em nhịn đi, anh nãy giờ bị hút hết sinh lực, cần nạp nhiều đồ ăn đây…” – rồi cười nham hiểm.

Ngọc vừa nghe, đá cho anh 1 cái vô chân rồi lườm lườm. Cương cầm điện thoại ra, không phải nhắn tinh cho con mén đang “hạnh phúc bên bạn trai”, nhắn tin cho ẻm rồi ông kia để ý, mở app note lên rồi đưa cho bé Ý gõ. Anh hỏi Ý:

– “Bữa giờ ở đây với mấy chị thấy sao?”

Ý gõ vô đt rồi đưa lại cho anh: “Dạ em thấy vui! Cảm ơn anh chị cho em chỗ ở tạm. Nhưng mà em không muốn ở lâu, phiền anh chị”

Cương đọc to những gì bé Ý ghi, cho Ngọc nghe luôn. Ngọc quay qua nói:

– “Thôi em! Cứ ở đây đi. Rồi từ từ tính gì để sau. Tụi chị cũng hông có ở nhà thường. Có em coi nhà cũng được.”

Cương mới hỏi Ngọc: “Ủa bình thường ngoài Tuyền ra, là buổi sáng không ai ở đây đúng không em?”

Ngọc: “Uhm. Hồi trước giờ là vậy đó anh. Nhiều khi cũng lo, không biết ở nhà có không có ai, thì có gì xảy ra không. Sau vụ hôm bữa…” – em tính nói vụ bé Ý leo vô nhà nhưng chợt thấy Ý ngồi đó nên ngưng.

Cương mới giỡn khi thấy Ý hơi cúi mặt xuống vì biết mình có lỗi với anh chị:

– “Công nhận người em nhỏ mà leo cái tưởng 3m ghê thiệt ha”

Ý bấm đt rồi đưa anh: “Em xin lỗi anh chị, tại em bị ép mà…”

Cương: “Hông sao đâu bé. Anh chị hiểu mà, chứ không là đâu có cho em ở tới giờ. Đúng hông…”

Bé ngước mặt lên tỏ vẻ cảm ơn rồi “Ơ… ơ…” trong họng. Cương với tay qua vuốt đầu bé 1 cái. Rồi hỏi:

– “Vậy bữa giờ bé muốn gì, thì làm gì cho mấy chị hiểu?”

Ngọc chen vô: “Thì nó cứ chỉ chỉ rồi “ơ ơ”, nhiều khi em với mấy chị em cũng không hiểu nên phải đưa đt hay giấy viết cho bé nó ghi”

Cương “uhm” rồi nói: “Lát anh tính dẫn bé nó mua cái đt bình thường, cho nó cần gì thì gõ vô. Với lúc này cũng tạm đang ở đây, không có gì chơi hay coi… cũng chán lắm à…”

Ngọc: “U ghê vậy! Anh mua luôn hả… Thôi để em kiếm coi có ai có đt cũ hông rồi đưa cho nó. À mà hôm bữa chị Huyền tính đưa đt cũ cho bé nó xài… chắc bả quên rồi đó.”

Cương: “Thôi kệ cứ mua cái mới cho bé nó xài. Chắc gì đt của Huyền còn tốt, lỡ hư này hư kia nên bả mới bỏ 1 xó.”

Ngọc suy nghĩ 1 hồi, rồi nói: “Uhm. Vậy thôi cũng được. Có gì em phụ anh cho.”

Cương: “Mình anh được rồi. Còn em muốn, thì phụ anh mua sữa để anh uống được rồi…”

Ngọc cũng gật đầu rồi quay vô tính làm bếp tiếp, bỗng như ngộ ra gì đó, em quay lại đá anh một cái ngay chân rồi bặm môi lườm lườm.

Cương nhìn qua Ý, thấy bé nó mắt sáng rỡ nãy giờ và còn nhìn anh mà mắt hơi long lanh. Cương nói: “Lát đi mua đồ he…”

Ý đột nhiên bay vô ôm anh một cái, 2 bầu vú bánh bao sữa ép vô đầu anh. Ngọc quay lại nhìn thấy, lúc đầu cũng ngớ mặt ra, nhưng chắc em nghĩ Ý nó mừng quá nên vậy, xong Ngọc lắc đầu rồi quay vô nấu tiếp. Riêng Cương thì cứng muốn nổ bi.

3 anh chị em ăn uống xong cũng gần 12h. Cương không vô phòng Tuyền được, nên cứ nằm ở ghế ngoài phòng khách. Lát sau, Ngọc đi ngang, thấy anh vậy nên kêu:

– “Ý với anh Cương lên phòng em chơi nè! Mở máy lạnh cho mát!”

Ý thì vô tư đi lên trước, còn Cương lúc đầu cũng hơi ngại vì chỗ 2 chị em, tự nhiên chui vô. Mà thấy ở dưới này tuy không nóng, nhưng chán… nên cũng lẽo đẽo đi lên.

Ngọc đi trước, Cương theo sau. Anh nhìn lên thấy 2 cái mông tròn lẳn của Ngọc, cộm lên cái quần lót đang ôm sát vào khe bướm, lộ ra chỗ hõm ở giữa… Cương giơ hai tay ôm lên hông Ngọc làm em bất ngờ, đánh vô tay anh cái cho chừa tội dê, nhưng không kéo tay anh ra. Bé Ý vừa vô phòng là chui ngay vào toilet đóng cửa lại. Cương thấy còn mỗi Ngọc, nên anh ôm eo em nó từ phía sau. Ngọc dùng dằng la anh:

– “Ý nó trong kia mà anh dám quậy em hả… Bỏ ra nhanh…”

Cương cũng không sợ, nên thò tay xuống miết dọc khe bướm của em và bóp lấy 2 bầu ngực từng úp vô mặt anh trên cây. Cương giỡn giỡn:

– “Sữa của anh đâu rồi… Cho anh miếng đi…”

Ngọc: “Đập chết anh giờ chứ sữa… Em vắt sữa anh cho biết…” – rồi em luồng tay xuống bóp thằng ku anh rất mạnh làm anh nẩy cả người.

Vậy mà Cương cũng còn lì lợm, mút môi em 1 cái mới chịu tha. Rồi chừng 3s sau bé Ý đi ra. Ngọc lui cui làm gì đó, còn anh nhìn Ý mà sực nhớ gì đó rồi nói:

– “Hôm bữa anh mua cho bé Ý mấy bộ đồ nhìn dễ thương. Hông biết bé nó mặc hết chưa?”

Ngọc: “Em thấy Ý nó mặc có 2 bộ à anh. Còn mấy bộ kia hông biết sao… Chắc hông vừa.”

Cương hỏi bé Ý rồi đưa đt cho bé bấm. Bé Ý nói sợ dơ đồ mới, nên mặc 2 bộ thôi. Cương nói:

– “Uhm. Anh mua nhưng cũng canh cho vừa chứ. Với lại lúc về có cho Ý mặc thử để không vừa rồi đem ra đổi nữa.”

Ngọc: “Ý sướng nha! Có anh nuôi tử tế lắm luôn. Chị muốn như em còn không có.”

Cương: “Đây đưa người anh ngắm đi, rồi anh lên cửa tiệm mua cho mấy bộ”

Ngọc lại “chát” cho anh một cái lên vai cái tội dâm. Ý ngồi đó che miệng cười tủm tỉm.

Ngọc nói: “Ông này thấy vậy chứ xấu xa lắm… Em phải coi chừng ổng! Bị ổng ăn hiếp thì nói để chị xử.”

Bé Ý biết trước Ngọc rồi, nên ẻm chị che miệng cười tiếp.

Xong 3 người… đúng ra là 2 người cứ ngồi nói xàm xàm cho tới gần 13h hơn, Ngọc đuổi Cương ngoài để thay đồ. Chắc nếu không có Ý ở trong, anh đã nhào vô “phụ” Ngọc thay đồ rồi.

13h30, Ngọc đi ra khỏi phòng trong bộ đồ công sở bình thường. Tuy vậy anh vẫn thấy bị cứng khi nhìn xuyên qua được lớp áo, có cái áo ngực đen lờ mờ ẩn bên trong chiếc sơ mi trắng của em. Còn bên dưới cái quần ống bó, không biết là cái gì.

← Chương trước Chương sau →