Số đỏ - Tác giả 69deluxe

Phần 53
Phần 53

“Ầm” trong đầu tôi như có một tiếng nổ vang. Dương vật khoảnh khắc trước còn ỉu xìu dặt dẹo, như có phép màu liền dựng đứng lên. Tôi nghiến răng nhào qua ôm choàng lấy cơ thể trần truồng của cô, lật nằm sấp xuống. Tách hai chân cô rộng ra, khúc thịt của tôi liền chui vào giữa cặp mông mềm mại mê người của cô…

– Phong… đừng… mà…

– Một cái nữa, rồi mình ngủ nha…

– Thôi mà… Ôi… Trời ơi… ưm…

Nằm sấp lên người cô Ngọc Nhi, tôi trườn lên miệng há hốc tê dại… Ngậm mút vành tai nhỏ nhắn của cô, tôi thì thào:

– Cô có sướng không?!

Cô Ngọc Nhi gật gật đầu, nhắm nghiền hai mắt, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

– Em cũng sướng quá ah… Ah…

Tôi nhúng người dập hạ thể xuống cặp mông tròn trịa mát rượi của cô Ngọc Nhi. Dương vật đi sâu vào âm hộ nhòe nhoẹt ướt đẫm của cô phát ra những tiếng óc ách liên hồi. Cúi sâu vào bờ vai thon mảnh của cô, đón lấy đôi môi hé mở hổn hển của cô.

– Ưmmm… Phong ơi… Yêu cô đi…

Mười hai giờ đêm.

Cô Ngọc Nhi bịt khẩu trang, đầu cúi thấp líu ríu đi theo tôi bước vào thang máy. Dù tôi mấy ba bò chín trâu thuyết phục cô cùng tôi ngủ lại khách sạn đêm nay, nhưng cô vẫn lo lắng rằng chị Ngọc Trâm có thể về nhà sáng sớm. Thế là đành ngậm ngùi bỏ dở trận đấu với tỷ số 2 – 3 nghiêng về tôi.

Cửa thang máy tầng Trệt vừa mở… Trước mắt chúng tôi là một nhóm khách du lịch hơn mười người và vô số hành lý ngổn ngang. Họ tách sang hai bên nhường một lối đi nhỏ. Cô Ngọc Nhi cúi thấp đầu, mái tóc đen óng che gần hết gương mặt đi ra… Tôi đi theo cô, chiếc nón lưỡi trai cũng hạ thấp dù tôi cũng không nghĩ rằng tại nơi này có ai nhận ra mình.

Gần cuối hàng người, chợt đuôi mắt tôi lướt qua một gương mặt sáng ngời đẹp trai lại có nét quen thuộc kỳ lạ. Đi qua khỏi nhóm người, tôi quay lại ngay lập tức nhận ra kẻ đó. Hắn là gã thanh niên trẻ măng đẹp trai trong nhóm hiếp dâm Thuận, vì dưới tuổi vị thành niên đã được thả ra.

Lúc này, nhóm khách du lịch ùa vào lấp kín thang máy, còn chừa lại đúng hai người bên ngoài. Gã thanh niên đó và một người đàn ông cao gầy đeo khẩu trang che kín mặt. Hai người đứng chờ thang máy cách nhau một khoảng như không hề quen biết hay đi chung… Nhìn kỹ gã đàn ông kia, tim tôi chợt đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Như giao hẹn trước, cô Ngọc Nhi sẽ bước ra khỏi khách sạn trước đi xa một đoạn, tôi thanh toán tiền, lấy xe rồi đón cô. Lúc này, cô vừa bước đến gần cửa khách sạn, thì tôi đã sát đến bên cạnh cô. Hỏi nhanh:

– Cô có số điện thoại của tên Tùng không??

– Tùng… Để làm gì?! – Cô Ngọc Nhi nghe hoảng hốt nhìn quanh.

– Không có gì. Đưa số cho em… Lát về em giải thích. – Tôi định rút chiếc điện thoại cô đang cầm để lấy số.

– Cô xóa đi rồi… Nhưng cô còn nhớ. – Cô Ngọc Nhi ấp úng nói.

– Đọc cho em… Nhanh.

Năm giây sau, cô Ngọc Nhi như kế hoạch đi ra ngoài, tôi một mình bước nhanh đến quầy tiếp tân. Vừa đọc số phòng, tôi liền nói nhanh với cô gái tiếp tân:

– Cho anh mượn điện thoại một chút nhé.

– Vâng, anh cứ tự nhiên.

Bấm nhanh mười con số, áp lên tai, ánh mắt tôi nhìn về phía hai người đàn ông còn đứng chờ thang máy, tim đập thình thịch. Cửa thang máy mở ra, mà điện thoại vẫn chưa kết nối… Người thanh niên kia bước vào trước, theo sau là người đàn ông kia… “Nhanh… Nhanh lên…”. Cửa thang máy từ từ khép lại. Nhưng khoảnh khắc cuối cùng đó, tôi thấy gã đàn ông đó rút điện thoại ra…

“Alo…”

Tôi tắt máy, trả lại điện thoại mỉm cười cảm ơn cô Tiếp tân. Tôi trả tiền phòng, nhận lấy giấy tờ vẻ mặt vẫn điềm nhiên thoải mái. Chỉ có chính tôi mới biết lòng bàn tay mình đã rịn ướt mồ hôi… Tôi đang phấn khích, lẫn sợ hãi về chuyện mình sắp làm.

Năm phút sau, tôi lướt xe trờ đến bên lề đường, dừng lại trước cô Ngọc Nhi.

– Sao em lâu vậy?! – Vừa leo lên xe, cô liền trách.

Tôi mỉm cười, kéo tay cô đặt lên bụng mình, nói:

– Em xin lỗi. Em có một cuộc điện thoại rất quan trọng.

– Hứ… vậy cô không quan trọng với em sao?! – Cô Ngọc Nhi hậm hực nói.

– Ha ha… Cô mà không quan trọng thì em đã không có cuộc điện thoại đó ah.

– Thần thần bí bí… Nói chuyện không hiểu gì hết…

– Không có gì đâu… Nay mai cô sẽ biết thôi.

Sáng Chủ Nhật.

“Reng… Reng…”

Tiếng chuông điện thoại quấy rối tôi đang trong giấc mộng mơ màng. Theo quán tính, tôi quờ quạng chụp cái điện thoại, bấm nhấc máy, đặt lên tai… rồi ngủ tiếp.

“Phong… Mày dậy chưa?! Xuống mở cửa tao…”

“Khò… Khò…”

“PHONGGGG… Mẹ, tỉnh dậy ngay…”

Tiếng Quyền mập la inh ỏi trong điện thoại làm tôi tỉnh ngủ.

“PHONG… Dậy mau, mở cửa cho tao…”

Tôi nhíu mày, tắt điện thoại, rồi dụi dụi mắt ngồi dậy. Haizz… Thật là phiền phức ah. Từ cái này công khai với mọi người rằng tôi đang ở trọ nhà cô Ngọc Nhi, dù tôi nhiệt liệt phản đối nhưng cả đám bạn đứa nào cũng hứa hẹn sẽ đến chơi. Tôi nhìn đồng hồ, mới 7h30 ah… Mẹ cái thằng mập này! Mày không biết đêm qua anh vật lộn tốn sức tới cỡ nào ah.

Tôi thở dài, để nguyên hiện trạng vừa ngủ dậy, lò mò đi xuống nhà. Quyền mập thấy tôi ra, liền phấn khích cào cào cửa, quẫy đuôi liên tục.

– Vụ gì dậy sớm vậy? – Tôi lè nhè, kéo cửa sắt.

– Đi tập thể dục ah…

– Phì… Mẹ ơi… – Tôi phì cười, quay lại nhìn cái mặt núc ních và bộ đồ thun quá cỡ căng phồng của nó.

Quyền mập hơi đỏ mặt, không nói, chỉ có ánh mắt nhìn tôi lóe lên vẻ nghiêm túc. Tôi tròn mắt hỏi lại:

– Mày nói thật?

– Dĩ nhiên là thật. – Nó gật gật đầu.

– À, để tao đoán xem nha… – Tôi ngồi xuống ghế, xoa xoa cằm. – Thanh Thuỷ kêu mày giảm cân phải không?

– Ờ, thì…

Nhìn vẻ ngượng ngùng chảy mỡ của thằng Quyền tôi chợt thấy thương thương. Cá nhân tôi nghĩ rằng Thanh Thuỷ không hợp với nó… Nàng rành rẽ chuyện đời, yêu đương nhiều, trai theo đuổi nàng cũng không ít… Nếu Quyền yêu Thanh Thuỷ, tôi chỉ lo cho trái tim heo của Quyền không chịu nổi mà tan nát. Tôi muốn khuyên nhủ Quyền, nhưng vừa thấy ánh mắt không chết không sờn của nó, tôi nuốt ngược vào lời muốn nói… Haizz, cứ xem như tập thể dục tốt cho sức khỏe ah.

– Ok, đợi tao thay đồ chút nha…

Nghe tôi nhận lời, Quyền hớn hở ra mặt, gật gật lia lịa. Ngay lúc này từ trên lầu vọng xuống một giọng nói thánh thót làm Quyền mập giật thót mình:

“Phong, chị Trâm về à em?”

Nghe cô Ngọc Nhi hỏi, tôi liền ngẩng đầu trả lời:

– À không. Chị Trâm chưa về… Mà là…

Tôi chưa kịp nói xong thì cô Ngọc Nhi đã cắt ngang bằng một giọng nũng nịu khác hẳn khi nảy làm tôi chết điếng cả người.

“Tối qua em làm… giờ người ta ê ẩm hết cả người… Bắt đền em đó…”

– Ặc… – Quyền mập nuốt nước miếng đánh ực một tiếng tắt ngang cuống họng làm cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

Hai con mắt heo của nó mở lớn nhìn tôi như muốn thiêu đốt cả người tôi bằng ngọn lửa hâm mộ cuồng nhiệt… Tôi thảng thốt mặt tái xanh vội xua xua tay lia lịa:

– Hiểu nhầm… Hiểu nhầm ah. Tối qua cô Ngọc Nhi bị cảm mỏi người, tao dần lưng cho cô hơi mạnh tay chút thôi ah.

Quyền mập thở phào lau qua cái trán ướt đẫm mồ hôi, lẩm nhẩm một mình:

– Mẹ ơi… Làm tao suýt trải chiếu bái sư ah.

“Phong… Em làm gì vậy?! Không trả lời là cô đi tắm một mình nha… Lát không có đòi vô đâu…”

“Ầm” – Quyền mập té nhào xuống ghế. Tóc tai tôi dựng đứng, không kể đến nó, quay người lao thẳng lên lầu. Không ngăn cô Ngọc Nhi lại, không biết cô còn nói ra cái gì nữa ah…

– Khoan đã… Cô… Khoan đã…

Nghe tôi hô lớn và tiếng bước chân huỳnh huỵch gấp gáp của tôi, cô Ngọc Nhi mặc trên người chiếc áo ngủ mỏng manh tựa người trên cầu thang lầu một, bật cười giòn tan:

– Khoan khoan cái gì chứ?! Cô nói đùa thôi… Hi hi… Ngọc Trâm sẽ về đó… Không tắm chung được đâu…

“Ầm…” – Lại một tiếng động lớn như động đất dội lên từ phòng khách. Tôi chết sững giữa thành cầu thang bất lực nhìn cô. Xong rồi ah.

– Tiếng gì vậy ah??

Danh sách chương (130 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130