Số đỏ - Tác giả 69deluxe

Phần 82
Phần 82

Hạ Kỳ và Dương Đông cũng ở Pullman, lấy phòng sau bốn đứa tôi nên ở khác tầng. Dù gì cũng quen biết và dù không hẹn vẫn gặp nhau ở Vũng Tàu, hai người vô điều kiện kết hợp với chúng tôi thành nhóm sáu người. Trước khi về phòng, cả nhóm thống nhất hẹn hò 15h00 xuống hồ bơi chơi.

Đến lúc bước ra khỏi thang máy tầng của mình, tôi mới biết được cảm giác ngậm ngùi chia tay nó đau đớn như thế nào… Vân Nhu lủi thủi đi theo chị Vi. Còn tôi chán nản về phòng với thằng Phương. Tôi còn không nhớ nổi mình đã bao giờ ngủ khách sạn chung với một thằng con trai hay chưa… Cũng may tôi đặt được loại phòng hai giường đơn, nếu không chỉ còn nước một thằng nằm dưới sàn mà ngủ.

Thằng Phương vào đến phòng liền cởi sạch quần áo, còn mỗi cái quần lót đi qua đi lại… Nó quay lại thấy tôi còn nguyên quần áo ngồi trên giường hết nhìn lên trần nhà, rồi nhìn ra cửa sổ, liền trêu chọc:

– Cái gì mà e ấp như con gái vậy?!

– Phì… Mẹ… Tao thấy không quen ah. Thật là… – Tôi phì cười.

– Ha ha… Cái dạng như mày… Chỉ có cởi truồng trước con gái là quen thôi. Đúng không?! – Phương nằm dài ra giường, phủ chăn lên nửa người, nhìn lên trần cười ha hả.

– Ha ha… Cũng đúng đó.

Tôi cười xòa cho qua chuyện. Đứng lên cởi bớt quần áo, treo lên móc. Cũng như thằng Phương, trên người tôi còn đúng một chiếc quần lót, nằm dài ra giường.

Tôi gối đầu lên tay nhìn lên trần nhà. Thằng Phương cũng một tư thế… Hai đứa im lặng không biết nói gì. Một lúc sau, Phương chợt lên tiếng:

– Hôm mày tổ chức sinh nhật… tháng trước.

– Ờ… – Tôi hơi ngạc nhiên nhìn qua Phương, không hiểu sao nó nhắc đến chuyện này.

Phương vẫn nằm nguyên như vậy, tay gác ngang trán, nói tiếp:

– Sáng hôm đó tao có đến nhà Thuỳ Vi. Vi không có ở nhà… Gọi điện cũng tắt máy. Nàng đã qua tìm mày đúng không?!

Nghĩ đến chuyện hôm đó, tôi hơi chột dạ một chút… Không phải vì sợ Phương đánh ghen, nó còn chưa có quyền ghen với tôi. Nhưng tôi sợ mình nói ra chuyện này, quan hệ anh em tốt của tôi và nó sẽ sứt mẻ…

– Ừ… có tìm.

– Ừ… Vậy được rồi.

Phương như thở phào nhẹ nhõm, rồi im lặng không hỏi gì nữa. Tôi cũng hơi bất ngờ ấp úng một lúc không nhịn được buột miệng hỏi:

– Mày… Mày không muốn hỏi chị Vi tìm tao làm gì sao?!

Phương giở tay khỏi đầu, mắt hơi liếc qua tôi, nhếch mép cười:

– Cần hỏi sao?! Mày thì có gì ngoài mấy chuyện đó?!

– Ơ… – Tôi chưng hửng, không biết nói gì.

Vẻ dửng dưng của Phương làm đầu tôi nở to ra muốn không đủ dùng. Vậy cuối cùng nó muốn xác minh chị Vi đi đâu để làm gì ah?! Không ghen, không giận… Ây da, gặp phải thằng điên rồi.

– Đừng nhìn tao như gặp quái vật vậy… – Phương lầm bầm nói. – Tao chỉ muốn xác minh Thuỳ Vi hôm đó đã đi đâu thôi… Buổi tối trên cổ còn có vết bầm…

– Ặc… – Tôi gãi gãi đầu như bị bắt tại trận đang làm chuyện xấu. – Mày thật sự là không ghen ah…

“Phịch”… Tôi vừa nói dứt lời, tức thì một cái gối lao thẳng vào mặt. Tôi vùng người ngồi dậy, thì thằng Phương cũng đã ngồi lên, lưng tựa vào tường nói tiếp:

– Mày thấy tao ghen có ích sao?!

– Sao gọi là có ích hay không chứ?! – Tôi khó hiểu nhìn nó.

– Haizz… Tao biết giữa nàng và mày vẫn duy trì một mối quan hệ đặc biệt… Không phát triển thêm, cũng không chấm dứt. Đáng tiếc là tao nhận ra điều này quá muộn… Tao đã không còn đường lùi lại.

Tôi nhìn Phương, mấp máy môi mấy lần thật sự không biết mở lời thế nào. Tôi thừa nhận thời gian gần đây mình rất ít khi nghĩ đến chị Vi… Có thể do quanh tôi đã quá nhiều chuyện phát sinh dồn dập. Có lẽ chị Vi không trách tôi… Nhưng tôi lại cảm giác có lỗi với cả chị và Phương. Tôi thiếu chị Vi món nợ tình cảm, tôi thiếu Phương món nợ tình nghĩa anh em.

– Tao quả thật không biết nói gì ah. – Tôi trầm ngâm một lúc, rồi nói. – Tao chỉ có thể nói… Tất cả những gì tao làm không hoàn toàn vì bản thân tao, mà còn vì không tổn thương chị Vi.

– Nếu chị Vi lựa chọn mày, tao sẽ thành tâm chúc phúc cho mày… Khi đó, tao cam đoan giữa tao và chị sẽ không phát sinh bất cứ quan hệ nào khác vượt quá tình cảm chị em…

“Phịch” – Lại một cái gối như đạn pháo bay thẳng vào mặt tôi. Chưa kịp hoàn hồn, một thân hình to lớn nhào tới đè nghiến cả người tôi ra giường. Thằng Phương nhe răng gầm gừ:

– Mẹ… Nếu có ngày đó, mày còn lén phén với Thuỳ Vi… Tao… cắt của mày.

– Ha ha… của ông còn nhiều người nhớ mong lắm nha… – Tôi bật cười ha hả, cố vùng dậy, nhưng không được. – Mày mà cắt của ông là cả quân đoàn người yêu tao… kéo đến đốt cả nhà mày.

– Ha ha… Tao sợ cái đéo…

“Trời ơi…”

Ngay lúc này tiếng hét kinh hãi vang lên làm hai đứa tôi giật bắn người. Tôi đang nằm dưới cả người cong người chống cự, Phương cưỡi trên bụng tôi tay giơ cao cái gối… Hai thằng chỉ mặc mỗi quần lót trên người… Cứng đơ nhìn ra cửa.

Chị Vi há hốc, ngón tay run run chỉ vào chúng tôi… Vân Nhu che kín mặt bằng hai bàn tay, hai chân dậm dậm liên hồi…

“Ah…”

Tôi và Phương đồng thanh la lên, vội tách nhau ra. Hai thằng lồm cồm, dùng hai cái gối che dưới bụng, mặt vô thức nóng rang… Thằng Phương lủi nhanh hơn thỏ, túm quần áo chạy thẳng vô toilet, đóng sập cửa lại. Chỉ còn tôi, ngồi im trên giường, kẹp cái gối giữa hai chân, bối rối nhìn hai người con gái hậm hực bước tới… Hai người đã thay đồ bơi, khoác bên ngoài bằng áo choàng lông của Khách sạn.

– Hiểu lầm… Hiểu lầm nha… – Tôi cười nhăn nhó.

– Tôi nghi lắm mà… Đã nói là hai đứa con trai ở chung với nhau thế nào cũng có chuyện… – Chị Vi chống nạnh, bĩu môi hậm hực nhìn về phía cửa toilet.

– Chị này vô duyên nha… Vậy thì đổi phòng lại đi… – Tôi vừa ngượng vừa tức, gắt lên.

– Đổi thì không đổi… Em qua phòng kia luôn… Chị nằm giữa… Hi hi… Vân Nhu chịu hông?! – Chị Vi ngồi xuống bên cạnh tôi, nháy nháy mắt với Vân Nhu.

– Em không ngại đâu… – Vân Nhu nén cười nói. – Anh Phong thu đồ về bên kia nha…

– Ơ! Con nhỏ này… Chị nói chơi thôi… – Chị Vi phát mông Vân Nhu một cái, nghiến răng nói. – Chị kể chuyện Yến Trâm nghe xong thì tráo trở hử?!

– Hi hi… Em nói chơi thôi mà… Anh Phong ở đây cũng được… Em tin anh Phong. – Vân Nhu phụng phịu ngồi xuống giường, nắm chặt tay tôi.

– Tin anh Phong… Em tin anh Phong… – Chị Vi chề môi, nhại lại giọng Vân Nhu. – Em coi chừng nó bán em qua Trung Quốc lúc nào không hay đó…

– Vân Nhu thì không chắc, chứ chị mà đem bán là có người mua ngay đó… – Tôi cười tủm tỉm đá đá mắt về phía cửa toilet.

– Phì… Quên hắn đi… Đàn ông gì… đã mặc quần sịp còn thích cưỡi nhau… – Chị Vi hậm hực làu bàu.

“Ặc”… Phương quần short, khoác khăn trên vai nghiêm chỉnh vừa bước ra khỏi toilet, nghe chị Vi nói, mặt liền nhăn nhó đỏ bừng như đít khỉ.

– Ha ha… Hi hi… – Tôi và Vân Nhu cười phá lên.

Danh sách chương (130 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130