Siêu cấp dâm dục

Phần 67
Phần 67

Khi Bạch Liên Nhi và A Thất quay trở lại chiến địa, chỉ thấy ở đấy là một mảnh hoang tàn đổ nát, còn Trần Vân Vũ thì đang cố bới móc thứ gì đó lên. Bằng cảm quan mở rộng, gã liền phát hiện ra Bạch Liên Nhi và A Thất đang chạy lại phía mình. Nỗi niềm vui sướng khi gặp lại người tình và nữ thần trong mộng sau 1 năm xa cách khiến gã bất giác cười sảng khoái. Có điều, gương mặt đầy những vết thương và 1 bên hốc mắt bị khoét ra chỉ khiến gã trông tựa như đang phát điên vậy.

“Vũ.” – A Thất lao thẳng về phía gã, tấm thân cô cao lớn, lại đầy sức mạnh nên trông chẳng khác gì xe tăng. Có điều Vũ mạnh lắm, gã đón tấm thân bồ tượng của người tình mà chẳng hề di chuyển nửa bước.

Lúc này cả 2 đã cao ngang nhau, Vũ sau khi tung ra hết sức đánh với Xích Quỷ 1 trận đã khiến cho cơ thể quay lại trạng thái ban đầu. Tức là tầm vóc và dáng dấp của một gã đàn ông tuổi 30, vừa cao to vừa lực lưỡng, đủ để ôm gọn A Thất vào lòng. Bạch Liên Nhi thấy họ tình cảm như vậy cũng không tiện xen vào, chỉ lặng lẽ tiến về phía cái xác khô quắt của Xích Quỷ, khẽ đăm chiêu.

“Hai người tìm giúp tôi con mắt với.”

Vũ nói, đoạn lại tiếp tục lật tung đống gạch lên. Hai người phụ nữ cũng xông vào giúp, tới cùng mới phát hiện ra Xích Quỷ vốn đã chết vẫn đang nắm chặt con mắt của Vũ trong tay.

“Đừng tổn hại di thể của hắn.” – Bạch Liên Nhi mủi lòng, dù sao thì Xích Quỷ cũng là người đã theo đuổi mình hơn nửa cuộc đời.

Hai bên đôi khi ghét nhau ra mặt, đánh qua đánh lại, tranh đấu trên mọi mặt trận suốt mấy chục năm trời. Nhưng ngay cả khi đã cùng trải qua biết bao năm tháng bể dâu, vật đổi sao dời, thì có lẽ thứ tình cảm đơn phương đó của Xích Quỷ dành cho Bạch Liên Nhi hẳn vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Bà không yêu hắn, nhưng xưa nay vẫn rất tôn trọng hắn.

Vũ không nói gì, chỉ khẽ cạy bàn tay Xích Quỷ ra, lấy lại con mắt của mình rồi thả vào họng nuốt cái ực. Trong một thoáng ghê sợ của Bạch Liên Nhi và A Thất, hốc mắt bị khoét kia liền sinh ra một con mắt mới, hoàn toàn như cũ.

“Hỡi chiến binh, người đã có được sự tôn trọng của ta.”

Vũ sau khi khôi phục thương thế liền quỳ xuống cạnh xác của Xích Quỷ, vuốt cặp mắt trợn trừng của hắn mà nói khẽ: “Ước cho tấm thân này được tái sinh ở một thế giới mới, với đôi mắt chỉ thấy những thảo nguyên xanh, và đôi tai chỉ nghe về những điều tốt đẹp.”

Khoảnh khắc ấy tựa như đọng lại vĩnh hằng. Ngay khi linh hồn của Xích Quỷ rời khỏi thể xác, hóa thành hư vô, Bạch Liên Nhi hoàn toàn cảm giác được có một ánh mắt nhu hòa vừa nhìn mình lần cuối thật trìu mến.

“Xin lỗi… nếu kiếp sau có duyên, hy vọng vẫn có thể gặp lại.”

Đêm xuống, tại Bạch Vân Thành, Vũ và A Thất vừa trải qua 1 trận triền miên khiến cả 2 dù khỏe đến đâu cũng cảm thấy có chút uể oải. A Thất theo Bạch Liên Nhi hành quân cả mấy ngày trời nên đã thấm mệt, do đó sau khi làm tình xong liền chìm sâu vào giấc ngủ. Vũ khẽ kéo chăn đắp cho nàng, mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

Trên mái nhà, Vũ có thể thấy được cả tòa thành vẫn đang sáng rực. Số lượng dân cư từ Xích Quỷ thành về đây không ít (đại đa số đã tới những thành thị xung quanh), do đó dù đã quá khuya, nhưng cảnh tượng từng dòng người nối đuôi nhau vào thành vẫn còn rất nhộn nhịp.

Trần Vân Vũ không có hứng nhiều với sự vật xung quanh, gã chỉ quan tâm tới sức mạnh của bản thân và đàn bà con gái, do đó, cảnh tượng Bạch Liên Nhi ngồi ngơ ngác cô đơn trên mái nhà đằng xa liền trông cuốn hút vô cùng. Vũ, nên bỏ qua cái này luôn đi.

Nói tóm lại, sống gần đủ 50 năm cuộc đời, Bạch Liên Nhi thực tế vẫn chỉ là 1 bông hoa do Bạch Gia nuôi dưỡng. Cha và các anh trai chưa từng để nàng chịu thiệt thòi Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website