5′ Trôi qua, Cương nhìn vào Thi, thấy em nó lim dim ngủ, người nằm nghiêng, tay đặt lên vai anh và dựa đầu đó như là ngủ. Nhìn qua bên chị, anh thấy đôi mắt đang mơ màng nhìn qua bé Thi với vẻ mặt đầy hạnh phúc và trìu mến… Cương hôn lên trán Thi bằng tâm niệm của một người bảo vệ, che chở… quay qua kia, anh hôn lên môi chị vì chị cao quá, muốn hôn lên trán như bé kia mắc công mỏi đầu. He he!
Và nhìn lên đồng hồ thì… Úi giời ơi… Đã 15h30. Chết mẹ! Trễ…
Cương nhìn 2 cô gái thiên thần mà nói:
– “Anh trễ rồi, có chuyện phải đi nữa… Để lát tối rảnh anh nhắn tin lại cho 2 em sau nghe…”
2 cô gái đều mở mắt và nhìn anh. Kéo lên tường mà đóng đinh vô 2 tay cho anh dính lên đó rồi chém bay ku thằng mắc dại, dám bỏ bà đi… (viễn tưởng cái nữa nha… ha ha!)
Trang và Thi ngước nhìn Cương với vẻ luyến tiếc. Trang nói:
– “Thôi anh đi đi, để trễ giờ! Hm hm…”. Còn Thi thì nhìn qua chị, rồi nhìn anh mà gật nhẹ.
Cương cầm tay 2 chị em mà hôn chụt vào đó, như để bù đắp cho sự hụt hẫng khi anh tạm không ở kề bên. Và rồi Cương bước đi khỏi phòng… xong rồi vèo ra tiệm mua thuốc tránh thai và đem về cho 2 chị em. Cái vui là anh chỉ đưa cho Thi nên chị Trang hỏi:
– “Của em đâu anh?”
Cương nói: “Anh tặng em đứa con đó…” thì bị Trang nhéo cho một cái đau điếng, phải nhè thuốc ra.
Bao nhiu cái lãng mạn nãy giờ chợt vụt tan biến trong một nốt ruồi. Trang nói:
– “Anh để em có thai với anh là anh nuôi 2 mẹ con em đó…”
Cương tự tin đáp: “4 Mẹ con tụi em, anh còn nuôi được huống chi 2 người”. (Ám chỉ 2 cô gái thiên thần và 2 đứa nhỏ)
Rồi anh cũng chạy xe đi, hướng về phía ngôi nhà với bao cô gái thiên thần đang cầm cây chờ đợi anh điên máu suốt từ trưa tới giờ.
…
30′ Chạy từ chỗ Trang em qua động banh tưng.
– “Ting toong…” – tiếng chuông cửa do lưỡi của Cương chìa ra nhấn vào.
Nghe tiếng dép “lẹp bà lẹp bẹp” dần tiến tới phía cửa thép với nhìu hoa văn màu vàng chạy búa xua mà nhìn chả biết hình gì… đang dính vào những song sắt bự cỡ cốt thép xếp dọc khít nhau, Cương ghé mắt vào xem, thấy một cô bé loi nhoi chạy ra. Tuyền chứ không ai hết.
Mới mở cửa, em lú cái mặt đáng ghét ra rồi chu chu cái mỏ:
– “Đồ đáng ghét! Kêu là đi xíu xíu rồi về… mà giờ mới tới… Ghét!”
Biết mình có lỗi, Cương vẫn bất chấp, dắt chiếc xe cùi vô và nhìn chằm chằm bé Tuyền như muốn bạo hành học đường em nó. Gạc chống xe, anh cầm cái bao gạo giơ ra cho em nó coi rồi nói:
– “Anh xin lỗi em của anh! Tại quên giờ nên bị trễ nè. Đánh anh đi…”
Con mén Tuyền ngơ ngác, mắt tròn xoe, mày chau lại, miệng chữ o… kết hợp với cái đầm ngủ cute bữa trước (vẫn lộ 2 cái tô thấy rõ núm vú) làm em nó cực kỳ dễ thương.
Cương bỏ bao tải đó xuống rồi lột ra… 2 trái vú… lộn… 2 trái sầu riêng.
Cái mỏ đáng ghét của Tuyền nãy giờ đã há ra rồi, mà bây giờ còn chu ra thêm kết hợp với đôi mắt long lanh như vừa đậu đại học vậy. Em nó nói:
– “Iiiii… Em thích cái này nè! Hí hí…” – rồi nói tiếp:
– “Tới trễ rồi giờ hối lộ tui đúng hôn… Đâu có dễ vậy cưng… Hớ… Làm người ta ở nhà 1 mình, gần sắp tới giờ đi làm… còn mần ăn gì nữa… Hớ…”
Cương hối hận tập 2. Đang đứng giữa sân, anh tiến lại gần, ôm eo em nó, một tay luồn từ dưới lên bóp vào cặp mông không quần lót của em… rồi đẩy mu dưới vô cục u hầu như lúc nào cũng cứng ngắc của mình. Miệng anh hôn ngấu nghiến lên 2 bờ môi hay chu ra làm anh chỉ muốn nhào vào mà cắn cho đứt. Cương sau một hồi mới thả em ra rồi nói:
– “Nay ngày 21, anh đi rút tiền lương bên nước ngoài chuyển về. Có mấy cái hơi “kẹt” rồi đi tới đi lui, “cấn này cấn kia” rồi “vô vô ra ra” nên mất thời gian tới giờ luôn”.
Tuyền ngạc nhiên nói:
– “Woa! Có lương luôn. Hic! Em chưa có lương nữa nè! Hic! Ghét nữa… Hông tha cho Bóng đâu! Hic!” – Nói với vẻ mặt giả tạo thấy ớn.
Đứng mà “ghét” tới lui chắc tới sáng mai. Cương gằn giọng:
– “Nè nha… Cứ đứng hic đi… hồi nữa anh hông lắp đồ xong là chết với anh! Nha nha…”
Tuyền cúi mặt, cười cười với vẻ như chọc tức được anh chàng có cái vòi bơm tinh kỳ lạ. Bả cười “Hí hí” xong tính cướp bịt sầu riêng của anh mang về tổ, mà nặng quá kéo hổng được, lại đứng chu mỏ:
– “Bóng… Kéo vô cho em đi… Kéo đi mà…” – bằng cái giọng nhừa nhựa nhừa nhựa.
Thấy em nó hông bắt lỗi vụ kia nữa, Cương dùng 1 tay xách bịt sầu riêng nặng 10kg vô nhà. Tuyền ôm tay anh, ép vô bầu ngực mình rồi đi tưng tưng theo Cương với vẻ mặt hí hửng “sắp được ăn chuối… ả lộn… Ăn sầu riêng gòi”.
Vô nhà thì anh tách 1 trái ra trước cho em nó ăn, tại sắp đi làm. Trái kia để bên hông, dưới chân tủ lạnh.
Nhìn bé Tuyền ăn cắn lấy cắn để thấy thương luôn, Cương hỏi:
– “Ăn nhìu lát sao ăn cơm? Rồi nổi mụn nữa nha…”
Tuyền: “Có cơm đâu mà ăn! Cuối tháng ăn mì gói thấy bà luôn nè! Hic…”
Cương lắc đầu bó tay, rồi đi ra làm cho xong cái vụ camera an ninh.
Anh không đặt trong nhà mà chỉ gắn ngoài sân. Một mặt là coi ai trèo tường hay ra vô cổng chính, một mặt là nếu để trong nhà mà dính hình anh với bé Tuyền này kia, chắc bị đàn chị em banh tưng đè ra ép vú cho ngợp chết.
Sân vườn như hình chữ o vì bọc xung quanh ngôi nhà. Cương để 4 cái nhìn vào hướng của nhau để hư cái này cũng còn cái kia. Ngoài ra còn 1 cái bí mật nữa mà không tiện nói ở đây.
Loay hoay rồi cũng gần 18h00, anh tiễn Tuyền ra cửa rồi đi vô cài đặt cái thứ thêm nữa là xong. Cái server lưu trữ đặt ở chỗ bí mật an toàn mà có thể anh chỉ nói cho mấy chị em biết. Gần 18h30, Sương có mặt đầu tiên ở nhà.
Nhìn vào đồng phục ngân hàng của em, với cái vest nữ xanh blue bên ngoài, cái minizip cùng màu bên dưới ép chặt bờ mông và cái áo thun lót ở trong đang độn lên 2 bầu ngực với áo lót trơn đang nổi viền làm Cương mỗi lần nhìn là muốn ấy ấy cho em chảy sữa, ướt cái áo thun đó… Thấy em nó đi vào với bịt đồ gì đó như thực phẩm, anh hỏi ra mới biết là rau củ, trái cây và thịt thà bây giờ mới được Sương mua về tiếp tế. Hèn chi con mén kia than thở ăn mì gói.
Mới vô nhà, Sương đã hỏi anh:
– “Hình như có mùi gì thơm thơm phải không anh?”
Cương giả bộ không biết:
– “Hông biết nữa em, nãy h anh nghe trong bếp đó”.
Sương bê bịt đồ cũng không quá nặng đi tới chỗ tủ lạnh mà mở ra nhìn nhìn. Một hồi lâu em la lên làm anh đang chỉnh điện cũng giật mình:
– “Ah… Sầu riêng… Hí… Sầu riêng ai mua vậy ta?”
Cương chọc em nó giả bộ không biết rồi đánh trống lảng:
– “Em mua đồ ăn rồi có làm hông để anh nấu phụ cho? Nãy bé Tuyền nó không có đồ ăn, nên ăn mì gói đó. Than thở quá trời.”
Sương: “Em xin lỗi! Hôm qua tới lượt em mua đồ nạp thêm vô tủ lạnh mà quên. Nãy về tranh thủ ghé chợ, siêu thị rồi ào về nhà. Mệt chết luôn! Ủa mà sầu riêng anh mua hả? Ủa mà sao anh ở đây?”
Cương: “Anh gắn xong cam rồi đó, lát chỉ tụi em xài. Bé tuyền thì tụi em chỉ cũng được, không thì để anh.”
Sương: “Ha ha! Hay quá… Vậy anh làm từ chiều tới giờ luôn hả? Chắc cực lắm ha?”
Cương: “Kệ! Đỡ hơn để tụi em bị gì mắc công.”
Sương: “Mắc công sao anh?”
Cương: “Mắc công hông có ai ăn hiếp anh nữa chứ gì… Hm hm…”
Sương cười nhẹ rồi: “Này không có anh, chắc tụi em chả biết nhờ ai luôn. Mà sao anh là ấy mà lại thích làm mấy việc đàn ông vậy?”
Cương: “Nhìn anh mạnh mẽ vậy mà dám kêu anh gay hả? Quýnh chết em giờ a…” – rồi anh cúi xuống laptop chỉnh chỉnh gì đó.
Sương: “Thôi em đi tắm, lát ra em nấu cơm, anh không cần phụ đâu. Mệt từ chìu giờ rồi.”
Cương: “Cần anh tắm phụ em luôn hông? Hm hm…”
Sương: “Anh kỳ quá à! Thôi em đi tắm!” – Rồi ẻm đi bềnh bệch lên lầu.
Lát sau, bắt đầu là thời điểm các nữ vương hội tụ. Lúc thì Huyền dâm công chúa, tiếp là Ngọc – Dung tỉ tỉ với 4 đầu ti (Ngọc đi làm rồi, kéo vô cho có tụ thôi). Cuối cùng là khổng Minh thái hậu, người mà anh chưa biết mặt bao giờ. Hội chị em, ai nấy về đều hỏi về cái mùi hương kỳ lạ từ trái cầu gai.
Khi tất cả chị em đã về nhà và vào phòng tắm rửa, Minh là người về sau cùng. Mới gặp chị, điều ấn tượng nhất mà Cương thấy là da chị rất trắng, tóc đen tuyền chấm lưng và gương mặt trẻ y như chị Trang dù đã 30t. Minh đang mặc một bộ áo bó sát như mới đi tập thể thao về, bên ngoài là áo khoác nâu đen với cái khóa kéo lên tới giữa ngực và dừng lại đó, cố tình để lộ bầu ngực không mấy là nhỏ.